Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:44:08 | Lượt xem: 3

Chương 276: Chí Tôn Phàm Trần, Đạo Tôn Kính Phục

Tin tức về cuộc đối đầu đỉnh cao giữa Lâm Phàm và Đạo Tôn Thiên Cực lan truyền như bão táp khắp Đại Lục Trung Ương. Đạo Tôn Thiên Cực, một lão quái vật ẩn thế đã hơn vạn năm, là biểu tượng cho quyền uy và sức mạnh tối thượng của phàm giới. Ông được đồn đại là người duy nhất đã chạm đến ngưỡng cửa Tiên Giới mà không cần phi thăng, chỉ để ở lại phàm trần bảo vệ trật tự. Giờ đây, một thiếu niên mới nổi, Lâm Phàm, lại dám khiêu chiến vị Chí Tôn ẩn dật này. Cả đại lục sôi sục, hàng tỷ ánh mắt đổ dồn về Thiên Sơn Đỉnh, nơi cuộc chiến định mệnh sẽ diễn ra.

Tại Vạn Đạo Thánh Địa, các trưởng lão và đệ tử đều lo lắng. Vị trí anh hùng chống lại Ma Tông Thiên La của Lâm Phàm đã được công nhận, nhưng Đạo Tôn Thiên Cực lại là một khái niệm hoàn toàn khác. Ông ta đại diện cho tầng lớp sức mạnh mà ngay cả các Thánh Chủ cũng phải cúi đầu. Chỉ có Tiên Nữ Băng Sương, với vẻ mặt lạnh nhạt thường thấy, lại ánh lên vẻ mong chờ khó hiểu. Nàng biết Lâm Phàm không phải người bình thường, và cuộc chiến này sẽ là bước ngoặt quan trọng để hắn hoàn thiện sứ mệnh của mình.

Lâm Phàm đứng trên đỉnh Thiên Sơn, gió lớn thổi tung vạt áo bào màu trắng của hắn. Dưới chân là biển mây cuồn cuộn, phía trên là vòm trời xanh thẳm không một gợn mây. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự cộng hưởng giữa các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể. Chúng đang rạo rực, như thể cũng đang mong chờ được phô diễn sức mạnh. Ký ức về Hư Vô Thôn Phệ Giả và Thiên Đạo Nguyên Thủy hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, nhắc nhở hắn về trách nhiệm nặng nề đang gánh vác. Trở thành Chí Tôn phàm giới không phải là mục tiêu, mà là một bước đệm tất yếu.

Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như núi Thái Sơn, đột ngột giáng xuống Thiên Sơn Đỉnh. Không gian xung quanh vặn vẹo, mây mù tan biến, lộ ra một bóng dáng già nua nhưng uy nghi, áo bào xanh lam thêu hình chín con rồng vàng, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại sáng quắc như tinh tú. Đó chính là Đạo Tôn Thiên Cực. Ông lơ lửng giữa không trung, không hề có khí thế áp bức, nhưng sự hiện diện của ông đã đủ để khiến không gian xung quanh trở nên đình trệ.

“Lâm Phàm, tiểu tử, ngươi thật sự muốn khiêu chiến lão già này sao?” Giọng nói của Đạo Tôn Thiên Cực vang vọng, trầm ấm nhưng chứa đựng một uy lực khó tả. “Ngươi đã làm được rất nhiều cho đại lục, cứu vớt chúng sinh khỏi họa Ma Tông. Ngươi có tiềm năng trở thành người mạnh nhất trong vạn năm qua. Nhưng, sự kiêu ngạo sẽ hủy hoại ngươi.”

Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn bình thản đối diện với Đạo Tôn. “Vãn bối không dám kiêu ngạo. Chỉ là, vãn bối cần một sự xác nhận. Một khi đã bước lên con đường này, không thể có bất kỳ rào cản nào cản bước. Đạo Tôn là đỉnh cao của phàm giới, cũng chính là rào cản vãn bối cần vượt qua.”

Đạo Tôn Thiên Cực khẽ nhíu mày, rồi bật cười sang sảng. “Ha ha ha! Khẩu khí không nhỏ! Được, vậy để lão già này xem, ngươi có xứng đáng với con đường mà mình đã chọn hay không!”

