Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:26:07 | Lượt xem: 3

Trong đại sảnh liên minh rộng lớn, khí tức ngưng trọng bao trùm. Những cường giả đỉnh cao của Đại Lục Trung Ương, từ các Thánh Địa cổ xưa đến các thế lực mới nổi, đều tề tựu. Trên ghế chủ tọa, Lâm Phàm, với vẻ ngoài trầm tĩnh và đôi mắt sâu thẳm, toát ra một khí thế khiến người khác không dám xem thường. Kể từ sau chiến công hiển hách đánh bại Ma Tông Thiên La, vị thế của hắn đã vững như bàn thạch, nhưng những ánh mắt dò xét, sự nghi ngại âm ỉ vẫn còn đó. Hắn biết, để thực sự thống nhất các Thánh Địa, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự tin tưởng tuyệt đối.

Dưới quyền hắn, các vị trưởng lão, tông chủ, và giáo chủ của các Thánh Địa khác tề tựu. Có Vô Cực Thánh Chủ của Vô Cực Thánh Địa, một lão giả tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng; có Băng Tuyết Tiên Tử, Giáo chủ của Cửu Hàn Tiên Cung, lạnh lùng và cao ngạo; và cả một số nhân vật đã từng đối địch hoặc nghi ngờ Lâm Phàm trong quá khứ. Mặc dù họ đã chấp nhận Lâm Phàm làm thủ lĩnh liên minh, nhưng việc điều phối một tập thể gồm những cường giả kiêu ngạo, mỗi người một ý, lại là một thử thách hoàn toàn khác.

Một vị tông chủ từ một tông môn nhỏ hơn, Liễu Thiên Phong của Lạc Nhật Tông, khẽ ho khan, phá vỡ sự im lặng. “Thủ lĩnh Lâm, chúng ta đã thành lập liên minh được ba ngày. Việc phân chia tài nguyên, bố trí phòng tuyến, và đặc biệt là vấn đề các đệ tử Ma Tông Thiên La còn sót lại, vẫn chưa có một phương án cụ thể nào. Dù ngài có công lớn, nhưng việc điều hành liên minh không phải chuyện đùa.” Giọng điệu của ông ta không hẳn là phản đối, nhưng ẩn chứa sự sốt ruột và một chút hoài nghi về khả năng quản lý của Lâm Phàm.

Lâm Phàm khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua mọi người. Hắn không vội trả lời Liễu Thiên Phong, mà chậm rãi nói, “Ta hiểu sự lo lắng của các vị. Tuy nhiên, việc liên minh vừa thành lập, việc đầu tiên không phải là vội vã phân chia lợi ích hay đuổi cùng giết tận tàn dư Ma Tông, mà là ổn định nội bộ và xác định mối đe dọa thực sự tiếp theo.”

Băng Tuyết Tiên Tử, người thường giữ thái độ lạnh nhạt, lần đầu tiên lên tiếng, “Thủ lĩnh Lâm có ý gì? Chẳng lẽ còn có mối đe dọa nào lớn hơn tàn dư Ma Tông sao?”

Lâm Phàm gật đầu, “Đúng vậy. Trong những ngày qua, ta đã sử dụng ‘Thiên Đạo Chi Nhãn’ của mình để quan sát khắp Đại Lục Trung Ương. Ma Tông Thiên La tuy bị đánh bại, nhưng năng lượng hắc ám của chúng đã gây ra những vết thương sâu sắc cho pháp tắc của Đại Lục. Ta phát hiện ra một loại ‘Hắc Ám Sâm Lâm Tà Khí’ đang âm thầm lan rộng. Nó không chỉ làm biến chất linh khí, khiến cây cối khô héo, mà còn ăn mòn tâm trí phàm nhân, biến họ thành những sinh vật hung tàn, mất đi lý trí. Quan trọng hơn, loại tà khí này đang thức tỉnh một thứ gì đó cổ xưa hơn, bị phong ấn sâu dưới lòng đất.”

Cả đại sảnh xôn xao. Một mối đe dọa vô hình, âm thầm lan rộng còn đáng sợ hơn cả một đạo quân Ma Tông hiển hiện. Vô Cực Thánh Chủ nhíu mày, “Hắc Ám Sâm Lâm Tà Khí? Lão phu chưa từng nghe qua. Nó có nguồn gốc từ đâu?”

