Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 681
Trong không gian tĩnh lặng của Vực Sâu Hỗn Độn, nơi vô số vũ trụ chìm trong ánh sáng lấp lánh hoặc bóng tối vĩnh hằng, Lâm Phàm ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá cổ kính, mà thực chất là một mảnh vỡ của một thế giới đã bị nuốt chửng từ kỷ nguyên xa xưa. Thiên Đạo Chân Thân của hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, tỏa ra một vầng hào quang rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa vẻ cổ xưa và uy nghiêm đến khó tả. Các pháp tắc của Đa Vũ Trụ giờ đây không còn là thứ xa lạ, mà đã hòa quyện vào huyết mạch, ý chí và linh hồn hắn, tạo nên một thực thể siêu việt, vượt xa khái niệm Tiên Đế hay Thần Hoàng.
Hàng trăm năm đã trôi qua trong nhận thức của Lâm Phàm kể từ khi hắn bế quan. Hắn đã dung hợp thành công tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo, luyện hóa chúng với ý chí và sự hiểu biết của mình, tạo nên một bản thể Thiên Đạo hoàn toàn mới. Hắn không chỉ kế thừa mà còn vượt qua Thiên Đạo Nguyên Thủy, bởi hắn mang trong mình sự đa dạng của vô số thế giới, sự kiên cường của một phàm nhân từng bước vươn lên, và sự thấu hiểu sâu sắc về cả sự sống lẫn cái chết.
Đứng dậy, Lâm Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ phàm trần, mà chứa đựng vô số tinh hà đang xoay vần, thâm thúy như vực sâu vũ trụ. Hắn đã tìm thấy nó. Điểm yếu. Điểm yếu cốt tử của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một bí mật mà ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chỉ kịp nhận ra thoáng qua trước khi hy sinh.
Một làn sóng ý niệm truyền đi khắp liên minh đa vũ trụ. Các cường giả, từ Tiên Đế của Tiên Giới, Thần Hoàng của Thần Giới, cho đến những sinh vật cổ xưa từ các vũ trụ xa lạ, đều cảm nhận được sự triệu tập khẩn cấp. Họ tập trung trong một không gian đặc biệt do Lâm Phàm tạo ra, một nơi được bao bọc bởi những pháp tắc vững chắc nhất, nơi ngay cả ý chí của Hư Vô cũng khó lòng xâm nhập.
Đại điện rực rỡ ánh sáng, nhưng không khí lại nặng trĩu. Hàng trăm vị cường giả tối thượng, mỗi người đều là trụ cột của vũ trụ mình, ngồi yên lặng. Ánh mắt họ đổ dồn về Lâm Phàm, người đang đứng ở trung tâm, uy nghiêm như một vị thần sáng thế. Tiên Nữ Cửu Thiên, Thiên Nữ Băng Sương, vị Thần Hoàng cổ xưa đã giúp đỡ hắn, và những người bạn cũ từ hạ giới như Lâm Nguyệt (nếu có), đều có mặt, ánh mắt tràn đầy lo lắng và hy vọng.
Lâm Phàm không nói gì ngay. Hắn giơ tay, một quầng sáng mờ ảo xuất hiện, tái hiện lại hình ảnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó là một thực thể khổng lồ không thể định hình, giống như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng và sự sống, nhưng lại có một “trái tim” hỗn loạn, đập theo nhịp điệu của sự hủy diệt.
“Trong quá trình luyện hóa Thiên Đạo, ta đã dung nhập sâu hơn vào bản chất của các pháp tắc vũ trụ,” Lâm Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng như tiếng chuông Đại Đạo. “Và ta đã tìm thấy nó, bí mật ẩn sâu nhất của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.”
Mọi ánh mắt đều tập trung cao độ. Một vị Thần Hoàng râu tóc bạc phơ không nén được sự sốt ruột, hỏi: “Thưa Thiên Đạo Chí Tôn, đó là gì? Là điểm yếu trong cấu trúc pháp tắc của nó? Hay là một loại năng lượng có thể khắc chế nó?”
Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Không đơn thuần là vậy. Hư Vô Thôn Phệ Giả không phải là một sinh vật hữu cơ theo cách chúng ta hiểu. Nó là một thực thể được hình thành từ ‘Ý Chí Hư Vô’ thuần túy, một sự hội tụ của mọi khát vọng hủy diệt, tiêu vong trong các vũ trụ sơ khai. Nó không có sinh mệnh, không có linh hồn, chỉ có bản năng nuốt chửng để tồn tại và phát triển.”
