Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:28:24 | Lượt xem: 3

Không khí trong Đại Điện Vạn Đạo Thánh Địa nặng nề như thể bị hàng vạn ngọn núi đè nén. Lâm Phàm ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc và xa lạ của các vị Thánh Chủ, Tông Chủ, cùng những trưởng lão quyền năng từ khắp Đại Lục Trung Ương. Liên minh các Thánh Địa đã được thành lập sau đại chiến chống lại Ma Tông Thiên La, nhưng chiến thắng vĩ đại đó không đồng nghĩa với sự bình yên vĩnh cửu. Trái lại, nó chỉ hé lộ thêm những vết nứt sâu hơn trong nền tảng của thế giới.

Một vị Thánh Chủ râu tóc bạc phơ, Thánh Chủ của Cửu Tuyệt Thánh Địa, thở dài thườn thượt. “Thưa Lâm Chí Tôn, tình hình phía Tây Bắc vẫn chưa hề cải thiện. Linh khí ngày càng suy yếu, các mỏ linh thạch cạn kiệt nhanh chóng, và thậm chí cả những linh mạch cổ xưa cũng bắt đầu có dấu hiệu khô cạn. Đệ tử tu luyện ở đó không tiến bộ mà còn thoái lui. Nếu cứ tiếp diễn, khu vực đó sẽ biến thành phế thổ!”

Thánh Chủ của Thiên Huyền Thánh Địa tiếp lời, giọng nói đầy lo lắng: “Không chỉ Tây Bắc, mà cả phía Nam cũng xuất hiện hiện tượng tương tự. Các linh dược quý hiếm đột nhiên khô héo, thú dữ trở nên hung hãn một cách bất thường, như thể có một thứ gì đó đang rút cạn sinh lực của chúng. Chúng ta đã huy động vô số trận pháp sư, tìm kiếm các linh mạch mới, thậm chí mời cả Dược Sư Thánh Điện đến kiểm tra, nhưng đều vô ích.”

Lâm Phàm lắng nghe với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong tâm trí hắn, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đang vận hành hết công suất. Hắn không chỉ lắng nghe lời báo cáo, mà còn dùng ý thức của mình để “Phân Tích” sâu hơn vào bản chất của vấn đề. Hắn cảm nhận được một sự “méo mó” tinh vi trong các pháp tắc tự nhiên, một sự “mất cân bằng” không thể giải thích bằng những kiến thức thông thường.

Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên, như những mảnh ghép vụn vỡ của một bức tranh khổng lồ. Hắn nhớ lại một cảm giác “tổn thương” sâu sắc, một sự “hư hao” không thể hàn gắn hoàn toàn. Những hiện tượng suy yếu linh khí này, trong mắt các Thánh Chủ là tai họa cục bộ, nhưng trong nhận thức của Lâm Phàm, chúng là những triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn, một vết thương chưa lành của Thiên Đạo.

“Các vị Thánh Chủ, chư vị trưởng lão,” Lâm Phàm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy tín. “Ta đã lắng nghe báo cáo của các vị. Những hiện tượng này không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải do Ma Tông còn sót lại. Chúng là dấu hiệu của một sự suy yếu toàn diện hơn, ảnh hưởng đến nền tảng của Đại Lục Trung Ương.”

Một số trưởng lão nhíu mày. “Suy yếu toàn diện? Lâm Chí Tôn, ý ngài là gì? Chúng ta vừa tiêu diệt Ma Tông Thiên La, thế giới đang trên đà phục hồi…”

Lâm Phàm giơ tay, ra hiệu im lặng. “Ma Tông chỉ là một phần nhỏ của vấn đề. Cội nguồn sâu xa hơn nhiều. Trong quá trình chiến đấu với Ma Tông, ta đã hấp thu thêm một mảnh vỡ Thiên Đạo, giúp ta nhìn thấu một phần bản chất của thế giới này. Linh khí suy yếu, linh mạch khô cạn, không phải do chúng ta tiêu hao quá mức, mà là do chính ‘cội nguồn’ của linh khí đang dần cạn kiệt, hoặc bị một thứ gì đó vô hình rút cạn.”

Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của mọi người. Vẻ mặt hoài nghi dần chuyển sang kinh ngạc, rồi lo lắng tột độ. “Một thứ gì đó vô hình rút cạn?” Thánh Chủ Cửu Tuyệt lặp lại, giọng run rẩy. “Chẳng lẽ là… Hư Vô Thôn Phệ Giả?”

Lâm Phàm lắc đầu. “Chưa đến mức đó. Nhưng nó là hậu quả của sự kiện cổ xưa liên quan đến Hư Vô Thôn Phệ Giả và sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Thiên Đạo của Vũ Trụ này đã bị tổn thương nghiêm trọng, và những vết thương đó đang dần hiển lộ ra ngoài, ảnh hưởng đến mọi sinh linh.”

Lời nói của hắn như sấm sét đánh vào tai mọi người. Khái niệm về Thiên Đạo là quá trừu tượng, quá vĩ đại, vượt xa tầm hiểu biết của họ. Nhưng uy tín của Lâm Phàm, cùng với những bằng chứng không thể chối cãi về sự suy yếu của linh khí, khiến họ không thể không tin.

“Vậy… chúng ta phải làm gì, Lâm Chí Tôn?” Một Thánh Chủ khác hỏi, giọng đầy tuyệt vọng. “Nếu là vấn đề của Thiên Đạo, thì phàm nhân như chúng ta làm sao có thể can thiệp?”

Lâm Phàm mỉm cười nhẹ. “Phàm nhân không thể, nhưng Thiên Đạo có thể. Trong ta có một phần mảnh vỡ Thiên Đạo, đủ để ta cảm nhận và thậm chí là ‘tiến hóa’ các pháp tắc nhất định. Ta đã ‘Phân Tích’ sâu vào bản chất của sự suy yếu này, và ta tìm thấy một giải pháp, dù nó rất khó khăn.”

Hắn đứng dậy, bước đến một tấm bản đồ khổng lồ của Đại Lục Trung Ương được trải ra giữa đại điện. Ngón tay hắn lướt qua các khu vực bị ảnh hưởng, rồi dừng lại ở một điểm giữa bản đồ, một vùng đất xa xôi, hiểm trở, ít người biết đến.

“Chúng ta cần phải thực hiện một ‘Đại Trận Pháp Hồi Sinh Linh Khí’ trên toàn bộ Đại Lục. Một trận pháp không chỉ hút linh khí từ bên ngoài, mà còn ‘tái tạo’ và ‘cân bằng’ lại các pháp tắc linh khí đã bị méo mó. Tuy nhiên, để làm được điều đó, chúng ta cần một ‘hạt nhân’ năng lượng, một nguồn gốc có thể cộng hưởng với Thiên Đạo Nguyên Thủy. Một thứ gì đó đã bị lãng quên từ rất lâu, nhưng vẫn còn tồn tại.”

Hắn quay sang mọi người, ánh mắt kiên định. “Trong ký ức mơ hồ của ta, có một truyền thuyết về một ‘Thánh Địa Ẩn Mình’, được gọi là Băng Cung Tiên Cảnh, nằm sâu trong Cực Hàn Chi Địa. Nơi đó được cho là có tồn tại một ‘Thiên Tâm Băng Ngọc’, một bảo vật được hình thành từ tinh túy của Thiên Đạo thuở sơ khai, có khả năng cân bằng vạn vật và chữa lành những vết thương của đại địa.”

Cả đại điện xôn xao. Băng Cung Tiên Cảnh? Thiên Tâm Băng Ngọc? Đó đều là những truyền thuyết cổ xưa, mà ngay cả các Thánh Chủ sống lâu nhất cũng chỉ nghe qua chứ chưa từng tin là có thật. Cực Hàn Chi Địa là một vùng đất cấm, nơi chỉ có những sinh vật băng giá và bão tuyết vĩnh cửu tồn tại, không ai dám đặt chân đến.

“Lâm Chí Tôn, Cực Hàn Chi Địa là nơi vô cùng nguy hiểm. Ngay cả Tiên Đế cũng khó lòng sống sót lâu dài ở đó!” Thánh Chủ Cửu Tuyệt lo lắng nói.

