Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 226
Tiếng gầm thét xé tan bầu trời, hòa lẫn cùng tiếng binh khí va chạm chan chát và những luồng năng lượng tà ác bao trùm chiến trường. Bách Thú Sơn, một tiền tuyến quan trọng ngăn cách các Thánh Địa liên minh với lãnh địa của Ma Tông Thiên La, đang chìm trong biển lửa. Các cường giả của Vạn Đạo Thánh Địa, cùng với các tông môn lớn khác, đang cố gắng chống đỡ làn sóng tấn công dữ dội từ Ma Tông. Khí huyết bốc lên nghi ngút, nhuộm đỏ cả một vùng trời, báo hiệu một trận chiến sinh tử không thể né tránh.
Thánh Chủ Vạn Đạo, một lão giả tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như chim ưng, đang đứng trên đỉnh một ngọn núi bị sứt mẻ, nhìn xuống chiến trường với vẻ mặt u ám. Bên cạnh ông, Thiên Nữ Băng Sương, Dung Nguyệt Tâm, với bộ y phục trắng tinh khôi nhưng gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Ma Tông Thiên La đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng, với một số lượng cường giả và quái vật ma hóa vượt xa dự kiến. Đặc biệt, Tông Chủ Ma Tông, Thiên La Ma Đế, đã tự mình xuất chiến, tạo áp lực khủng khiếp lên phòng tuyến.
“Không ổn, Thiên La Ma Đế đã đột phá cảnh giới bán bộ Chí Tôn, pháp tắc ma đạo của hắn gần như đã hoàn thiện,” một trưởng lão vừa chống đỡ một đòn tấn công của một Ma Tướng vừa kêu lên. “Chúng ta không thể cầm cự thêm bao lâu nữa!”
Quả thật, dưới sự chỉ huy của Thiên La Ma Đế, các Ma Tướng đang bùng nổ sức mạnh, đẩy lùi từng đợt phản công của liên minh. Pháp tắc ma đạo lan tràn, ăn mòn linh khí, biến chiến trường thành một vùng đất chết chóc. Hàng loạt đệ tử và trưởng lão của liên minh đã gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ đất đá.
Thánh Chủ Vạn Đạo nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Ông biết rằng nếu Bách Thú Sơn thất thủ, con đường đến các Thánh Địa sẽ rộng mở, và thảm họa sẽ ập đến toàn bộ Đại Lục Trung Ương. Ông định tự mình ra tay, nhưng Thiên La Ma Đế quá mạnh, và ông cần phải giữ lại lực lượng để bảo vệ Thánh Địa cuối cùng.
Đúng lúc sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí các cường giả liên minh, một luồng sáng chói lọi bỗng xé toạc màn sương ma đạo u ám. Ánh sáng đó không phải là linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp của vạn vật, mang theo một khí tức cổ xưa, uy nghiêm và tràn đầy sức sống. Nó như một tia hy vọng, xuyên thủng màn đêm.
Một bóng người xuất hiện giữa không trung, nhẹ nhàng đáp xuống chiến trường như một vị thần giáng thế. Đó chính là Lâm Phàm. Hắn mặc một bộ trường bào đơn giản, nhưng mỗi bước đi, mỗi cử động đều ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường, một sự dung hợp hoàn mỹ với vạn vật xung quanh. Ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu sự hỗn loạn của chiến trường nhưng lại tràn đầy sự bình tĩnh.
“Lâm Phàm!” Dung Nguyệt Tâm thốt lên, trong giọng nói pha lẫn kinh ngạc và mừng rỡ. Thánh Chủ Vạn Đạo cũng mở to mắt, cảm nhận được một luồng uy áp mà ngay cả ông cũng chưa từng cảm thấy từ một người trẻ tuổi.
Sự xuất hiện của Lâm Phàm ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Các Ma Tướng đang hung hăng tấn công bỗng khựng lại, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên linh hồn. Thiên La Ma Đế nheo mắt, ánh mắt dò xét. Hắn đã từng nghe về Lâm Phàm, kẻ được mệnh danh là thiên tài số một của Vạn Đạo Thánh Địa, nhưng không ngờ hắn lại có thể tạo ra khí thế như vậy.