Vừa dứt lời, Đạo Tôn Thiên Cực không hề chần chừ. Một chưởng vỗ ra, không có bất kỳ hào quang rực rỡ nào, nhưng lại mang theo một loại pháp tắc hoàn chỉnh đến cực điểm. Không gian xung quanh Lâm Phàm lập tức bị phong tỏa, biến thành một khối thủy tinh trong suốt, giam cầm hắn. Đó là “Thiên Cực Cấm Giới”, một loại thần thông có thể phong tỏa mọi loại năng lượng và pháp tắc trong phạm vi nhất định.

Lâm Phàm không hề hoảng sợ. Hắn cảm nhận được sự tinh diệu của Thiên Cực Cấm Giới, nó không chỉ giam cầm vật chất mà còn phong tỏa cả linh hồn và ý chí. Tuy nhiên, đối với “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn, đây lại là một cơ hội tuyệt vời. Hắn nhắm mắt lại, hệ thống vận chuyển, bắt đầu phân tích từng sợi pháp tắc tạo nên cấm giới. Chỉ trong tích tắc, Lâm Phàm đã hiểu rõ cấu trúc của nó, không chỉ hiểu mà còn tìm thấy những lỗ hổng, những điểm yếu mà ngay cả Đạo Tôn Thiên Cực cũng không hề hay biết.

Một đạo kiếm khí vô hình từ cơ thể Lâm Phàm bắn ra, không phá vỡ cấm giới bằng lực, mà là xuyên qua nó bằng cách thay đổi tần số dao động của chính kiếm khí, khiến nó trở nên tương thích hoàn hảo với cấu trúc của cấm giới. “Rắc!” Âm thanh nứt vỡ nhỏ bé vang lên, Thiên Cực Cấm Giới lập tức tan vỡ như pha lê. Cả đại lục theo dõi qua vô số pháp khí truyền tin đều kinh hãi. Đạo Tôn Thiên Cực cũng hơi biến sắc.

“Thú vị! Ngươi không phá, mà là hòa tan cấm giới của ta. Một chiêu này, đủ để ngươi tự hào.” Đạo Tôn Thiên Cực nói, hai tay kết ấn, một vòng xoáy âm dương khổng lồ xuất hiện phía sau lưng ông, hấp thụ mọi linh khí xung quanh, biến thành một luồng sức mạnh hủy diệt cuồn cuộn đổ về phía Lâm Phàm.

“Thiên Cực Luân Hồi Chưởng!”

Lâm Phàm đứng yên, đôi mắt sáng rực. Hắn không hề né tránh, mà thay vào đó, hắn nâng tay lên. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự uy nghiêm của vạn vật và sự bao la của vũ trụ, từ từ tỏa ra từ lòng bàn tay hắn. Đó là một phần nhỏ của sức mạnh Thiên Đạo Nguyên Thủy mà hắn đã dung hợp, chưa hoàn chỉnh nhưng đủ để thay đổi bản chất của mọi thứ.

“Thiên Đạo Chưởng!” Lâm Phàm thốt khẽ. Bàn tay hắn vỗ ra. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội. Khi Thiên Đạo Chưởng tiếp xúc với Thiên Cực Luân Hồi Chưởng, điều kỳ lạ đã xảy ra. Luân Hồi Chưởng không bị đánh tan, mà nó đột ngột dừng lại, rồi bắt đầu quay ngược lại, không phải tấn công Đạo Tôn, mà là bắt đầu “luân hồi” chính bản thân nó, phân giải thành những hạt năng lượng thuần túy nhất, rồi hóa thành hư vô.

Đạo Tôn Thiên Cực lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. Ông cảm thấy một loại lực lượng vượt qua mọi pháp tắc mà ông từng biết, một loại lực lượng có thể thay đổi bản chất của vạn vật, không phải hủy diệt mà là cải biến. “Đây… đây là lực lượng của Đại Đạo! Ngươi rốt cuộc là ai?”

