Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 278

Cập nhật lúc: 2026-03-14 20:45:14 | Lượt xem: 3

Chương 278: Chí Tôn Khai Phong

Trên đỉnh Thiên Đạo Sơn, ngọn núi cao nhất và linh thiêng nhất của Đại Lục Trung Ương, không khí đặc quánh sự căng thẳng và áp lực. Hàng vạn cường giả từ khắp các Thánh Địa, Tiên Môn, và Vương Triều cổ xưa đã tề tựu, đứng chen chúc trên các triền dốc, ánh mắt dõi về đài luận võ trung tâm. Nơi đó, Lâm Phàm sừng sững, thân ảnh thanh tú nhưng khí chất lại nặng tựa thái sơn, đối mặt với ba vị cường giả hùng mạnh nhất phàm giới, những người được mệnh danh là “Tam Đại Chí Tôn” còn sót lại của Đại Lục Trung Ương.

Đó là Cổ Kiếm Tôn Giả, lão nhân tóc bạc phơ với thanh cổ kiếm đã hoen gỉ nhưng ẩn chứa kiếm ý ngút trời, có thể cắt đứt thời không. Kế đến là Vạn Pháp Nữ Hoàng, người phụ nữ diễm lệ nhưng uy nghiêm, thân mang tiên bào thêu rồng phượng, mỗi cử chỉ đều ẩn chứa pháp tắc đại đạo, có thể triệu hồi vạn tượng. Cuối cùng là Hắc Ám Ma Chủ, một nam nhân thân hình vạm vỡ, toàn thân bao phủ bởi ma khí cuồn cuộn, ánh mắt đỏ rực như máu, đại diện cho sức mạnh hủy diệt và bóng tối.

Ba vị Chí Tôn này đã tồn tại hàng vạn năm, là những trụ cột vững chắc nhất của Đại Lục Trung Ương, đại diện cho ba cực lực lượng chính: chính đạo, hoàng quyền và tà đạo. Hôm nay, họ hợp lực, không phải để đối địch mà là để kiểm chứng, để chứng kiến liệu có thật sự có một người trẻ tuổi có thể vượt qua giới hạn của phàm nhân, trở thành Chí Tôn của một kỷ nguyên mới.

“Lâm Phàm, ngươi đã làm rung chuyển phàm giới, đã thu thập được những mảnh vỡ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nhưng liệu ngươi có đủ tư cách để lãnh đạo chúng sinh, đối mặt với vận mệnh vũ trụ hay không, hãy để chúng ta kiểm chứng!” Cổ Kiếm Tôn Giả trầm giọng, kiếm ý từ thanh cổ kiếm trên tay ông bắt đầu ngưng tụ, dù chưa xuất chiêu nhưng đã khiến không gian xung quanh Lâm Phàm vặn vẹo.

Lâm Phàm khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối. “Tiền bối quá lời. Vãn bối không cầu lãnh đạo, chỉ mong bảo vệ những gì mình trân quý. Nếu muốn kiểm chứng, vãn bối xin lĩnh giáo.”

Không cần nói thêm, Vạn Pháp Nữ Hoàng là người ra tay trước. Nàng giơ cao ngọc thủ, một chuỗi pháp ấn phức tạp được kết thành trong nháy mắt. “Vạn Pháp Quy Nguyên!”

Lập tức, hàng ngàn luồng năng lượng ngũ sắc từ hư không hội tụ, biến thành những cột sáng khổng lồ, mang theo áp lực của các loại pháp tắc nguyên bản, nghiền ép Lâm Phàm từ mọi hướng. Cùng lúc đó, Hắc Ám Ma Chủ gầm lên, ma khí đen kịt từ cơ thể hắn bùng nổ, hóa thành một đạo cự trảo khổng lồ, xé rách không gian, mang theo sát ý vô tận lao đến. Cổ Kiếm Tôn Giả thì vẫn đứng yên, nhưng kiếm ý của ông đã khóa chặt Lâm Phàm, chờ đợi thời cơ tung ra đòn chí mạng.

Đối mặt với công kích tổng lực của hai vị Chí Tôn, Lâm Phàm không hề nao núng. Trong mắt hắn, vô số đường nét pháp tắc, điểm yếu của từng chiêu thức hiện lên rõ ràng nhờ khả năng “Phân Tích” của hệ thống Thiên Đạo. Hắn không né tránh, mà thay vào đó, giơ tay phải lên, lòng bàn tay phát ra một luồng ánh sáng vàng nhạt, bao phủ lấy thân mình.

“Thiên Đạo Hộ Thể!”

Các cột sáng pháp tắc và cự trảo ma khí va chạm vào lớp ánh sáng vàng, tạo ra những tiếng nổ long trời lở đất. Không gian xung quanh vỡ vụn, lộ ra những khe nứt đen kịt, nhưng Lâm Phàm vẫn đứng vững như bàn thạch, không mảy may suy suyển. Lớp ánh sáng vàng đó không chỉ là phòng ngự, mà còn mang theo một loại sức mạnh kỳ dị, nó đang “phân tích” và “tiến hóa” các pháp tắc công kích, hóa giải chúng từ bên trong.