“Ngươi chính là Lâm Phàm? Kẻ đã phá hỏng rất nhiều kế hoạch của ta sao?” Thiên La Ma Đế cất giọng trầm đục, mang theo sát khí nồng đậm. “Hôm nay, ta sẽ tự tay nghiền nát ngươi!”
Lâm Phàm không đáp lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng nâng tay, một luồng sáng ngũ sắc bỗng bùng lên từ lòng bàn tay. Không phải là một đòn tấn công trực tiếp, mà là một sự thay đổi vi tế trong các pháp tắc xung quanh. Làn sương ma đạo đang bao trùm chiến trường bỗng nhiên bị đẩy lùi, như gặp phải khắc tinh. Linh khí trong không khí bắt đầu được thanh lọc, tạo ra một vùng an toàn cho các cường giả liên minh.
“Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật,” Lâm Phàm thầm nhủ. Kể từ khi hấp thu mảnh vỡ Thiên Đạo lớn hơn, khả năng này của hắn không còn chỉ giới hạn trong việc tu luyện bản thân hay cải thiện công pháp. Hắn có thể cảm nhận được bản chất của vạn vật, của các pháp tắc, và thậm chí là của năng lượng ma đạo. Hắn nhìn thấy sự hỗn loạn và biến dị trong pháp tắc của Thiên La Ma Đế, và ngay lập tức, tìm ra cách để “tịnh hóa” chúng, để đưa chúng trở về trạng thái nguyên thủy, vô hại.
“Ngươi đã làm gì?” Thiên La Ma Đế kinh hãi. Pháp tắc ma đạo của hắn vốn là sự ngưng tụ của hàng vạn năm tu luyện, giờ đây lại như bị một bàn tay vô hình thanh tẩy, sức mạnh suy yếu đi trông thấy.
Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Ma đạo của ngươi quá tạp loạn, đi ngược lại trật tự. Hôm nay, ta sẽ lập lại trật tự.”
Hắn bước tới, mỗi bước chân đều tạo ra một luồng chấn động nhẹ trong không gian. Các Ma Tướng lao tới, nhưng Lâm Phàm chỉ khẽ vung tay. Một vòng xoáy năng lượng ngũ sắc hình thành, không hề có sát khí, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn áp không thể chống cự. Các Ma Tướng bị cuốn vào vòng xoáy, thân thể bắt đầu tan rã, không phải là bị hủy diệt, mà là bị “phân giải” về trạng thái nguyên thủy nhất, biến thành những hạt bụi năng lượng vô hại.
Thánh Chủ Vạn Đạo và Dung Nguyệt Tâm sững sờ. Đây không phải là sức mạnh của phàm nhân, mà là một loại lực lượng siêu việt, gần như là quyền năng của một vị thần. Lâm Phàm không hề tốn quá nhiều sức lực, nhưng mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sự tất yếu, không thể đảo ngược.
Thiên La Ma Đế gầm lên giận dữ, tung ra đòn mạnh nhất của mình: “Thiên La Diệt Thế!” Hàng vạn sợi ma khí đen kịt ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, mang theo ý chí hủy diệt tất cả, bao trùm Lâm Phàm.
Lâm Phàm đứng yên, không hề né tránh. Hắn nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Trong ánh mắt hắn, không còn là hình ảnh của một thiếu niên, mà là sự bao la của vũ trụ, sự luân chuyển của vạn vật. Hắn nâng tay, không phải để chống đỡ, mà là để “bao dung.”
Một vòng ánh sáng trắng tinh khiết, nhưng lại ẩn chứa vạn pháp, bỗng nhiên bùng nổ từ Lâm Phàm. Vòng sáng đó không tấn công, mà là “hấp thu,” “chuyển hóa.” Bàn tay ma khí khổng lồ khi chạm vào vòng sáng bỗng nhiên chậm lại, rồi bắt đầu bị tịnh hóa. Màu đen bị đẩy lùi, thay vào đó là những luồng năng lượng thuần túy, không còn mang theo sự hủy diệt. Thiên La Ma Đế cảm thấy một lực lượng kinh khủng đang hút cạn sức mạnh của mình, như thể bản thân hắn đang bị các pháp tắc vũ trụ từ chối.
