Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:22:34 | Lượt xem: 2

Trận chiến tại Phong Lôi Sơn Cốc đã kéo dài suốt ba ngày ba đêm, nhuộm đỏ cả một vùng trời bằng máu và lửa. Liên quân Chính Đạo, gồm tinh anh của Vạn Đạo Thánh Địa và các tông môn lớn khác, đang đứng trước bờ vực sụp đổ. Ma Tông Thiên La, dưới sự chỉ huy của Ma Tôn Thiên Ảnh, đã tung ra những công pháp tà ác và các loại ma vật đáng sợ, đẩy liên quân vào thế bí. Tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm, và mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp thung lũng, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Trưởng lão Huyền Cơ của Vạn Đạo Thánh Địa, một lão nhân với mái tóc bạc phơ và gương mặt khắc khổ, đang gắng gượng chống đỡ một đòn đánh chí mạng từ Ma Tướng Huyết Đồ. Năng lượng ma khí cuồn cuộn như sóng thần, đe dọa nuốt chửng mọi thứ. Pháp trận phòng ngự của liên quân đã vỡ nát, và từng đệ tử, từng trưởng lão đang ngã xuống dưới lưỡi hái tử thần của Ma Tông. Thậm chí, một số cường giả Tiên Thiên Cảnh cũng đã bỏ mạng, biến thành chất dinh dưỡng cho ma vật.

“Chính Đạo các ngươi, hôm nay chính là ngày tàn!” Ma Tôn Thiên Ảnh đứng trên đỉnh Phong Lôi Sơn, mái tóc đỏ rực bay phấp phới trong gió ma, đôi mắt hắn lóe lên sự tàn bạo và ngạo mạn. Hắn vung tay, hàng vạn ma vật cấp cao từ hư không xuất hiện, lao xuống như thác lũ, tạo ra một cảnh tượng tuyệt vọng chưa từng có. Chúng gào thét, xé xác, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của mình.

Tuyệt vọng… đó là cảm giác chung của mọi người trên chiến trường. Ánh sáng hy vọng dường như đã tắt hẳn. Ngay cả những cường giả Tiên Thiên Cảnh cao nhất cũng đã kiệt sức, hoặc đã nằm xuống trong vũng máu. Trưởng lão Huyền Cơ phun ra một ngụm máu lớn, thân thể lão lung lay như ngọn nến trước gió bão. Lão nhìn về phía những đệ tử còn đang cố gắng chiến đấu, lòng tràn ngập bi thương và bất lực. Liệu đây có phải là kết cục của Đại Lục Trung Ương?

Đúng lúc đó, một luồng sáng chói lòa xé toạc bầu trời u ám, không phải ánh sáng chói chang của mặt trời, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết, mang theo sinh khí vô tận và một uy áp không thể diễn tả bằng lời. Luồng sáng đó giáng xuống giữa chiến trường, tạo ra một chấn động rung chuyển cả Phong Lôi Sơn Cốc, khiến đất trời như muốn nứt ra. Mọi tiếng ồn ào chợt im bặt, ngay cả các ma vật cũng ngừng lại, ngẩng đầu nhìn lên với sự bối rối và sợ hãi nguyên thủy.

Trong tâm điểm của luồng sáng, một bóng người dần hiện rõ. Thân hình hắn không quá vĩ đại, nhưng khí chất lại siêu phàm thoát tục, tựa như vị thần giáng thế từ cõi cao nhất. Mái tóc đen nhánh bay nhẹ trong gió, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn vật sinh linh, từ sự hỗn loạn của vũ trụ sơ khai cho đến sự cân bằng của các pháp tắc. Toàn thân hắn tỏa ra một thứ hào quang ngũ sắc nhàn nhạt, mỗi sợi lông tơ dường như đều chứa đựng sức mạnh của đất trời, của Đại Đạo. Đó chính là Lâm Phàm.

Hắn đã bế quan tu luyện suốt một thời gian, cố gắng dung hợp và thấu hiểu mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã hấp thu. Quá trình này không chỉ mang lại sức mạnh khủng khiếp, vượt xa mọi giới hạn của phàm nhân, mà còn là vô số ký ức xa xưa, về sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự tàn phá của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Những ký ức đó như gánh nặng ngàn cân, một sứ mệnh khổng lồ đè nặng lên đôi vai hắn, nhưng cũng là ngọn lửa thúc đẩy hắn tiến lên, không ngừng nghỉ.