Lâm Phàm đứng dậy, đi tới một tấm bản đồ khổng lồ của Đại Lục Trung Ương được trải ra giữa sảnh. Hắn chỉ vào một khu vực hoang vu ở phía Tây Bắc, nơi giáp ranh với một dãy núi hiểm trở. “Theo phân tích của ta, tà khí này bắt nguồn từ Cổ Di Tích Vong Hồn, một vùng đất cấm mà ngay cả các Thánh Địa cũng ít khi đặt chân tới. Nơi đó đã bị phong ấn từ vô số năm trước, sau một cuộc chiến tranh cổ xưa. Dường như hoạt động của Ma Tông Thiên La đã vô tình làm suy yếu phong ấn, khiến một thực thể cổ xưa bên trong bắt đầu rò rỉ năng lượng.”

Một vị trưởng lão khác lên tiếng, “Nếu vậy, chúng ta nên tập trung lực lượng tấn công Cổ Di Tích Vong Hồn, tiêu diệt nguồn gốc tà khí!”

Lâm Phàm lắc đầu, “Không thể. Tà khí ở đó đã tích tụ hàng vạn năm, nếu tấn công trực diện, có thể sẽ kích hoạt toàn bộ sức mạnh của thực thể bị phong ấn, gây ra tai họa diệt thế. Hơn nữa, tà khí này có khả năng đồng hóa linh khí, nếu không cẩn thận, toàn bộ lực lượng của chúng ta có thể bị nhiễm bẩn.”

Hắn lại chỉ vào bản đồ, “Phương án của ta là: Một, thành lập đội ngũ ‘Tịnh Hóa Sư’, sử dụng các công pháp thanh lọc và trận pháp đặc biệt để làm suy yếu và thu hẹp phạm vi tà khí đang lan rộng. Ta sẽ cung cấp một số phương pháp ‘tiến hóa’ các trận pháp thanh lọc hiện có, giúp chúng tăng cường hiệu quả gấp bội. Hai, cử các đội tuần tra thường xuyên đến các vùng biên giới để ngăn chặn sự lây lan của tà khí và bảo vệ phàm nhân. Ba, quan trọng nhất, ta sẽ đích thân dẫn một đội tinh nhuệ, bí mật thâm nhập Cổ Di Tích Vong Hồn, tìm ra điểm yếu cốt lõi của thực thể bị phong ấn và vô hiệu hóa nó từ bên trong.”

Một làn sóng kinh ngạc và phản đối dâng lên. “Thủ lĩnh Lâm không thể mạo hiểm như vậy!” “Việc này quá nguy hiểm!”

Vô Cực Thánh Chủ trầm giọng, “Thủ lĩnh Lâm, ngài là trụ cột của liên minh. Nếu ngài xảy ra chuyện, liên minh sẽ tan rã.”

Lâm Phàm đưa tay ra hiệu cho mọi người im lặng. “Ta biết. Nhưng đây là cách duy nhất để giải quyết triệt để mối họa này mà không gây ra tổn thất lớn cho Đại Lục. Sức mạnh của ta, đặc biệt là khả năng ‘Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật’, có thể giúp ta đối phó với tà khí một cách hiệu quả nhất, thậm chí có thể ‘chuyển hóa’ nó. Các vị hãy tin tưởng ta.” Hắn nói, giọng điệu không phải cầu xin, mà là một mệnh lệnh nhẹ nhàng, tràn đầy tự tin.

Liễu Thiên Phong ban đầu còn nghi ngờ, nhưng khi nghe Lâm Phàm phân tích rành mạch và đưa ra kế hoạch chi tiết, sự hoài nghi dần tan biến, thay vào đó là sự nể phục. “Thủ lĩnh Lâm đã suy nghĩ chu đáo như vậy, Liễu mỗ xin được phục tùng. Tôi nguyện cử một đội ngũ đệ tử tinh anh của Lạc Nhật Tông tham gia đội Tịnh Hóa Sư.”

Băng Tuyết Tiên Tử nhìn Lâm Phàm một cách sâu sắc. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, bí ẩn từ Lâm Phàm, thứ mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ cường giả nào khác. Nàng cũng gật đầu, “Cửu Hàn Tiên Cung sẽ hỗ trợ hết mình. Ta nguyện đích thân dẫn một đội ngũ Tiên Tử, phối hợp với đội tuần tra.”

Vô Cực Thánh Chủ thở dài một hơi, nhưng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Nếu đã như vậy, Vô Cực Thánh Địa sẽ dốc toàn lực hỗ trợ kế hoạch của ngài. Ta tin tưởng vào phán đoán của Thủ lĩnh Lâm.”

Với sự đồng lòng của ba thế lực lớn nhất, các Thánh Địa khác cũng nhanh chóng đồng ý. Lâm Phàm mỉm cười, “Tốt. Vậy thì kế hoạch sẽ được triển khai ngay lập tức. Ta cần mười cường giả đỉnh phong, không sợ chết, có ý chí kiên định, để cùng ta thâm nhập Cổ Di Tích Vong Hồn. Ta không hứa hẹn sự sống còn, chỉ hứa hẹn một cơ hội để Đại Lục Trung Ương được bình yên.”