“Vậy thì, điểm yếu của nó là gì?” Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt băng giá thường ngày, cũng không giấu nổi sự căng thẳng.
Lâm Phàm nhìn thẳng vào hình ảnh Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang xoay tròn trong ánh sáng. “Điểm yếu của nó chính là sự ‘thuần túy’ đó. Nó chỉ có một bản năng, một ý chí duy nhất: hủy diệt. Nó không thể sáng tạo, không thể tái sinh, không thể dung hợp với bất kỳ thứ gì không phải là hỗn loạn và hư vô. Nó là một lỗ hổng trong Đại Đạo, một sự mất cân bằng. Và chính sự mất cân bằng đó là cơ hội của chúng ta.”
Hắn dừng lại, quét mắt qua từng gương mặt đang tràn đầy nghi hoặc. “Chúng ta không thể tiêu diệt nó bằng vũ lực thuần túy. Ngay cả khi toàn bộ năng lượng của liên minh dồn lại, chúng ta cũng chỉ có thể làm nó chậm lại, hoặc làm nó phân tán thành vô số Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, rồi chúng sẽ tái hợp. Cách duy nhất để vô hiệu hóa nó, là ‘tịnh hóa’ và ‘đồng hóa’ Ý Chí Hư Vô của nó. Biến sự hủy diệt thuần túy thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh, thay vì là một lực lượng đối lập hoàn toàn.”
Một sự im lặng bao trùm đại điện. Tịnh hóa? Đồng hóa? Điều đó nghe có vẻ điên rồ. Một Thần Hoàng khác lên tiếng, giọng nói đầy hoài nghi: “Thiên Đạo Chí Tôn, điều đó… có thể thực hiện được sao? Ý Chí Hư Vô đã nuốt chửng vô số vũ trụ, nó mạnh mẽ đến mức nào? Chúng ta sẽ bị nó đồng hóa trước khi kịp làm gì.”
“Đúng vậy,” Lâm Phàm gật đầu, ánh mắt kiên định. “Đó là lý do ta nói, cái giá phải trả là cực kỳ lớn.”
Hắn hít một hơi sâu, và mọi ánh mắt đều căng thẳng. “Để tịnh hóa và đồng hóa Ý Chí Hư Vô, cần phải có một ý chí mạnh mẽ hơn, một bản chất Thiên Đạo hoàn chỉnh và vượt trội hơn, có khả năng dung nạp cả sự sống lẫn cái chết, cả sáng tạo lẫn hủy diệt. Ta, với tư cách là Thiên Đạo mới, có thể làm điều đó. Nhưng ta không thể làm một mình.”
Ánh sáng trong tay Lâm Phàm chuyển động, tái hiện một hình ảnh khác. Một điểm sáng nhỏ, chính là hắn, đang bay vào giữa trung tâm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Điểm sáng đó bị nhấn chìm trong biển cả hỗn loạn, bị hàng tỷ xúc tu hư vô tấn công, cố gắng đồng hóa nó. Nhưng điểm sáng không tắt, mà từ từ tỏa ra một thứ ánh sáng khác, ánh sáng của sự sống và trật tự, đối kháng với bóng tối.
“Ta sẽ là hạt nhân,” Lâm Phàm tiếp tục, giọng nói vang dội hơn, “hạt nhân của sự sống và sáng tạo, được cung cấp bởi toàn bộ ý chí và năng lượng của liên minh chúng ta. Ta sẽ đi sâu vào cốt lõi của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, đối mặt trực diện với Ý Chí Hư Vô. Ta sẽ dùng Thiên Đạo của mình để bao bọc, để dẫn dắt, để thay đổi bản chất của nó.”
“Nhưng… nếu ngài thất bại thì sao?” Một Tiên Đế trẻ tuổi không kìm được lo lắng hỏi. “Nếu Ý Chí Hư Vô đồng hóa ngài, vậy thì…”
“Nếu ta thất bại,” Lâm Phàm đáp, ánh mắt không hề dao động, “thì không chỉ ta sẽ biến mất, mà toàn bộ năng lượng và ý chí mà các ngươi truyền cho ta cũng sẽ bị nuốt chửng. Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ trở nên mạnh mẽ hơn gấp vạn lần, và không còn bất kỳ hy vọng nào cho vũ trụ này nữa. Thậm chí, nó có thể phá vỡ hoàn toàn bức tường của Đa Vũ Trụ, lan tràn ra những Đại Vũ Trụ xa xôi hơn, trở thành một tai họa không thể ngăn chặn.”