“Lâm… Lâm Phàm?” Trưởng lão Huyền Cơ thì thào, đôi mắt già nua không tin vào cảnh tượng trước mắt. Vị đệ tử thiên tài mà ông từng đặt nhiều kỳ vọng, giờ đây đã trở thành một tồn tại mà ông không thể nhìn thấu, một thực thể dường như đã vượt ra ngoài phạm trù của phàm nhân.

Ma Tôn Thiên Ảnh nheo mắt, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh thường pha lẫn nghi hoặc. “Hừ, một tên tiểu tử mới nổi cũng dám ra oai trước bản Tôn? Ngươi nghĩ một mình ngươi có thể xoay chuyển cục diện sao? Quá ngây thơ!”

Lâm Phàm không đáp, ánh mắt hắn lướt qua chiến trường, nhìn thấy những gương mặt thân quen đang bị thương tích đầy mình, nhìn thấy những sinh linh vô tội bị ma khí tàn phá, bị ma vật xé xác. Một cảm giác đau đớn dâng lên trong lòng hắn, không chỉ là nỗi đau của cá nhân Lâm Phàm, mà là nỗi đau của một phần Thiên Đạo, ý chí bảo vệ chúng sinh đã khắc sâu vào bản năng của hắn. Hắn không thể đứng nhìn sự hủy diệt này.

Hắn khẽ giơ tay lên, một đạo pháp quyết cổ xưa mà hắn chưa từng học qua chợt hiện ra trong tâm trí, như một bản năng đã có từ vô số kỷ nguyên trước. “Thiên Đạo Vô Lượng, Vạn Pháp Quy Nguyên!”

Chỉ một niệm, không gian xung quanh Lâm Phàm bắt đầu vặn vẹo một cách kỳ lạ, như một tấm gương bị bóp méo. Năng lượng hỗn loạn của ma khí trên chiến trường như bị một lực hút vô hình, không thể cưỡng lại, kéo về phía hắn, rồi sau đó, chúng bị tinh luyện, chuyển hóa. Ma khí đen kịt bốc lên từ các ma vật, từ các đệ tử Ma Tông, không ngừng bị hút vào một vòng xoáy năng lượng ngũ sắc trên đỉnh đầu Lâm Phàm. Vòng xoáy đó không ngừng mở rộng, nuốt chửng mọi thứ ô uế, biến chúng thành năng lượng thuần khiết.

Các ma vật đang gào thét bỗng trở nên yếu ớt, thân thể chúng bắt đầu tan rã như tuyết gặp nắng. Ma khí trong người các đệ tử Ma Tông cũng dần bị rút cạn, khiến bọn chúng hoảng loạn, sức mạnh giảm sút nghiêm trọng, như những con cá bị kéo lên khỏi nước. Liên quân Chính Đạo thì cảm thấy một luồng sinh khí ấm áp tràn vào cơ thể, chữa lành vết thương, khôi phục nguyên khí, xua đi sự mệt mỏi và tuyệt vọng.

Ma Tôn Thiên Ảnh trợn tròn mắt, vẻ khinh thường ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. “Cái gì? Ngươi… ngươi đang hấp thu ma khí của bản Tôn? Không thể nào! Đây là năng lực của… Thiên Đạo?” Hắn lùi lại một bước vô thức, cảm thấy một sự sợ hãi không thể kiểm soát đang dâng lên từ sâu thẳm linh hồn.

Lâm Phàm vẫn không nói, hắn chỉ nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi của pháp tắc xung quanh. Mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang hoạt động hết công suất, không chỉ giúp hắn hấp thu, mà còn “phân tích” và “tiến hóa” bản chất của ma khí, biến nó từ sự hủy diệt thành một phần của năng lượng vũ trụ, một phần của vòng tuần hoàn sinh mệnh. Đây không phải là tà thuật, mà là sự can thiệp trực tiếp vào quy luật sinh tử, âm dương, một quyền năng chỉ có Thiên Đạo mới sở hữu.

Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Ma Tôn Thiên Ảnh, không chút cảm xúc nào. “Ngươi đã đi ngược lại Thiên Đạo, gieo rắc tai họa cho vạn linh. Tội của ngươi, không thể dung thứ!”

Lời nói của Lâm Phàm không mang theo sát ý rõ ràng, không có sự phẫn nộ hay căm ghét, nhưng lại ẩn chứa một uy lực của pháp tắc, của quy luật vũ trụ, khiến Ma Tôn Thiên Ảnh cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên linh hồn. Hắn là một cường giả Ma Tôn, đã từng hủy diệt vô số sinh linh, đã từng khiến cả một giới run rẩy, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi đến vậy, như một hạt bụi đứng trước một cơn bão vũ trụ.