“Đúng vậy,” Lâm Phàm gật đầu. “Nhưng nếu Thiên Tâm Băng Ngọc thật sự tồn tại, và nó liên quan đến Thiên Đạo, thì chỉ có ta mới có thể cảm nhận và thu phục nó. Hơn nữa, những ký ức của ta cũng cho thấy, Băng Cung Tiên Cảnh không chỉ là một nơi ẩn chứa bảo vật, mà còn có thể là nơi cư ngụ của một thực thể đặc biệt, một ‘Thiên Nữ Băng Sương’, người cũng mang trong mình một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nàng có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra.”

Lời nói của Lâm Phàm khiến mọi người bàng hoàng. Một Thiên Nữ Băng Sương? Người mang ý chí Thiên Đạo? Điều này đã vượt xa mọi giới hạn hiểu biết của họ. Nhưng đối với Lâm Phàm, cảm giác về sự tồn tại của người này lại vô cùng mạnh mẽ, như thể một sợi dây định mệnh đang kéo hắn tới.

“Ta hiểu sự lo lắng của các vị,” Lâm Phàm tiếp tục, “nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu không hành động, Đại Lục Trung Ương sẽ dần dần chết đi. Ta sẽ đích thân đi đến Cực Hàn Chi Địa, tìm kiếm Băng Cung Tiên Cảnh và Thiên Tâm Băng Ngọc. Trong thời gian đó, các vị hãy chuẩn bị lực lượng, thu thập tài nguyên, và tìm kiếm những trận pháp sư tài năng nhất để hỗ trợ ta khi ta trở về.”

Mặc dù vẫn còn nhiều nghi ngại, nhưng ánh mắt kiên định và sự tự tin tuyệt đối của Lâm Phàm đã truyền sang mọi người. Hắn đã chứng minh giá trị của mình hết lần này đến lần khác, từ một phế vật của hạ giới trở thành Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương. Họ không thể không tin tưởng hắn.

Thánh Chủ Vạn Đạo Thánh Địa, một lão già uyên bác đã chứng kiến sự trưởng thành của Lâm Phàm, đứng dậy. “Chúng ta tin tưởng Lâm Chí Tôn! Dù Cực Hàn Chi Địa có nguy hiểm đến đâu, chúng ta cũng sẽ dốc toàn lực hỗ trợ. Liên minh các Thánh Địa sẽ là hậu thuẫn vững chắc cho ngài.”

Những tiếng hô hào đồng tình vang lên khắp đại điện. Lâm Phàm gật đầu, trong lòng cảm thấy một gánh nặng khổng lồ. Hắn biết, đây không chỉ là việc cứu vãn một lục địa, mà là một bước đi quan trọng trên con đường thức tỉnh hoàn toàn Thiên Đạo, chuẩn bị cho cuộc chiến vĩ đại hơn nhiều. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả ngày càng rõ nét, và những vết thương của Thiên Đạo Nguyên Thủy là lời cảnh báo thảm khốc.

Đêm đó, Lâm Phàm đứng trên đỉnh Vạn Đạo Thánh Địa, nhìn ngắm vô số vì sao. Hắn cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ hơn bao giờ hết với bản chất của vũ trụ. Khả năng “Phân Tích” của hệ thống không chỉ là một công cụ, mà dường như là một phần bản năng Thiên Đạo trong hắn, giúp hắn thấu hiểu những bí mật sâu xa nhất. Hắn biết, chuyến đi đến Cực Hàn Chi Địa không chỉ là tìm kiếm một bảo vật, mà còn là tìm kiếm một phần của chính mình, một phần của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và một đồng minh quan trọng trên con đường tái tạo lại trật tự vũ trụ.

Một cơn gió lạnh buốt từ phía Bắc thổi đến, mang theo hơi thở của băng giá và những bí ẩn cổ xưa. Lâm Phàm hít sâu, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Hắn đã sẵn sàng cho một hành trình mới, một hành trình sẽ dẫn hắn đến với Thiên Nữ Băng Sương, và những bí mật sâu hơn về sự suy tàn của Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8