Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 234
Trong đại điện Vạn Đạo Thánh Địa, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Đây là cuộc họp thượng đỉnh đầu tiên của Liên Minh Thánh Địa kể từ sau chiến thắng vang dội trước Ma Tông Thiên La. Lâm Phàm, người ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt trầm tĩnh quét qua từng gương mặt lão làng, những Tiên Tôn, Thánh Chủ từ các Thánh Địa và gia tộc cổ xưa. Dù đã chứng minh được thực lực phi phàm, sự trẻ tuổi của hắn vẫn là một cái gai trong mắt không ít người.
Thánh Chủ Huyền Thiên, một lão giả tóc bạc phơ với bộ râu dài chấm đất, giọng nói trầm đục phá vỡ sự im lặng:
“Lâm Minh Chủ, chúng ta đều biết ngài có công lớn trong việc đẩy lùi Ma Tông, nhưng việc quản lý một liên minh rộng lớn như thế này, với hàng trăm Thánh Địa và vô số thế lực phụ thuộc, đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn là kinh nghiệm và sự khôn ngoan. Gần đây, có tin đồn về việc một số tiểu tông môn ở phía Tây Bắc đã bắt đầu bất tuân, thậm chí còn xảy ra xung đột nội bộ.”
Lời nói của Thánh Chủ Huyền Thiên tuy bề ngoài là tôn trọng, nhưng ẩn chứa sự nghi ngờ về khả năng lãnh đạo của Lâm Phàm. Lâm Phàm không vội đáp, hắn chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho một đệ tử Liên Minh trình báo tình hình.
Một thanh niên đệ tử vội vã bước ra, cúi đầu:
“Bẩm chư vị Thánh Chủ, tình hình ở Hắc Vân Vực thực sự đáng lo ngại. Sau sự kiện Ma Tông, vùng đất này vốn đã bất ổn, nay lại xuất hiện một giống yêu thú mới, hung hãn dị thường, chúng không chỉ tấn công các tiểu tông môn mà còn có dấu hiệu tổ chức, liên tục càn quét các thành trì lớn. Thánh Địa Lạc Thủy, một Thánh Địa cấp hai trấn giữ khu vực đó, đã cầu cứu khẩn cấp. Họ đã mất ba thành trì lớn và chịu tổn thất nặng nề về nhân lực.”
Tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Thượng Quan Diệu, nữ tử từ Linh Lung Thánh Địa, người từng cùng Lâm Phàm chiến đấu trong vài lần, lên tiếng ủng hộ:
“Hắc Vân Vực là một khu vực trọng yếu, nếu để yêu thú chiếm giữ, chúng sẽ có thể mở rộng ra các vùng khác, gây ra họa lớn cho toàn bộ Đại Lục Trung Ương. Chúng ta cần hành động ngay lập tức.”
Tuy nhiên, một vị trưởng lão khác từ Băng Cực Thánh Địa, vẻ mặt lạnh nhạt, phản đối:
“Chúng ta vừa trải qua một cuộc chiến lớn, các Thánh Địa đều cần thời gian để củng cố và hồi phục. Hơn nữa, yêu thú ở Hắc Vân Vực chưa từng xuất hiện trước đây, tính chất của chúng còn chưa rõ ràng. Theo ý kiến của lão phu, chúng ta nên cử một đội thám hiểm tinh nhuệ đi điều tra trước, sau đó mới tính đến việc phái đại quân. Phái quân quá sớm có thể rơi vào bẫy, gây thêm tổn thất không đáng có.”
Nhiều người gật gù đồng tình với quan điểm này. Sự thận trọng là cần thiết, nhưng Lâm Phàm biết rằng trong tình huống này, sự chậm trễ có thể phải trả giá bằng sinh mạng của hàng triệu người. Hắn đã sử dụng khả năng “Phân Tích” của mình một cách kín đáo ngay từ khi nghe tin báo cáo. Những con yêu thú này không phải là biến chủng ngẫu nhiên. Chúng mang theo một loại năng lượng tà ác tinh khiết, khác biệt hoàn toàn với năng lượng Ma Khí của Ma Tông Thiên La, nhưng lại có vẻ liên quan đến một dạng “hư vô” nào đó.
“Không thể chờ đợi.” Lâm Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, khiến cả đại điện im bặt. “Tình hình ở Hắc Vân Vực nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ. Những yêu thú đó không chỉ hung hãn, mà chúng còn có khả năng tự tái tạo và lây nhiễm. Nếu không ngăn chặn kịp thời, chúng sẽ lây lan khắp nơi như một loại ôn dịch. Hơn nữa, ta đã ‘cảm nhận’ được một luồng ý chí tà ác đang điều khiển chúng từ sâu bên trong Hắc Vân Vực.”