“Không thể nào! Đây là loại sức mạnh gì?” Ma Đế gào thét, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn. Hắn không thể tin được, thứ sức mạnh mà hắn đã tốn vô số công sức để tu luyện, lại bị một thiếu niên dễ dàng hóa giải như vậy.
“Đây là Thiên Đạo,” Lâm Phàm khẽ nói, giọng nói vang vọng khắp chiến trường, nhưng lại không phải là âm thanh từ cổ họng hắn, mà như là một tiếng vang từ sâu thẳm vũ trụ. “Trật tự của vạn vật.”
Hắn tiến lên một bước, vòng sáng trắng tinh khiết kia lập tức bao trùm lấy Thiên La Ma Đế. Ma Đế vùng vẫy điên cuồng, tung ra mọi chiêu thức, mọi bí pháp. Nhưng tất cả đều vô dụng. Mỗi đòn tấn công của hắn đều bị vòng sáng hấp thu, chuyển hóa, rồi trả lại cho hắn dưới dạng năng lượng thuần túy, khiến hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng lại không thể phản kháng.
Cuối cùng, Thiên La Ma Đế quỳ sụp xuống, thân thể khô héo, sức mạnh cạn kiệt. Hắn không chết, nhưng đã bị phế bỏ hoàn toàn tu vi, trở thành một phế nhân. Ánh mắt hắn trống rỗng, không còn chút nào ngạo mạn hay tà ác, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.
Khi Thiên La Ma Đế bị khuất phục, toàn bộ quân đoàn Ma Tông Thiên La bỗng chốc mất đi ý chí chiến đấu. Các Ma Tướng còn lại bỏ chạy tán loạn, quái vật ma hóa gào thét trong sợ hãi. Liên minh Thánh Địa hoàn toàn kinh ngạc. Họ đã chuẩn bị cho một trận chiến kéo dài và đẫm máu, nhưng Lâm Phàm chỉ cần vài chiêu đã kết thúc trận chiến, một mình xoay chuyển cục diện.
Tiếng hò reo vang dội khắp Bách Thú Sơn. Các cường giả liên minh nhìn Lâm Phàm với ánh mắt sùng kính và ngưỡng mộ. Hắn không chỉ là một thiên tài, mà là một vị cứu tinh, một anh hùng thực sự của Đại Lục Trung Ương. Dung Nguyệt Tâm nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp đẽ ấy chất chứa vô vàn cảm xúc phức tạp, từ sự kinh ngạc đến một thứ tình cảm sâu đậm hơn.
Lâm Phàm đứng đó, giữa ánh sáng ban mai đang xua tan màn đêm ma đạo, nhưng trong lòng hắn lại không hề có sự vui mừng hay tự hào. Hắn cảm nhận được sức mạnh của mảnh vỡ Thiên Đạo trong mình, nó mạnh mẽ đến mức hắn có thể dễ dàng thay đổi các pháp tắc trên đại lục này. Nhưng cùng lúc đó, những ký ức mơ hồ về “Hư Vô Thôn Phệ Giả” lại hiện về, như một bóng ma khổng lồ lơ lửng trên đầu.
“Đây mới chỉ là khởi đầu,” hắn thầm nghĩ. “Ma Tông Thiên La chỉ là một mối đe dọa nhỏ bé so với kẻ thù thực sự.” Hắn đã thể hiện sức mạnh áp đảo, trở thành anh hùng của Đại Lục Trung Ương, nhưng áp lực trong lòng hắn càng lúc càng lớn. Gánh nặng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, sứ mệnh bảo vệ toàn bộ vũ trụ, đang dần trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn gian nan hơn rất nhiều.
Trong khoảnh khắc đó, giữa sự tán dương của vạn người, Lâm Phàm cảm thấy một sự cô độc lạ thường. Hắn đứng trên đỉnh cao của sức mạnh phàm trần, nhưng lại biết rằng, hắn đang bước trên một con đường mà không một ai trên đại lục này có thể hiểu được, một con đường dẫn đến sự đối mặt với định mệnh của cả vũ trụ.