Cả đại điện chìm vào sự im lặng chết chóc. Đây không chỉ là một kế hoạch mạo hiểm, đây là một canh bạc sinh tử, một sự hy sinh gần như tuyệt đối. Cái giá không chỉ là mạng sống của Lâm Phàm, mà là vận mệnh của tất cả các vũ trụ.
Tiên Nữ Băng Sương bước tới, ánh mắt thâm thúy nhìn Lâm Phàm. Nàng đã chứng kiến sự trưởng thành của hắn, từ một thiếu niên phế vật đến Thiên Đạo Chí Tôn. Nàng tin tưởng hắn, nhưng cái giá này quá lớn. “Lâm Phàm, có cách nào khác không? Chúng ta có thể tìm kiếm một phương án ít rủi ro hơn không?”
Lâm Phàm khẽ lắc đầu. “Ta đã cân nhắc mọi khả năng trong hàng trăm năm qua. Hư Vô Thôn Phệ Giả không thể bị hủy diệt bởi vũ lực. Nó là một khái niệm, một lỗ hổng trong Đại Đạo. Cách duy nhất là lấp đầy lỗ hổng đó, đưa nó trở lại sự cân bằng. Và chỉ có một Thiên Đạo đã hoàn chỉnh, đã dung nạp cả sự sống và cái chết, mới có thể làm được điều đó. Ta là cơ hội cuối cùng của chúng ta.”
Vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã trao cho Lâm Phàm mảnh vỡ Thiên Đạo quan trọng, trầm ngâm một lúc rồi đứng dậy. “Thiên Đạo Chí Tôn, ta đã chứng kiến sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Ngài ấy đã phong ấn Hư Vô, nhưng không thể tiêu diệt nó. Ngài ấy đã để lại hy vọng cho chúng ta. Giờ đây, ngài, Lâm Phàm, chính là hy vọng đó. Dù cái giá có lớn đến đâu, nếu có một tia cơ hội, chúng ta phải nắm lấy.”
Hắn nhìn khắp đại điện, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chậm trễ chỉ là chờ đợi sự diệt vong. Nếu Thiên Đạo Chí Tôn có thể mang lại hy vọng, dù là mong manh nhất, ta nguyện dốc cạn sinh lực và ý chí của mình để hỗ trợ!”
Lời của Thần Hoàng cổ xưa như một tiếng sét đánh thức mọi người. Đúng vậy, họ đã chiến đấu hàng vạn năm, đã tổn thất vô số sinh linh. Nếu không có Lâm Phàm, họ đã không thể đối đầu với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn là hy vọng duy nhất.
Từng cường giả một bắt đầu đứng dậy. Tiên Nữ Cửu Thiên, Tiên Nữ Băng Sương, các Tiên Đế, Thần Hoàng, và cả những thủ lĩnh chủng tộc từ các vũ trụ khác. Ánh mắt họ không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự kiên cường và quyết tâm. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là một kế hoạch, mà là một đức tin.
“Chúng ta sẽ truyền tất cả ý chí và năng lượng của mình cho ngài, Thiên Đạo Chí Tôn,” Tiên Nữ Cửu Thiên nói, giọng nói đầy trang trọng. “Chúng ta sẽ bảo vệ ngài bằng mọi giá khi ngài đối mặt với Ý Chí Hư Vô. Chúng ta tin tưởng ngài!”
Lâm Phàm nhìn những gương mặt kiên định đó, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Hắn không còn cô độc. Hắn là Thiên Đạo, nhưng hắn cũng là Lâm Phàm, người mang trong mình tình yêu và hy vọng của vô số sinh linh. Sứ mệnh này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả.
“Được!” Hắn nói, giọng nói vang vọng khắp đại điện, tràn đầy sức mạnh và quyết tâm. “Nếu đã như vậy, thì chúng ta sẽ cùng nhau tạo nên một kỷ nguyên mới! Một kỷ nguyên mà Hư Vô không còn là sự diệt vong, mà là một phần của sự tái sinh!”
Một kế hoạch chi tiết hơn được vạch ra. Liên minh sẽ tạo thành một vòng phòng thủ vững chắc xung quanh Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, cố gắng kìm hãm nó và những quái vật Hư Vô vô tận mà nó tạo ra. Trong khi đó, Lâm Phàm sẽ tập trung toàn bộ năng lượng và ý chí được truyền tải, đột phá vào cốt lõi của nó. Cuộc đại chiến vũ trụ, trận chiến định mệnh nhất trong lịch sử Đa Vũ Trụ, đã sắp sửa bùng nổ. Cái giá phải trả là sự sống còn của tất cả, nhưng hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi, đã được thắp lên.