Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 680
Không gian Hư Vô mênh mông, tĩnh mịch như một tấm màn nhung đen vô tận, nay lại rực sáng bởi hàng ngàn vạn tinh cầu lấp lánh được tập hợp về một vùng an toàn tạm thời. Tại trung tâm của tập hợp những vì sao nhỏ bé ấy, một đại điện khổng lồ được kiến tạo từ năng lượng tinh thuần và ý chí kiên cường hiện lên sừng sững, mang tên “Đại Đạo Điện”. Bên trong Đại Đạo Điện, hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ, vô số chủng tộc đang tề tựu. Có những Chân Thần uy nghi, những Tiên Đế khí phách, những Thần Hoàng cổ xưa, những pháp sư Hư Không huyền bí, những chiến binh đến từ các thế giới công nghệ tiên tiến, và cả những sinh linh nhỏ bé nhưng mang trong mình ý chí sắt đá. Họ đến từ những nền văn minh khác nhau, có hình dạng khác nhau, ngôn ngữ khác nhau, nhưng tất cả đều mang chung một nỗi lo lắng và một tia hy vọng mong manh.
Không khí trong Đại Đạo Điện đặc quánh sự căng thẳng và dự cảm về một cuộc chiến vĩ đại sắp tới. Những tiếng xì xào bàn tán nhỏ dần, thay thế bằng sự im lặng đầy chờ đợi khi một bóng người uy nghiêm, nhưng không kém phần gần gũi, bước lên bục cao nhất. Đó chính là Lâm Phàm. Hắn không còn là thiếu niên phế vật của Lâm gia ngày nào, cũng không còn là Tiên Đế hay Thần Hoàng bá đạo. Giờ đây, hắn là Thiên Đạo Chân Thân, là sự dung hợp của ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy và bản ngã kiên cường của một phàm nhân, là hiện thân của hy vọng cho toàn bộ đa vũ trụ.
Ánh mắt của Lâm Phàm quét qua từng khuôn mặt, từng hình hài trong điện. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi, sự quyết tâm, sự hoài nghi và cả sự hy vọng đang đan xen trong mỗi sinh linh. Hắn hít một hơi thật sâu, âm thanh vang vọng của hắn, không cần qua bất kỳ phương tiện nào, mà trực tiếp truyền vào sâu thẳm linh hồn của mỗi người, vượt qua rào cản ngôn ngữ và chủng tộc.
“Các vị anh hùng của đa vũ trụ, những người bảo vệ sự sống, những chiến binh của ánh sáng!” Lâm Phàm cất tiếng, giọng nói mang theo một sự tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa sức mạnh rung chuyển pháp tắc. “Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không phải để ăn mừng chiến thắng, mà là để đối mặt với vận mệnh khắc nghiệt nhất mà sự tồn tại từng biết đến. Hư Vô Thôn Phệ Giả, một thực thể đến từ khoảng không hỗn độn, kẻ nuốt chửng các vũ trụ, đã trỗi dậy. Nó không chỉ là một mối đe dọa. Nó là sự hủy diệt tuyệt đối, là sự xóa sổ của mọi khái niệm về sinh mệnh, ánh sáng và trật tự.”
Một làn sóng rùng mình chạy dọc qua hàng ngũ liên minh. Nhiều người đã tận mắt chứng kiến sự hủy diệt, sự biến mất của cả một vũ trụ dưới móng vuốt của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ký ức kinh hoàng ấy vẫn còn hằn sâu trong tâm trí họ.
“Vô số kỷ nguyên trước, Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh thân mình, phân tán linh hồn và sức mạnh để phong ấn mối đe dọa này,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sức nặng. “Sự hy sinh ấy đã cho chúng ta thời gian, một khoảng thời gian quý báu để tồn tại, để phát triển, để yêu thương và để học hỏi. Nhưng sự phong ấn đó không phải là vĩnh cửu. Hư Vô Thôn Phệ Giả đã thức tỉnh, và nó đang lớn mạnh hơn bao giờ hết, nuốt chửng các vũ trụ như thể đó là hơi thở của nó. Chúng ta đã thấy những vết nứt trong không gian, sự suy yếu của pháp tắc, sự cạn kiệt của năng lượng. Đó không chỉ là sự lão hóa của vũ trụ; đó là dấu hiệu của bệnh dịch Hư Vô đang lan tràn.”
Hắn dừng lại một chút, cho phép những lời nói thấm sâu vào tâm trí mọi người. “Ta biết, rất nhiều người trong số các vị đã mất đi tất cả. Gia đình, bạn bè, thế giới, tất cả đều bị nuốt chửng bởi bóng tối không đáy. Nỗi đau ấy, sự tuyệt vọng ấy, ta thấu hiểu. Bởi vì, ta mang trong mình ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, ta đã cảm nhận được nỗi đau khi vô số thế giới bị hủy diệt, nỗi sợ hãi khi mọi thứ trở về con số không.”
Lâm Phàm giơ tay lên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, xoa dịu phần nào bầu không khí nặng nề. “Nhưng chúng ta không đến đây để than khóc hay đầu hàng. Chúng ta đến đây, bởi vì chúng ta là những người cuối cùng đứng vững. Chúng ta là hy vọng cuối cùng của sự sống. Chúng ta đến đây, để chiến đấu!”
