Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 233
Đại điện Vạn Đạo Thánh Địa, nơi từng là trung tâm quyền lực của một trong những Thánh Địa mạnh nhất Đại Lục Trung Ương, nay trở thành hội trường liên minh. Hàng trăm cường giả, từ các Tông chủ, Thánh chủ cho đến các Trưởng lão danh tiếng, tề tựu đông đủ. Ánh mắt họ, mang theo đủ loại cảm xúc – kính nể, nghi hoặc, chờ đợi, và cả sự đề phòng – đều đổ dồn về một thiếu niên đang ngồi ở vị trí cao nhất, Lâm Phàm.
Lâm Phàm, sau chiến thắng vang dội trước Ma Tông Thiên La, đã được suy tôn làm thủ lĩnh của Liên Minh Thánh Địa. Thế nhưng, việc một thiếu niên vừa từ hạ giới phi thăng lên lại có thể ngồi vào vị trí này, vẫn là một điều khó chấp nhận đối với nhiều người, đặc biệt là các lão quái vật đã tu luyện hàng ngàn năm. Tuổi tác và kinh nghiệm, trong mắt họ, là yếu tố không thể thiếu của một người lãnh đạo.
Không khí trong điện nặng nề như chì. Một lão già râu bạc phơ, Trưởng lão Chí Tôn của Hư Vô Tông, Hoang Lão, hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. “Thủ lĩnh Lâm Phàm, chúng ta đều biết ngài có công lớn trong việc đẩy lùi Ma Tông Thiên La. Sức mạnh của ngài là điều không ai dám nghi ngờ. Thế nhưng, việc lãnh đạo toàn bộ Liên Minh Thánh Địa, chống lại các mối đe dọa tiềm tàng trong tương lai, không chỉ cần sức mạnh. Nó còn cần trí tuệ, kinh nghiệm, và khả năng điều hòa các mối quan hệ phức tạp giữa các thế lực. Ngài… có thực sự đủ khả năng?”
Những lời của Hoang Lão như một tiếng sét đánh ngang tai. Ngay lập tức, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Một số người gật gù đồng tình, một số khác lại cau mày khó chịu. Họ biết Hoang Lão không có ý xấu, nhưng những nghi vấn của ông cũng chính là nỗi lòng chung của nhiều người.
Lâm Phàm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng vô vàn tinh hà. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười không kiêu ngạo nhưng cũng không hề sợ hãi. “Hoang Lão nói rất đúng. Sức mạnh là một phần, nhưng không phải tất cả. Kinh nghiệm, trí tuệ, và khả năng điều hòa là những yếu tố không thể thiếu. Ta, Lâm Phàm, xuất thân từ hạ giới, tuổi đời còn trẻ, những điều này ta đều hiểu rõ.”
Hắn dừng lại một chút, quét mắt qua toàn bộ hội trường. “Thế nhưng, các vị có bao giờ nghĩ, vì sao Ma Tông Thiên La lại có thể phát triển mạnh mẽ đến vậy, suýt chút nữa đã hủy diệt Đại Lục Trung Ương? Vì sao các Thánh Địa lại không thể đoàn kết sớm hơn, để rồi phải trả giá đắt như vậy?”
Không ai trả lời. Những câu hỏi của Lâm Phàm chạm đúng vào nỗi đau của tất cả. Ma Tông Thiên La đã lợi dụng sự chia rẽ, nghi kỵ giữa các Thánh Địa để lớn mạnh. Nếu không có sự xuất hiện bất ngờ của Lâm Phàm, có lẽ Đại Lục đã rơi vào tay chúng.
“Sự suy yếu của pháp tắc Thiên Đạo Nguyên Thủy không chỉ ảnh hưởng đến năng lượng, mà còn ăn mòn cả ý chí và sự đoàn kết của chúng ta,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói vang vọng nhưng đầy uy lực. “Các vị đã quen với việc chiến đấu đơn lẻ, bảo vệ lãnh thổ của mình. Nhưng mối đe dọa thực sự không chỉ đến từ Ma Tông Thiên La. Các vết nứt không gian đang ngày càng mở rộng, năng lượng hỗn loạn từ Hư Không đang xâm thực thế giới của chúng ta. Đó mới là kẻ thù lớn nhất.”
Những lời này khiến các cường giả giật mình. Họ đều nhận thấy sự bất thường của các vết nứt không gian, nhưng chưa ai liên hệ nó với một mối đe dọa mang tính vũ trụ như vậy. Lâm Phàm, với những mảnh ký ức Thiên Đạo trong mình, có cái nhìn xa hơn, sâu sắc hơn.
“Để đối phó với mối hiểm họa đó, chúng ta không thể tiếp tục theo lối cũ,” Lâm Phàm nói, đứng dậy. “Chúng ta cần một sự thống nhất thực sự, không chỉ là liên minh trên danh nghĩa. Các Thánh Địa cần phải chia sẻ tài nguyên, công pháp, và thông tin. Ta biết điều này rất khó khăn, vì nó đụng chạm đến lợi ích cốt lõi của mỗi tông môn. Nhưng đây là con đường duy nhất để sinh tồn.”
