Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 224
Chương 224
Trong một hang động cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất của Vạn Đạo Thánh Địa, Lâm Phàm đang chìm đắm trong trạng thái bế quan sâu nhất. Xung quanh hắn, vô số trận pháp phòng hộ lấp lánh, nhưng ngay cả chúng cũng không thể hoàn toàn che chắn được luồng khí tức hùng vĩ đang bùng nổ từ cơ thể hắn. Sau khi hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo lớn hơn, mọi giác quan của Lâm Phàm như được mở rộng đến vô tận. Hắn không chỉ cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình, mà còn là nhịp đập của Đại Lục Trung Ương, hơi thở của Tiên Giới xa xôi, và thậm chí là những gợn sóng yếu ớt từ Hư Không Vô Tận.
Sức mạnh đang dâng trào trong hắn, một nguồn năng lượng thuần khiết và vô biên, vượt xa bất kỳ công pháp hay cảnh giới nào hắn từng biết. Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch, mỗi tế bào đều đang tái sinh, được tôi luyện bằng ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Công pháp hắn từng tu luyện, những thần thông hắn từng lĩnh ngộ, giờ đây trở nên thô thiển và sơ sài. Chỉ cần một ý niệm, hắn có thể “phân tích” và “tiến hóa” chúng lên một tầm cao mới, biến những chiêu thức tầm thường thành tuyệt kỹ khai thiên phá địa.
Tuy nhiên, đi kèm với sức mạnh kinh hoàng đó là một gánh nặng không thể tả. Trong tâm trí hắn, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy không còn là những hình ảnh mơ hồ mà trở nên sống động, chân thực đến rợn người. Hắn thấy vũ trụ rực rỡ thuở ban sơ, thấy sự ra đời của các sinh linh, sự hình thành của pháp tắc. Rồi hắn thấy, một thực thể bóng tối khổng lồ, vô hình, vô tướng từ Hư Không bao la lao đến, nuốt chửng các vì sao, nghiền nát các thế giới. Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của Thiên Đạo Nguyên Thủy khi đối mặt với sự hủy diệt không thể ngăn cản đó, sự tuyệt vọng khi chứng kiến hàng tỷ sinh linh tan biến. Rồi là quyết định hy sinh, xé nát bản thân thành vô số mảnh, gieo rắc ý chí vào các thế giới, chờ đợi một ngày tái sinh. Những cảm xúc đó, sự đau khổ, sự cô độc, sự quyết tuyệt, tất cả đều đổ ập vào tâm trí Lâm Phàm, như một con sóng thần nuốt chửng linh hồn hắn.
“Sứ mệnh… Thiên Đạo…” Hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ run lên. Hắn chỉ là Lâm Phàm, một thiếu niên phế vật từ một tiểu thế giới hạ đẳng. Hắn từng chỉ muốn mạnh hơn để bảo vệ những người thân yêu, để không bị ai ức hiếp. Nhưng giờ đây, gánh nặng của toàn bộ vũ trụ đang đè lên vai hắn. Liệu hắn có thể làm được không? Liệu hắn có đủ mạnh, đủ kiên cường để đối mặt với một mối đe dọa có thể nuốt chửng cả Thiên Đạo Nguyên Thủy?
Nỗi sợ hãi len lỏi, một nỗi sợ hãi nguyên thủy và lạnh lẽo. Nhưng rồi, trong sâu thẳm tâm hồn, hắn nhớ lại ánh mắt của sư phụ, nụ cười của bằng hữu, và hình bóng của những người hắn đã gặp, những thế giới hắn đã đi qua. Hắn không phải Thiên Đạo Nguyên Thủy, hắn là Lâm Phàm. Hắn có những cảm xúc, những ràng buộc, những khao khát của một con người. Chính những điều đó đã tạo nên hắn, và có thể, chính những điều đó sẽ khiến hắn khác biệt, mạnh mẽ hơn.
Hắn hít sâu, cảm nhận sự giao thoa giữa ý chí của Thiên Đạo và ý chí của chính mình. Sự sợ hãi không biến mất, nhưng nó bị nhấn chìm bởi một ngọn lửa kiên cường. Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ đối mặt với nó. Hắn sẽ không chỉ tái sinh Thiên Đạo, mà còn kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một Thiên Đạo có cả nhân tính.