Lâm Phàm không trả lời. Hắn biết Đạo Tôn đã cảm nhận được điều gì đó. Hắn không thể bộc lộ toàn bộ sức mạnh Thiên Đạo của mình, vì điều đó có thể gây ra sự hỗn loạn pháp tắc của phàm giới, nhưng một chút xíu, đủ để chứng minh vị thế của mình.

Đạo Tôn Thiên Cực hít sâu một hơi. Ông ta đã tu luyện hơn vạn năm, hiểu rõ sự giới hạn của phàm giới. Nhưng cái lực lượng Lâm Phàm vừa thi triển đã vượt qua mọi giới hạn đó. Nó không thuộc về phàm trần, cũng không thuộc về Tiên Giới mà ông ta từng cảm nhận. Nó là một loại lực lượng nguyên thủy, tối cao hơn. Trong khoảnh khắc đó, ông ta chợt nhớ đến những truyền thuyết xa xưa về “Thần”, về “Thiên Đạo Nguyên Thủy” đã hy sinh để phong ấn một mối đe dọa vũ trụ. Chẳng lẽ, Lâm Phàm chính là…?

Đạo Tôn Thiên Cực nhìn Lâm Phàm với ánh mắt phức tạp, không còn sự chất vấn hay kiểm tra, mà là sự kính sợ và một tia hy vọng. Ông ta hiểu rằng, phàm giới đã không còn đủ sức chứa đựng Lâm Phàm nữa. Người thiếu niên này, mang trong mình một sứ mệnh vĩ đại hơn bất kỳ ai từng nghĩ.

“Ta thua rồi.” Đạo Tôn Thiên Cực bất ngờ tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp Thiên Sơn Đỉnh, truyền đến tai của mọi cường giả đang theo dõi. “Lâm Phàm, ngươi không chỉ là Chí Tôn của phàm giới này, mà còn là hy vọng của toàn bộ vũ trụ. Lão già này đã sống quá lâu, đã thấy quá nhiều. Ta biết, ngươi không phải phàm nhân.”

Ông ta bay đến trước mặt Lâm Phàm, cúi đầu thật sâu. “Thiên Cực Đạo Tôn xin kính phục. Kể từ hôm nay, ngươi là Chí Tôn duy nhất của Đại Lục Trung Ương. Mọi thế lực, mọi cường giả, đều phải nghe theo lệnh của ngươi. Ngươi có quyền điều động mọi tài nguyên, mọi nhân lực để hoàn thành sứ mệnh của mình. Ta sẽ dốc hết sức mình để hỗ trợ ngươi, cho đến khi ngươi phi thăng.”

Lời nói của Đạo Tôn Thiên Cực không khác gì một quả bom ném xuống đại lục. Vô số cường giả kinh hãi, nhưng cũng vô số người bừng tỉnh. Đạo Tôn Thiên Cực đã thừa nhận Lâm Phàm là “Chí Tôn của toàn bộ vũ trụ”, một danh xưng vượt xa phàm giới. Điều này không chỉ khẳng định địa vị của Lâm Phàm, mà còn cho thấy một bí mật kinh thiên động địa nào đó mà chỉ có những người ở cấp bậc Đạo Tôn mới có thể cảm nhận.

Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ trịnh trọng. Hắn không cần danh hiệu, nhưng hắn cần quyền lực và sự thống nhất để chuẩn bị cho những bước tiếp theo. “Đa tạ Đạo Tôn.”

Sau trận chiến đó, danh tiếng của Lâm Phàm không chỉ vang dội khắp Đại Lục Trung Ương mà còn lan sang những vùng đất ẩn mình khác. Mọi người đều biết, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu. Lâm Phàm, từ một thiếu niên phế vật ở hạ giới, đã trở thành Chí Tôn bất khả xâm phạm của phàm trần. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Pháp tắc của Đại Lục Trung Ương đã bắt đầu cảm thấy sự chật chội khi chứa đựng sức mạnh của hắn. Cảm giác phi thăng, vượt qua giới hạn của phàm giới, đang ngày càng rõ ràng hơn. Tiên Giới, với những bí ẩn và mảnh vỡ Thiên Đạo còn lại, đang chờ đợi hắn. Sứ mệnh thực sự, chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8