Thánh Chủ Huyền Thiên nhíu mày:
“Cảm nhận? Lâm Minh Chủ, ngài có bằng chứng gì không? Ý chí tà ác đó là gì? Lẽ nào lại là tàn dư của Ma Tông?”
Lâm Phàm lắc đầu:
“Không phải Ma Tông. Đó là một thứ gì đó cổ xưa và nguyên thủy hơn, thứ mà ngay cả Ma Tông cũng khó có thể khống chế. Bằng chứng, ta sẽ mang về sau. Điều quan trọng bây giờ là tốc độ. Ta đề nghị, chúng ta lập tức phái một đội quân tinh nhuệ, bao gồm các cường giả từ mỗi Thánh Địa, tiến thẳng vào Hắc Vân Vực. Mục tiêu không chỉ là tiêu diệt yêu thú, mà còn là tìm ra nguồn gốc của chúng và cắt đứt sự điều khiển.”
Vị trưởng lão Băng Cực Thánh Địa khẽ hừ lạnh:
“Minh Chủ nói vậy quá vội vàng. Nếu đó là một thế lực cổ xưa mạnh mẽ, chúng ta càng phải cẩn trọng. Một đội quân tinh nhuệ mà không có đủ thông tin, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào vị trưởng lão, ánh mắt sắc như kiếm:
“Vậy theo ý trưởng lão, chúng ta nên ngồi yên nhìn Hắc Vân Vực chìm vào biển lửa, rồi chờ đến khi mối họa lan đến tận cửa nhà mình sao? Kinh nghiệm chiến đấu của ta nói rằng, đối với những mối đe dọa như thế này, tấn công phủ đầu là cách tốt nhất để giảm thiểu tổn thất. Ta sẽ dẫn đầu đội quân này.”
Câu nói cuối cùng của Lâm Phàm khiến cả đại điện chấn động. Hắn không chỉ đưa ra mệnh lệnh, mà còn sẵn sàng tự mình xông pha trận mạc. Điều này khiến những kẻ còn hoài nghi phải câm lặng. Thượng Quan Diệu lập tức đứng dậy:
“Linh Lung Thánh Địa nguyện theo Minh Chủ!”
Thánh Chủ Huyền Thiên thở dài, nhìn Lâm Phàm. Hắn biết Lâm Phàm không phải là loại người chỉ biết ngồi sau lưng chỉ đạo. Chiến thắng trước Ma Tông đã chứng minh điều đó. Hơn nữa, cái gọi là “cảm nhận” của Lâm Phàm luôn chính xác một cách kỳ lạ. Dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn không thể phủ nhận Lâm Phàm có một sự nhạy bén và tầm nhìn vượt xa tuổi tác.
“Được rồi!” Thánh Chủ Huyền Thiên cuối cùng cũng gật đầu. “Huyền Thiên Thánh Địa cũng sẽ phái các cường giả đi theo Lâm Minh Chủ. Nhưng ta yêu cầu, các cường giả cấp Thiên Tôn trở lên phải được phân công rõ ràng, không được hành động đơn độc.”
Các Thánh Chủ khác thấy vậy cũng không còn lý do gì để phản đối. Lâm Phàm đã tự mình chịu trách nhiệm, họ không thể cứ đứng ngoài được. Từng Thánh Địa một tuyên bố sẽ góp sức.
Chỉ trong vài giờ, một đội quân liên minh hùng hậu đã được tập hợp. Lâm Phàm đứng trên phi thuyền khổng lồ, quan sát hàng vạn đệ tử và cường giả đang di chuyển. Sức mạnh của Liên Minh Thánh Địa là không thể nghi ngờ, nhưng việc điều phối họ thành một thể thống nhất mới là thách thức thực sự. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một mảnh vỡ Thiên Đạo nhỏ đang ẩn mình trong Hắc Vân Vực, đó là lý do hắn có thể “cảm nhận” được ý chí tà ác kia. Mảnh vỡ đó đang bị ô nhiễm.
Khi phi thuyền tiến sâu vào Hắc Vân Vực, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả phải rùng mình. Các thành trì bị phá hủy tan hoang, xác yêu thú chất đống, nhưng điều đáng sợ hơn là sự im lặng chết chóc. Không một sinh vật sống, không một tiếng chim hót. Chỉ có một màn sương đen kịt bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế.
“Chuẩn bị chiến đấu!” Lâm Phàm ra lệnh, ánh mắt sắc bén quét qua màn sương. Hắn biết, mối đe dọa thực sự đang ẩn mình trong bóng tối.