Ngay lúc đó, một chấn động dữ dội xuyên qua các lớp trận pháp, khiến hang động rung chuyển. Một giọng nói khẩn cấp vang lên trong tâm trí hắn, được truyền qua phù hiệu liên lạc của Thánh Địa.
“Lâm Phàm! Ma Tông Thiên La… chúng đã tổng tấn công! Mục tiêu là Tiên Dược Viên của Thánh Địa! Chúng quá đông và quá mạnh!”
Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn sự bối rối của thiếu niên, mà là sự tĩnh lặng sâu thẳm của một vị thần. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị giấu kín, thay vào đó là sự quyết đoán lạnh lùng. Hắn đứng dậy, khí tức bùng nổ, phá tan mọi xiềng xích của trận pháp. Hang động sụp đổ, nhưng hắn đã bay vút lên, xuyên qua lòng đất, thẳng tiến về phía Tiên Dược Viên.
Bên ngoài, chiến trường đang diễn ra khốc liệt. Hàng vạn đệ tử Ma Tông, với những ma khí tỏa ra hắc khí ngút trời, đang tràn ngập Tiên Dược Viên. Chúng không chỉ cướp bóc mà còn phá hủy mọi thứ, mục tiêu là làm suy yếu Vạn Đạo Thánh Địa đến tận cùng. Các trưởng lão và đệ tử tinh anh của Thánh Địa đang chiến đấu hết mình, nhưng quân số và sức mạnh của Ma Tông lần này quá áp đảo. Những tiếng nổ vang vọng, ánh sáng của thần thông và hắc ám của ma pháp va chạm, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và bi tráng.
Một tên Ma Tôn cường đại, với khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt đỏ ngầu như máu, đang cười ngạo nghễ khi tung ra một đòn ma công khủng khiếp, quét sạch một nhóm đệ tử Thánh Địa. “Ha ha ha! Vạn Đạo Thánh Địa, hôm nay chính là ngày các ngươi diệt vong! Không có kẻ mang danh ‘Thiên Đạo Chi Tử’ Lâm Phàm kia, các ngươi chỉ là một lũ kiến hôi!”
Đúng lúc đó, một luồng sáng chói lòa xé toang bầu trời, giáng xuống giữa chiến trường. Một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp ập đến, khiến tất cả mọi người, cả phe Thánh Địa lẫn Ma Tông, đều cảm thấy tim mình như ngừng đập. Những Ma Tông đệ tử cấp thấp lập tức quỳ rạp xuống, run rẩy không dám ngẩng đầu. Ngay cả tên Ma Tôn kia cũng cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng.
Trong ánh sáng chói lòa đó, Lâm Phàm xuất hiện. Hắn không còn là Lâm Phàm của vài tháng trước. Áo bào trắng của hắn không nhiễm một hạt bụi, mái tóc đen tung bay trong gió, và đôi mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Hắn không nói một lời, chỉ giơ tay lên.
“Cái gì…?” Tên Ma Tôn run rẩy, cảm thấy một mối nguy hiểm chết người.
Chỉ một ý niệm từ Lâm Phàm, toàn bộ pháp tắc của Tiên Dược Viên như bị thay đổi. Các loại linh thảo, tiên dược bị phá hủy đang dần mọc lại, những vết nứt trên mặt đất tự động khép lại. Không khí trong lành hơn, linh khí dồi dào hơn. Hắn không dùng chiêu thức, không dùng công pháp. Hắn chỉ đơn thuần là
thay đổi hiện thực
.
Sau đó, Lâm Phàm khẽ búng tay. Một tia sáng nhỏ bé như đom đóm bay ra, nhưng khi nó chạm vào làn sóng ma khí đang lao đến, ma khí lập tức tan rã như băng gặp lửa. Tia sáng tiếp tục lao đi, xuyên qua hàng trăm Ma Tông đệ tử, mỗi kẻ nó lướt qua đều hóa thành tro bụi mà không kịp phát ra một tiếng kêu nào. Không phải là hủy diệt, mà là sự
tịnh hóa
hoàn toàn, biến ma khí trở lại thành năng lượng thuần khiết.