“Cái gì? Hắn hóa giải được Vạn Pháp của ta sao?” Vạn Pháp Nữ Hoàng kinh ngạc thốt lên. Ma Chủ cũng cau mày, luồng ma khí của hắn bị một lực lượng vô hình làm suy yếu, không thể phát huy toàn bộ uy lực.

Ngay khi hai người còn đang bàng hoàng, Lâm Phàm động. Thân ảnh hắn hóa thành một tia chớp, lao thẳng về phía Hắc Ám Ma Chủ. Tốc độ nhanh đến mức các Chí Tôn khác cũng khó lòng bắt kịp. Ma Chủ chỉ kịp giơ tay chặn, nhưng Lâm Phàm đã tung ra một quyền. Quyền này không mang theo bất kỳ năng lượng hoa lệ nào, chỉ là một quyền thuần túy, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của vô số pháp tắc đã được “tiến hóa” và dung hợp.

“Đại Đạo Quy Quyền!”

Một tiếng rắc vang lên, Ma Chủ cảm thấy cánh tay mình như muốn vỡ ra, thân thể đồ sộ của hắn bị đánh bay lùi hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi Thiên Đạo Sơn, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Ma khí quanh người hắn tán loạn, vẻ mặt hiện rõ sự kinh hãi.

“Hỗn xược!” Cổ Kiếm Tôn Giả không thể nhịn được nữa. Thanh cổ kiếm trên tay ông cuối cùng cũng xuất vỏ. Một luồng kiếm quang trắng bạc xé toạc không gian, không có tiếng động, không có dao động năng lượng, nhưng lại mang theo một loại uy lực tuyệt đối, vượt qua khái niệm thời gian và không gian, thẳng tiến đến yết hầu Lâm Phàm.

Kiếm này là “Thời Không Trảm”, là đòn kiếm mạnh nhất của Cổ Kiếm Tôn Giả, có thể cắt đứt mọi mối liên hệ, hủy diệt mọi tồn tại. Ngay cả Vạn Pháp Nữ Hoàng và Hắc Ám Ma Chủ cũng phải biến sắc khi thấy chiêu kiếm này.

Lâm Phàm đứng yên, ánh mắt thâm thúy nhìn lưỡi kiếm đang lao đến. Hắn không hề né tránh, mà thay vào đó, giơ hai ngón tay lên, nhẹ nhàng kẹp lấy lưỡi kiếm. Thời khắc hai ngón tay chạm vào lưỡi kiếm, toàn bộ không gian xung quanh Lâm Phàm như ngừng lại, thời gian cũng trở nên chậm chạp một cách kỳ lạ. Kiếm quang sắc bén nhất, nhanh nhất phàm giới, giờ đây lại bị kẹp chặt giữa hai ngón tay hắn, không thể tiến thêm dù chỉ một tấc.

“Thời không cũng có giới hạn, kiếm ý cũng có điểm dừng.” Lâm Phàm khẽ nói, âm thanh vang vọng khắp đỉnh núi, mang theo một loại uy áp của Thiên Đạo. “Kiếm của tiền bối rất mạnh, nhưng vẫn chưa thoát khỏi vòng luân hồi của các pháp tắc phàm trần.”

Hắn nhẹ nhàng bẻ cong ngón tay. Một tiếng “cách” giòn tan vang lên, thanh cổ kiếm đã từng làm mưa làm gió khắp Đại Lục Trung Ương, bị Lâm Phàm bẻ gãy làm đôi!

Cổ Kiếm Tôn Giả phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lão lảo đảo. Thanh cổ kiếm là vật báu đã gắn bó với lão cả đời, giờ bị phá hủy, khiến lão bị phản phệ nghiêm trọng. Nhưng nỗi đau thể xác không bằng nỗi kinh hoàng trong tâm trí lão. Sức mạnh của Lâm Phàm đã vượt xa sự hiểu biết của lão, không còn thuộc về phàm giới nữa.

Vạn Pháp Nữ Hoàng thấy vậy, biết rằng không thể tiếp tục tấn công. Nàng vội vàng biến ảo pháp quyết, một cánh cửa không gian màu bạc hiện ra phía sau nàng, định bỏ chạy.

“Nữ Hoàng muốn đi đâu?” Lâm Phàm khẽ nhếch mép. Hắn không hề di chuyển, nhưng một luồng ý niệm vô hình đã khóa chặt Vạn Pháp Nữ Hoàng. Cánh cửa không gian đột nhiên đóng sập lại, như thể bị một lực lượng vô hình mạnh mẽ bóp méo. Nàng không thể dịch chuyển.

Lâm Phàm giơ tay lên, một đạo pháp ấn đơn giản nhưng mạnh mẽ được ngưng tụ. “Pháp Tắc Băng Phong!”