Ngay lập tức, hàng chục cường giả đứng dậy, ánh mắt kiên định. Trong số đó có những bằng hữu cũ của Lâm Phàm từ Huyền Kiếm Tông, và cả những chiến hữu mới đã kề vai sát cánh trong cuộc chiến chống Ma Tông. Lâm Phàm chọn ra mười người mạnh nhất và đáng tin cậy nhất. Hắn biết, đây sẽ là một hành trình đầy hiểm nguy, nhưng cũng là cơ hội để củng cố quyền uy và chứng minh khả năng lãnh đạo của mình.

Trong vài ngày tiếp theo, liên minh hoạt động khẩn trương. Các đội Tịnh Hóa Sư, với những trận pháp được Lâm Phàm ‘tiến hóa’, bắt đầu làm việc hiệu quả, từng bước thu hẹp phạm vi của Hắc Ám Sâm Lâm Tà Khí. Các đội tuần tra được tăng cường, bảo vệ an toàn cho các thành thị và thôn làng. Trong khi đó, Lâm Phàm cùng đội tinh nhuệ của mình đã bí mật khởi hành, hướng thẳng tới Cổ Di Tích Vong Hồn.

Khi họ đến gần vùng đất cấm, không khí trở nên nặng nề và u ám. Cây cối biến dạng, đất đai khô cằn, và một làn sương đen mờ mịt bao phủ khắp nơi, mang theo mùi thối rữa và một áp lực đè nén linh hồn. Đây chính là Hắc Ám Sâm Lâm Tà Khí mà Lâm Phàm đã cảnh báo.

Đội ngũ của Lâm Phàm cẩn trọng tiến vào. Bằng khả năng phân tích của hệ thống, Lâm Phàm cảm nhận được luồng tà khí này không đơn thuần là năng lượng hắc ám, mà còn ẩn chứa một loại pháp tắc suy tàn, một sự mục rữa từ tận sâu trong bản chất của thế giới. Điều này khiến hắn càng thêm tin rằng mối đe dọa này có liên quan đến sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Họ phát hiện một lối vào bí mật dẫn xuống lòng đất, nơi một cổ trận pháp phong ấn đã bị phá hủy một phần. Tà khí cuồn cuộn từ đó trào ra. Lâm Phàm ra hiệu cho đồng đội dừng lại, tự mình tiến lên. Hắn đặt tay lên tảng đá cổ xưa bị ăn mòn bởi tà khí, nhắm mắt lại. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa” vận hành tối đa. Hắn không chỉ phân tích cấu trúc của tà khí, mà còn cảm nhận được “ý chí” của thực thể bị phong ấn bên trong – một sự tuyệt vọng, một cơn đói khát vô tận, muốn nuốt chửng mọi sự sống.

Sau một khắc, Lâm Phàm mở mắt ra, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt hắn. “Ta đã hiểu. Thực thể này không phải là Ma Thần, mà là một ‘Ý Chí Hư Vô’ bị lưu đày, một phần nhỏ của sự hỗn loạn từ bên ngoài vũ trụ, bị phong ấn ở đây từ thời khai thiên lập địa. Ma Tông Thiên La đã vô tình giải phóng một phần năng lượng của nó. Nó không thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh thông thường, mà phải được ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ vào pháp tắc vũ trụ.”

Hắn quay sang đồng đội, “Các vị hãy ở lại đây, thiết lập trận pháp phòng ngự và tịnh hóa phụ trợ. Ta sẽ đích thân xuống đó, đối phó với nó.”

Một cường giả hỏi, “Thủ lĩnh Lâm, ngài định làm gì?”

Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin và một chút điên rồ. “Ta sẽ biến nó thành một phần của ta, biến hủy diệt thành sáng tạo.”

Hắn không đợi câu trả lời, lao thẳng xuống lối vào cổ mộ, nơi tà khí cuồn cuộn trào ra như một cái miệng khổng lồ muốn nuốt chửng tất cả. Các đồng đội nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên sự kính phục và niềm tin tuyệt đối. Họ biết, Lâm Phàm không chỉ là một cường giả, mà còn là một vị thủ lĩnh thực sự, người có khả năng nhìn thấy và làm được những điều phi thường mà không ai có thể tưởng tượng nổi. Mối đe dọa mới này, tưởng chừng như vô phương cứu chữa, nay lại trở thành một bước đệm để Lâm Phàm củng cố vị thế, và quan trọng hơn, để hắn tiến thêm một bước trên con đường thức tỉnh Thiên Đạo của chính mình, hé mở những bí mật sâu xa hơn về vũ trụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8