“Hừ! Đừng có giả thần giả quỷ! Ta là Ma Tôn Thiên Ảnh, kẻ đứng trên vạn vật, kẻ định đoạt sinh tử!” Ma Tôn Thiên Ảnh gầm lên, cố gắng trấn áp nỗi sợ hãi trong lòng bằng sự kiêu ngạo cuối cùng của mình. Hắn huy động toàn bộ ma khí còn lại, biến hóa thành một bàn tay khổng lồ bằng ma khí, chụp xuống Lâm Phàm, muốn nghiền nát hắn thành tro bụi.

“Phong Ấn!” Lâm Phàm chỉ khẽ thốt ra một từ. Bàn tay ma khí khổng lồ bỗng nhiên ngừng lại giữa không trung, như bị một bức tường vô hình chặn đứng, rồi sau đó, nó bắt đầu co rút, biến dạng. Các pháp tắc cấu thành nó bị bẻ cong, bị giam cầm, không thể hoạt động. Trong nháy mắt, bàn tay ma khí biến thành một khối đá đen kịt, không còn một chút năng lượng ma tính nào, rơi xuống đất với tiếng “rầm” vang dội, vỡ tan thành vô số mảnh vụn vô hại.

Cả chiến trường một lần nữa chết lặng. Ngay cả các cường giả Chính Đạo cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một cường giả cấp Ma Tôn, một đòn đánh hủy diệt, lại bị hóa giải dễ dàng đến vậy, chỉ bằng một từ? Đây không còn là sức mạnh cá nhân, mà là sự thao túng quy luật.

Lâm Phàm chậm rãi bước đi, mỗi bước chân của hắn dường như đều dẫm lên các pháp tắc của không gian, khiến không gian dưới chân hắn gợn sóng nhẹ nhàng. Hắn đi về phía Ma Tôn Thiên Ảnh, không nhanh, không chậm, nhưng lại khiến Ma Tôn Thiên Ảnh cảm thấy như một ngọn núi khổng lồ đang sụp đổ về phía mình, không thể trốn thoát.

“Chuyện này… không thể nào! Ngươi rốt cuộc là quái vật gì?!” Ma Tôn Thiên Ảnh hét lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì sợ hãi và tuyệt vọng. Hắn tung ra liên tiếp các đòn đánh mạnh nhất, từng luồng ma khí hóa thành rồng, thành phượng, thành ngàn vạn quỷ ảnh, lao về phía Lâm Phàm, muốn nuốt chửng hắn. Nhưng tất cả đều vô dụng. Mỗi đòn đánh của hắn đều bị Lâm Phàm dễ dàng hóa giải, hoặc bị chuyển hóa thành hư vô, hoặc bị phong ấn ngay lập tức, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Lâm Phàm giơ tay phải lên. Một luồng ánh sáng chói lòa hơn cả mặt trời bùng phát từ lòng bàn tay hắn. Đó không phải là Tiên Linh Chi Khí, không phải Thần Lực, mà là một thứ năng lượng thuần túy của sinh mệnh, của vũ trụ, của sự luân hồi. “Thiên Đạo Trừng Phạt, Luân Hồi Chi Nhãn!”

Một con mắt khổng lồ bằng ánh sáng xuất hiện phía sau Lâm Phàm, nhìn thẳng vào Ma Tôn Thiên Ảnh. Con mắt đó không có đồng tử, chỉ có một luồng xoáy ngũ sắc sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh của vô số thế giới, vô số sinh linh đang chịu khổ vì ma khí, vì sự tàn sát của hắn. Ma Tôn Thiên Ảnh bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, hắn cảm thấy toàn bộ tội nghiệt của mình, toàn bộ sinh linh mà hắn đã tàn sát, đang hiện về, kết thành nghiệp lực vô tận, đè nặng lên linh hồn hắn, muốn xé nát hắn.

“A… Aaaaaa!” Ma Tôn Thiên Ảnh gào thét thảm thiết, thân thể hắn bắt đầu nứt ra, không phải vì bị tấn công vật lý, mà vì linh hồn hắn đang bị cắn nuốt bởi chính nghiệp lực của mình. Sức mạnh của hắn tan rã, ma khí trong người hắn bị hút cạn, nhưng không phải bởi Lâm Phàm, mà bởi Luân Hồi Chi Nhãn đang tịnh hóa mọi thứ. Khuôn mặt hắn biến dạng vì đau đớn và hối hận.