Đột nhiên, từ trong màn sương, vô số yêu thú hình thù kỳ dị, thân thể đen kịt như mực, đôi mắt đỏ ngầu như máu, lao ra như thủy triều. Chúng không có bất kỳ tiếng gầm rú nào, chỉ có sự im lặng chết chóc và tốc độ kinh hoàng. Sức mạnh của chúng vượt xa yêu thú thông thường, thậm chí một số con còn có thể so sánh với cường giả cấp Thiên Cảnh.
“Phòng ngự! Phản công!” Các trưởng lão hô lớn. Trận chiến bùng nổ.
Lâm Phàm không do dự. Hắn hóa thành một đạo cầu vồng, xông thẳng vào trung tâm đội hình yêu thú. Hắn không cần dùng đến những chiêu thức hoa mỹ, chỉ bằng những đòn đánh thuần túy mang theo sức mạnh Thiên Đạo Phân Tích đã được “tiến hóa”, hắn dễ dàng nghiền nát từng con yêu thú. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo một luồng khí tức thanh tẩy, khiến những yêu thú bị nhiễm năng lượng hư vô phải rên rỉ rồi tan biến thành tro bụi.
Thượng Quan Diệu và các cường giả khác cũng nhanh chóng vào trận, phối hợp với nhau. Sức mạnh tổng hợp của Liên Minh Thánh Địa là vô cùng khủng khiếp. Nhưng số lượng yêu thú dường như là vô tận, chúng liên tục được tái sinh từ màn sương đen.
“Chúng ta cần tìm ra nguồn gốc!” Lâm Phàm quát lớn. Hắn cảm nhận được luồng ý chí tà ác mạnh mẽ nhất đang ở sâu bên trong. Hắn không chỉ chiến đấu, mà còn đang “phân tích” bản chất của màn sương và cách yêu thú được tạo ra.
Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Lâm Phàm, liên minh bắt đầu thay đổi chiến thuật. Thay vì chỉ phòng ngự và tiêu diệt yêu thú, họ bắt đầu mở một con đường thẳng tiến vào trung tâm Hắc Vân Vực. Lâm Phàm đi đầu, sức mạnh của hắn như một ngọn hải đăng xua tan màn sương đen, chiếu sáng con đường cho đồng đội.
Trận chiến kéo dài hàng giờ đồng hồ, nhưng mỗi bước tiến của liên minh đều được trả giá bằng những sinh mạng. Tuy nhiên, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, không ai lùi bước. Cuối cùng, họ cũng đến được một khu vực trung tâm, nơi màn sương đen đặc quánh nhất, và một nguồn năng lượng tà ác kinh hoàng đang phun trào.
Tại đó, Lâm Phàm nhìn thấy một dị vật khổng lồ, như một khối thịt bầy nhầy đang đập thình thịch, liên tục phun ra màn sương đen và yêu thú. Bên trên khối thịt đó, một thân ảnh đen tối, cao lớn đang đứng, hai mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Lâm Phàm. Đó không phải là một con người hay yêu tộc, mà là một thực thể được tạo ra từ sự hỗn loạn và tà niệm, một Tà Linh cấp thấp nhưng vô cùng nguy hiểm, đang điều khiển mọi thứ.
“Là nó!” Lâm Phàm nghiến răng. Hắn cảm nhận được mảnh vỡ Thiên Đạo đang nằm sâu bên trong khối thịt đó, bị Tà Linh này lợi dụng và ô nhiễm. Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu.
Các Thánh Chủ và trưởng lão chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi kinh hãi. Quả nhiên, Lâm Phàm đã đúng. Đây không phải là một mối đe dọa thông thường. Sự hoài nghi trong lòng họ tan biến, thay vào đó là sự kính phục và quyết tâm chiến đấu. Lâm Phàm, vị thủ lĩnh trẻ tuổi này, đã một lần nữa chứng minh được giá trị của mình, không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng tầm nhìn và sự quyết đoán.
Lâm Phàm giơ cao kiếm, ánh sáng chói lòa từ thân kiếm xé toang màn sương đen. “Tiêu diệt Tà Linh, thanh tẩy Hắc Vân Vực!” Giọng hắn vang vọng, tràn đầy tự tin và sức mạnh, truyền ý chí chiến đấu đến từng chiến binh của Liên Minh Thánh Địa. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu nhỏ trong vô vàn mối đe dọa mà hắn sẽ phải đối mặt trên con đường trở thành Thiên Đạo, nhưng mỗi chiến thắng như thế này đều củng cố thêm niềm tin và sức mạnh cho cả hắn và Liên Minh.