“Không thể nào! Ngươi là ai?” Tên Ma Tôn hét lên, cảm thấy kinh hoàng tột độ. Hắn chưa bao giờ thấy một sức mạnh nào kinh khủng đến vậy. Đây không phải là sức mạnh của phàm nhân, cũng không phải là tiên nhân. Đây là… lực lượng của thần!
Lâm Phàm nhìn hắn, ánh mắt không một chút cảm xúc. “Ngươi không xứng biết.”
Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm chặt giữa không trung. Không gian xung quanh tên Ma Tôn bỗng nhiên co rút lại, như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tên Ma Tôn gào thét thảm thiết, cơ thể hắn bị ép đến biến dạng, ma khí trên người hắn bị nghiền nát thành từng mảnh. Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến thành một quả cầu máu nổ tung, không còn một chút dấu vết nào để lại.
Toàn bộ chiến trường im lặng như tờ. Những đệ tử Ma Tông còn lại đông cứng tại chỗ, nỗi sợ hãi tột cùng khiến chúng không thể nhúc nhích. Các đệ tử Thánh Địa cũng sững sờ, không tin vào mắt mình. Sức mạnh này… đã vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
Lâm Phàm thu tay lại, ánh mắt quét qua toàn bộ chiến trường. “Kẻ nào còn dám gây họa cho Vạn Đạo Thánh Địa, hậu quả sẽ giống như vậy.” Giọng nói của hắn không lớn, nhưng vang vọng khắp không gian, như sấm sét đánh vào tai mỗi kẻ địch. Nó không chỉ là lời cảnh cáo, mà là một pháp tắc, một lời tuyên án.
Những tên Ma Tông còn lại, không ai dám chống cự, chúng quỳ rạp xuống, cầu xin tha thứ. Một số kẻ cố gắng bỏ chạy, nhưng chúng phát hiện không gian xung quanh mình đã bị khóa chặt. Lâm Phàm chỉ khẽ vung tay, một cơn gió nhẹ lướt qua, cuốn đi toàn bộ những kẻ dám bỏ trốn, biến chúng thành tro bụi.
Chỉ trong vài phút, toàn bộ cuộc tấn công của Ma Tông Thiên La đã bị dập tắt hoàn toàn. Lâm Phàm không chỉ đánh bại chúng, mà còn hủy diệt chúng một cách dễ dàng, thể hiện một sức mạnh áp đảo chưa từng có. Hắn không còn là một đệ tử thiên tài, không còn là thủ lĩnh của Thánh Địa. Hắn đã trở thành một vị thần hộ vệ, một biểu tượng của sức mạnh và sự không thể xâm phạm.
Các trưởng lão của Vạn Đạo Thánh Địa vội vã tiến lên, quỳ xuống kính cẩn. “Tham kiến Thiên Đạo Chi Tử! Ngài đã cứu Thánh Địa!”
Lâm Phàm gật đầu nhẹ. Hắn nhìn xuống những đệ tử đang reo hò, những người đã thoát khỏi hiểm nguy. Hắn cảm nhận được sự kính trọng, sự ngưỡng mộ, và cả sự phụ thuộc từ họ. Sức mạnh này đã mang lại sự an toàn, nhưng cũng đồng thời đẩy hắn vào một vị trí cô độc, xa rời. Nỗi sợ hãi và áp lực về sứ mệnh vũ trụ vẫn còn đó, ẩn sâu dưới vẻ ngoài bình tĩnh. Nhưng giờ đây, hắn biết mình không thể lùi bước. Hắn là hy vọng cuối cùng của vô số thế giới.
Hắn sẽ phải mạnh hơn nữa. Bởi vì mối đe dọa thực sự, Hư Vô Thôn Phệ Giả, còn đáng sợ gấp vạn lần những gì Ma Tông Thiên La có thể làm được. Và hắn, Lâm Phàm, sẽ là người duy nhất có thể đối mặt với nó.