Giọng hắn dần mạnh mẽ hơn, tràn đầy nghị lực. “Hư Vô Thôn Phệ Giả là một thực thể cô độc, một kẻ hủy diệt chỉ biết nuốt chửng. Nó không có đồng minh, không có tình yêu, không có sự sáng tạo. Nó chỉ có sự trống rỗng. Còn chúng ta thì sao? Chúng ta có tình bạn, có tình yêu, có gia đình, có nền văn minh, có những giấc mơ và hoài bão. Chúng ta có vô số sắc màu, vô số ý chí. Sức mạnh của nó đến từ sự nuốt chửng và cô lập. Sức mạnh của chúng ta đến từ sự đoàn kết, sự hợp nhất của hàng tỷ ý chí khác nhau! Một giọt nước có thể bốc hơi, nhưng hàng tỷ giọt nước hợp lại sẽ tạo thành đại dương cuộn sóng, nhấn chìm mọi thứ.”
“Ta biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ là cuộc chiến mà chúng ta phải trả giá bằng máu và nước mắt. Nhiều người trong số các vị sẽ ngã xuống. Nhiều thế giới sẽ phải chịu đựng. Nhưng hãy nhớ, mỗi một giọt máu đổ xuống, mỗi một sinh linh hy sinh, không phải là vô nghĩa. Họ sẽ trở thành một phần của Thiên Đạo mới, một phần của nền tảng vĩnh cửu cho sự sống. Sự hy sinh của họ sẽ là ngọn đuốc thắp sáng con đường của chúng ta!”
Lâm Phàm nhìn thẳng vào từng ánh mắt, sự chân thành và quyết tâm của hắn truyền thẳng vào tim gan của mọi chiến binh. “Ta, Lâm Phàm, người mang trong mình sứ mệnh tái tạo Thiên Đạo, xin thề trước toàn thể đa vũ trụ rằng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ dùng tất cả những gì ta có, tất cả sức mạnh, tất cả trí tuệ, tất cả ý chí để đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ta sẽ không chỉ phong ấn nó, ta sẽ tiêu diệt nó, biến nó thành một phần của chu trình sáng tạo, để nó không bao giờ có thể đe dọa sự sống nữa!”
Hắn giơ hai tay lên cao, năng lượng Thiên Đạo bùng nổ, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ, chiếu sáng toàn bộ Đại Đạo Điện. “Các vị, chúng ta không chiến đấu chỉ vì sự sống còn của thế giới chúng ta. Chúng ta chiến đấu vì quyền được tồn tại, vì quyền được yêu thương, được sáng tạo, được mơ ước. Chúng ta chiến đấu vì một tương lai mà không có nỗi sợ hãi Hư Vô. Chúng ta chiến đấu vì Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo hoàn mỹ, không thể bị hủy diệt, sẽ bảo vệ tất cả chúng ta mãi mãi!”
“Hãy nhớ, mỗi một người trong số các vị đều là một phần không thể thiếu của cuộc chiến này. Dù các vị là Tiên Đế hay chiến binh phàm trần, dù các vị đến từ vũ trụ rực rỡ hay thế giới cằn cỗi, ý chí của các vị, sức mạnh của các vị, lòng dũng cảm của các vị đều là những viên gạch xây nên bức tường thành cuối cùng chống lại sự diệt vong.”
“Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh vật chất, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Hãy tin vào bản thân, hãy tin vào đồng đội, và hãy tin vào một tương lai tươi sáng mà chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra!”
Lâm Phàm dõng dạc tuyên bố, âm vang của lời nói hắn như một tiếng chuông thức tỉnh, lay động sâu thẳm linh hồn. “Giờ khắc định mệnh đã đến. Hãy cầm chắc vũ khí của mình, hãy tập hợp tất cả sức mạnh và ý chí của các vị. Chúng ta sẽ tiến vào Hư Vô Chi Địa, nơi bóng tối ngự trị, và chúng ta sẽ thắp lên ngọn lửa hy vọng ở nơi đó. Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ không đầu hàng. Chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, cho đến khi ánh sáng chiến thắng bóng tối, cho đến khi Thiên Đạo mới được kiến tạo!”
“Vì đa vũ trụ! Vì sự sống! Vì Thiên Đạo!”
Lời nói của Lâm Phàm kết thúc bằng một tiếng hô vang dội, như sấm sét xé tan màn đêm. Trong khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi sau đó, hàng tỷ sinh linh trong Đại Đạo Điện như bừng tỉnh. Ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự bùng cháy của ý chí chiến đấu, của niềm tin mãnh liệt. Hàng tỷ năng lượng khác nhau hội tụ, tạo thành một luồng khí thế hùng vĩ, xé toạc không gian. Tiếng reo hò, tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca định mệnh, vang vọng khắp Hư Không. Liên minh đa vũ trụ đã sẵn sàng. Dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, họ sẽ đối mặt với số phận của mình, đối mặt với mối đe dọa lớn nhất lịch sử, để kiến tạo một kỷ nguyên mới, một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ và bất diệt.