Tức thì, toàn bộ không gian xung quanh Vạn Pháp Nữ Hoàng đóng băng, không phải là băng tuyết thông thường, mà là sự đóng băng của các pháp tắc, của thời gian, của mọi thứ. Nàng bị cố định giữa không trung, không thể nhúc nhích, vẻ mặt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Hắc Ám Ma Chủ, vừa bò ra từ đống đổ nát, chứng kiến cảnh tượng này, nỗi kinh hoàng dâng trào. Hắn, kẻ luôn tự xưng là vô địch phàm giới, giờ đây lại cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến trước Lâm Phàm. Hắn không còn chút dũng khí chiến đấu nào, quay lưng bỏ chạy, ma khí biến thành một luồng sáng đen lao đi mất.

“Chạy ư?” Lâm Phàm khẽ cười. Hắn vươn ngón tay, điểm nhẹ vào hư không. Một luồng ánh sáng vàng bắn ra, xuyên qua không gian, trực tiếp đánh trúng Hắc Ám Ma Chủ. Không có tiếng nổ, không có máu me, nhưng luồng sáng đó đã tịnh hóa toàn bộ ma khí trong cơ thể hắn, biến hắn trở lại thành một người bình thường, không còn chút sức mạnh tu vi nào.

Ma Chủ rơi xuống, thân thể hắn mềm nhũn, ngất lịm đi. Cả đỉnh Thiên Đạo Sơn lặng như tờ. Hàng vạn cường giả, từ những vị lão tổ ẩn cư đến các tông chủ hùng mạnh, đều há hốc mồm, không dám tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Ba vị Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, những người đứng trên đỉnh của sức mạnh, đã bị Lâm Phàm đánh bại một cách dễ dàng, thậm chí có phần tàn nhẫn.

Lâm Phàm thu hồi sức mạnh, ánh sáng vàng quanh người hắn dần tan biến. Hắn nhìn xuống Cổ Kiếm Tôn Giả và Vạn Pháp Nữ Hoàng, người thì trọng thương, người thì bị phong ấn. Hắn không có ý định giết họ, vì họ vẫn là những mảnh ghép quan trọng của thế giới này.

“Các vị tiền bối, chiêu trò đã xong.” Lâm Phàm nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một uy năng không thể kháng cự. “Lâm Phàm mạo phạm, xin thứ lỗi.”

Hắn khẽ phất tay. Vạn Pháp Nữ Hoàng được giải thoát khỏi phong ấn, nàng rơi xuống đất, toàn thân run rẩy. Cổ Kiếm Tôn Giả cũng cảm thấy vết thương trong cơ thể được chữa lành một phần, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn đó.

“Ngươi… ngươi đã đạt đến cảnh giới gì?” Cổ Kiếm Tôn Giả khó khăn hỏi, trong mắt không còn chút cao ngạo nào, chỉ còn lại sự kính phục và e sợ.

Lâm Phàm ngước nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây ngũ sắc đang cuộn trào, dường như cảm nhận được sự hiện diện của hắn. “Cảnh giới của phàm giới, ta đã đạt đến cực hạn. Bây giờ, ta đã chạm đến ngưỡng cửa của một thế giới khác.”

Hắn quay lại nhìn xuống đám đông đang quỳ rạp dưới chân mình, vô số ánh mắt tràn ngập sự sùng bái và kính sợ. “Từ hôm nay, Đại Lục Trung Ương sẽ không còn Tam Đại Chí Tôn. Chỉ có một, đó là Thiên Đạo Chi Chủ. Ta sẽ không can thiệp vào sự vận hành của thế giới này, nhưng bất cứ ai dám phá hoại trật tự, sẽ phải đối mặt với Thiên Đạo!”

Lời nói của Lâm Phàm vang vọng như sấm sét giữa trời quang, khắc sâu vào tâm trí mỗi cường giả. Tất cả đều cúi đầu, không ai dám phản kháng. Họ biết rằng, một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và Lâm Phàm chính là người khai sáng kỷ nguyên đó.

Trong tâm trí Lâm Phàm, hệ thống Thiên Đạo phát ra một thông báo:

“Nhiệm vụ chính: Trở thành Chí Tôn của phàm giới – Hoàn thành!

Ký ức Thiên Đạo được kích hoạt thêm 5%.”

Hắn cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ ùa vào tâm trí, những mảnh ký ức về Tiên Giới, về sự thăng trầm của các vị Tiên Vương, Tiên Tôn hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, thời gian ở lại phàm giới đã không còn nhiều. Sứ mệnh thực sự của hắn, cuộc hành trình đến các thế giới cao hơn, đang chờ đợi.

Lâm Phàm bước đi, nhẹ nhàng như không khí, tiến đến rìa Thiên Đạo Sơn. Ánh mắt hắn xuyên qua tầng mây, nhìn về phía hư không vô tận, nơi có những cánh cửa vô hình đang chờ đợi hắn. Hắn, Lâm Phàm, giờ đây không chỉ là một thiếu niên phế vật, mà đã trở thành người mạnh nhất phàm giới, Chí Tôn của Đại Lục Trung Ương, và là người mang sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo.

“Đại Đạo Chi Môn, ta đến đây!” Hắn khẽ thì thầm, một tia sáng lóe lên trong mắt, chứa đựng khát vọng và quyết tâm vô hạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8