Hắn vùng vẫy, hắn muốn chạy trốn, nhưng không gian xung quanh hắn đã bị cố định, bị pháp tắc của Thiên Đạo giam cầm. Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong đôi mắt của chính mình, nhìn thấy cái chết đang đến gần, không thể tránh khỏi. Cuối cùng, Ma Tôn Thiên Ảnh tan biến thành tro bụi, không để lại dấu vết gì, ngay cả linh hồn cũng bị Luân Hồi Chi Nhãn hấp thu, đưa vào vòng tuần hoàn của Thiên Đạo để tịnh hóa, để chuộc lại tội lỗi qua vô số kiếp luân hồi.

Khi Ma Tôn Thiên Ảnh hoàn toàn biến mất, Luân Hồi Chi Nhãn cũng từ từ thu nhỏ lại, rồi biến mất vào cơ thể Lâm Phàm. Năng lượng hỗn loạn trên chiến trường cũng đã hoàn toàn lắng xuống. Các ma vật còn lại mất đi sự chỉ huy, trở nên yếu ớt và hoảng loạn, dễ dàng bị liên quân Chính Đạo tiêu diệt, không còn chút hung hãn nào.

Một sự tĩnh lặng bao trùm Phong Lôi Sơn Cốc. Chỉ còn lại tiếng gió thổi vi vu, mang theo hương thơm của đất trời sau cơn mưa, sau một trận chiến khốc liệt. Các đệ tử liên quân Chính Đạo nhìn Lâm Phàm với ánh mắt sùng bái, kính sợ, và cả sự bối rối. Họ không hiểu, một thiếu niên từng là phế vật của một tiểu gia tộc, lại có thể trở nên mạnh mẽ đến mức này, có thể một mình xoay chuyển chiến cuộc, tiêu diệt một Ma Tôn hùng mạnh chỉ bằng vài chiêu, như thể hắn là hiện thân của chính Thiên Đạo.

Lâm Phàm quay lại nhìn mọi người. Ánh mắt hắn giờ đây đã dịu đi, không còn vẻ lạnh lẽo của pháp tắc, mà trở lại với sự ấm áp vốn có. Hắn thấy Trưởng lão Huyền Cơ đang nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, có sự kinh ngạc, có sự nhẹ nhõm, và cả một chút lo lắng. Hắn cũng thấy nữ nhân vật phụ tài năng, Tống Nhu, đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn, vừa mừng rỡ vì hắn an toàn, vừa lo lắng cho những gánh nặng mà hắn đang mang.

“Chiến tranh đã kết thúc,” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói của hắn không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp thung lũng, mang theo một sức mạnh trấn an lòng người, xoa dịu những vết thương trong tâm hồn. “Ma Tông Thiên La đã bị diệt trừ. Mối họa của Đại Lục Trung Ương tạm thời được hóa giải.”

Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi lạ thường, không phải của thể xác, mà của linh hồn. Mỗi lần vận dụng sức mạnh Thiên Đạo, hắn lại phải chịu đựng gánh nặng của vô số sinh linh, vô số pháp tắc, như thể toàn bộ vũ trụ đang đè nặng lên hắn. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Mảnh vỡ Thiên Đạo trong hắn đã thức tỉnh mạnh mẽ hơn, và hắn đã hiểu rõ hơn về sứ mệnh của mình.

Hư Vô Thôn Phệ Giả vẫn đang ẩn mình đâu đó, và mối đe dọa từ Ma Tông Thiên La chỉ là một nhánh nhỏ của nó, một hệ quả từ sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa, phải thu thập tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, để hoàn thành sứ mệnh cuối cùng: không chỉ phong ấn mà còn tiêu diệt hoàn toàn mối đe dọa vũ trụ đó. Gánh nặng của cả vũ trụ đã đặt lên vai hắn, nhưng hắn không hề run sợ. Bởi vì hắn là Lâm Phàm, và hắn cũng là Thiên Đạo.

Toàn bộ liên quân Chính Đạo bắt đầu reo hò vang dội, tiếng reo hò mừng chiến thắng, mừng sự sống còn, và mừng sự xuất hiện của một vị anh hùng, một vị cứu tinh. Từ ngày hôm đó, danh tiếng của Lâm Phàm lan truyền khắp Đại Lục Trung Ương, không chỉ là một thiên tài, mà là một vị cứu tinh, một huyền thoại sống, một tồn tại được Thiên Đạo ưu ái. Nhưng trong lòng Lâm Phàm, hắn biết rằng, hành trình của mình chỉ mới thực sự bắt đầu, và phía trước còn vô số thử thách lớn hơn đang chờ đợi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8