Hoang Lão vẫn còn vẻ nghi ngại. “Thủ lĩnh Lâm Phàm, ngài nói những lời cao siêu, nhưng thực hiện nó lại vô cùng phức tạp. Ví dụ, mới đây, một nhóm tàn dư của Ma Tông Thiên La đã tập hợp ở Hắc Sơn Vực, gây ra những vụ thảm sát kinh hoàng. Chúng còn lợi dụng một loại tà thuật cổ xưa để triệu hồi một Hư Không Cự Thú cấp bậc Tiên Cảnh, gây nguy hiểm cho một Thánh Địa nhỏ ở gần đó. Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể để đối phó, không phải những lý thuyết chung chung.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đó chính là điều ta muốn nói. Ta đã phái một đội tinh nhuệ của Vạn Đạo Thánh Địa đi điều tra và đánh giá tình hình. Kết quả cho thấy, Hư Không Cự Thú đó tuy mạnh, nhưng lại rất dễ bị kích động bởi năng lượng sinh mệnh. Kế hoạch của ta là, thay vì tiêu hao lực lượng để trực tiếp đối đầu với nó, chúng ta sẽ lợi dụng chính đặc tính đó của nó.”
Hắn mở một cuộn da dê cổ xưa, được vẽ chi tiết bản đồ Hắc Sơn Vực. “Chúng ta sẽ không tấn công trực diện. Thay vào đó, ta sẽ tự mình dẫn theo một số cường giả tinh nhuệ, sử dụng một loại pháp khí đặc biệt để thu hút sự chú ý của Hư Không Cự Thú, dụ nó vào một trận pháp phong ấn đã được chuẩn bị sẵn ở Thiên Khuyết Cốc. Đó là một trận pháp cổ xưa, do Thiên Đạo Nguyên Thủy để lại, có khả năng chuyển hóa năng lượng hỗn loạn thành Tiên Linh Chi Khí. Đồng thời, các Thánh Địa khác sẽ phối hợp tiêu diệt tàn dư Ma Tông Thiên La ở Hắc Sơn Vực, cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng cho chúng.”
Hoang Lão và các cường giả khác nghe vậy đều kinh ngạc. Kế hoạch này quá táo bạo, và Lâm Phàm lại muốn tự mình mạo hiểm. Dụ dỗ một Hư Không Cự Thú cấp bậc Tiên Cảnh là một hành động gần như tự sát.
“Thủ lĩnh, điều đó quá nguy hiểm!” Một vị Tông chủ khác lên tiếng. “Để ngài mạo hiểm như vậy là điều chúng ta không thể chấp nhận. Hãy để các Trưởng lão của chúng ta đảm nhận nhiệm vụ đó.”
Lâm Phàm lắc đầu. “Không. Chỉ có ta mới có thể làm được điều này. Khả năng đặc biệt của ta cho phép ta hiểu rõ bản chất của Hư Không Cự Thú và kích hoạt trận pháp phong ấn Thiên Đạo. Đây là cơ hội để chúng ta không chỉ tiêu diệt mối họa, mà còn thu hoạch được nguồn Tiên Linh Chi Khí dồi dào, bổ sung cho sự cạn kiệt của Đại Lục.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Hoang Lão. “Hoang Lão, ta hiểu sự nghi ngờ của ngài. Nhưng đây là lúc chúng ta cần phải tin tưởng lẫn nhau, và tin tưởng vào một con đường mới. Nếu kế hoạch này thành công, nó sẽ là bước đệm đầu tiên cho sự đoàn kết thực sự của Liên Minh Thánh Địa. Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi bị chia rẽ và cuối cùng bị Hư Vô nuốt chửng.”
Sự kiên quyết và ánh mắt kiên định của Lâm Phàm khiến Hoang Lão không khỏi động dung. Ông nhìn thấy ở thiếu niên này không chỉ là sức mạnh, mà còn là một ý chí sắt đá và một tầm nhìn vượt xa những gì ông từng biết. Có lẽ, đây chính là người mà Đại Lục này đang chờ đợi.
Sau một hồi im lặng, Hoang Lão thở dài, nhưng trong ánh mắt đã không còn sự nghi ngờ. “Được! Nếu Thủ lĩnh đã có quyết tâm như vậy, Lão phu và Hư Vô Tông sẽ dốc toàn lực phối hợp. Nhưng ngài phải hứa, tuyệt đối không được để bản thân gặp nguy hiểm.”
“Ta hứa,” Lâm Phàm mỉm cười, nụ cười trấn an tất cả. “Mạng sống của ta còn rất quan trọng cho sứ mệnh lớn hơn.”
Với sự đồng ý của Hoang Lão, các Thánh chủ và Tông chủ khác cũng lần lượt bày tỏ sự ủng hộ. Kế hoạch được thông qua. Lâm Phàm đã không chỉ chứng minh sức mạnh, mà còn thể hiện được trí tuệ và tầm nhìn của một người lãnh đạo thực thụ. Hắn đã dùng hành động cụ thể để đáp lại sự nghi ngờ, và thành công củng cố địa vị thủ lĩnh của mình.
Ngay sau cuộc họp, Lâm Phàm triệu tập những cường giả tinh nhuệ nhất, bắt đầu chuẩn bị cho hành động mạo hiểm ở Hắc Sơn Vực. Trong sâu thẳm tâm trí, hắn biết rằng đây chỉ là một bài kiểm tra nhỏ. Mối đe dọa thực sự vẫn đang rình rập, và con đường phía trước còn dài, đầy chông gai. Nhưng với mỗi mảnh ký ức Thiên Đạo thức tỉnh, với mỗi lần sức mạnh được cường hóa, hắn lại càng tin tưởng vào sứ mệnh của mình: tái tạo Thiên Đạo, cứu vớt vạn giới.
Một kỷ nguyên mới của Đại Lục Trung Ương đã bắt đầu, dưới sự dẫn dắt của một thủ lĩnh trẻ tuổi nhưng mang trong mình gánh nặng của cả vũ trụ.