Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 682
Sau hàng thiên niên kỷ bế quan tu luyện, hấp thu và luyện hóa vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, Lâm Phàm không còn là một thiếu niên phàm trần ngày nào. Hắn đã trở thành hiện thân của một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, một thực thể mang trong mình trí tuệ của vũ trụ và ý chí kiên cường của sinh linh. Khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của hắn đã đạt đến một cảnh giới siêu việt, cho phép hắn nhìn thấu bản chất sâu xa nhất của mọi thứ, kể cả Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Suốt thời gian Lâm Phàm bế quan, liên minh đa vũ trụ đã không ngừng củng cố lực lượng và thu thập thông tin. Những chiến binh dũng cảm nhất từ khắp các vũ trụ đã tự nguyện tập hợp, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng. Nhưng một câu hỏi vẫn luôn ám ảnh tất cả: Làm thế nào để tiêu diệt một thực thể dường như không có giới hạn, một khối hỗn độn nuốt chửng mọi thứ?
Lâm Phàm, trong trạng thái “Thiên Đạo Chân Thân” được kích hoạt, đã liên tục phóng ra những luồng ý niệm vô hình, xuyên qua Hư Vô Chi Địa, thăm dò bản thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Ban đầu, mọi nỗ lực đều vô vọng. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể giống như một vực thẳm không đáy, không có điểm khởi đầu, không có điểm kết thúc, chỉ có sự hỗn loạn và khao khát nuốt chửng.
Tuy nhiên, với sự dung hợp sâu sắc với Thiên Đạo Nguyên Thủy và quá trình “luyện hóa” bản chất của nó, Lâm Phàm dần nhìn thấy những điều mà người khác không thể. Hắn không tìm kiếm một vết nứt vật lý, mà là một sự mất cân bằng trong chính bản chất tồn tại của nó. Và rồi, hắn đã tìm thấy.
Trong vô vàn lớp hỗn độn, Lâm Phàm cảm nhận được một “trung tâm” – một điểm hội tụ của “Ý Chí Hư Vô” ban đầu, nơi Thôn Phệ Giả hấp thụ và chuyển hóa năng lượng từ các vũ trụ bị nuốt chửng. Điểm này không phải là một bộ phận yếu ớt, mà là “linh hồn” của Thôn Phệ Giả. Nó là nơi tập trung mọi khao khát, mọi ý niệm hủy diệt của thực thể này. Nếu có thể tác động trực tiếp vào đó, không phải bằng cách phá hủy vật lý, mà là bằng cách “tịnh hóa” hoặc “đồng hóa” nó, thì có thể chấm dứt vĩnh viễn mối họa này.
Lâm Phàm triệu tập các thủ lĩnh cấp cao của liên minh – Thiên Nữ Cửu Thiên, vị Thần Hoàng cổ xưa đã chứng kiến cuộc chiến Thiên Đạo đầu tiên, cùng với các Tiên Đế, Thần Vương từ hàng trăm vũ trụ khác. Không khí trong phòng họp căng thẳng đến nghẹt thở khi Lâm Phàm trình bày phát hiện của mình.
“Chúng ta đã tìm thấy điểm yếu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể,” Lâm Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian, mang theo sự uy nghiêm của một Thiên Đạo. “Nó không phải một vết nứt, mà là ‘Ý Chí Hư Vô’ ở trung tâm bản thể nó. Để tiêu diệt nó, chúng ta không thể dùng vũ lực thuần túy. Chúng ta phải ‘thanh tẩy’ nó.”
Một làn sóng phấn khích dấy lên, nhưng ngay lập tức bị dập tắt khi Lâm Phàm tiếp tục, “Tuy nhiên, cái giá phải trả là vô cùng lớn. Để xuyên thủng lớp vỏ hỗn độn và tác động vào Ý Chí Hư Vô, chúng ta cần một ‘lực lượng phản Hư Vô’ khổng lồ. Nguồn năng lượng này không phải là vật chất hay pháp tắc thông thường. Nó phải là sự kết tinh của ‘ý chí sống’, ‘hy vọng’ và ‘tinh hoa sáng tạo’ của vô số sinh linh.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng chết chóc. Thiên Nữ Cửu Thiên, người luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, cũng không giấu nổi sự kinh ngạc. Vị Thần Hoàng cổ xưa nhắm mắt lại, như đang hồi tưởng về những ký ức đau thương.
Lâm Phàm tiếp tục, từng lời như những nhát búa giáng xuống trái tim mỗi người. “Điều này có nghĩa là, hàng chục tỷ, thậm chí hàng trăm tỷ sinh linh từ các vũ trụ trong liên minh sẽ phải ‘hiến tế’ một phần ý chí và tinh hoa sinh mệnh của họ. Không phải cái chết, nhưng họ sẽ suy yếu nghiêm trọng, có thể rơi vào trạng thái ngủ đông vĩnh viễn, hoặc mất đi một phần ký ức và năng lực tu luyện. Họ sẽ trở thành những ‘ngọn đèn’ hiến dâng ánh sáng cuối cùng của mình.”
“Và ta,” Lâm Phàm nhìn thẳng vào từng ánh mắt, “sẽ là vật dẫn. Thiên Đạo Chân Thân của ta sẽ là ngọn giáo xuyên phá. Ta sẽ tự mình đối mặt với Ý Chí Hư Vô ở cự ly gần nhất, trong một cuộc chiến ý chí mà không ai có thể can thiệp. Ta có thể bị đồng hóa, bị tiêu diệt, hoặc bị biến thành một thực thể hỗn loạn mới.”
“Nếu kế hoạch thất bại,” hắn kết luận bằng một giọng trầm hơn, “không chỉ ta mà cả những vũ trụ đã hiến tế ý chí sẽ bị hủy diệt hoàn toàn, không còn cơ hội nào nữa. Đây là canh bạc cuối cùng của chúng ta.”
Không một tiếng động trong căn phòng. Một Tiên Đế trẻ tuổi từ một vũ trụ xa xôi run rẩy, không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Một Thần Vương hùng mạnh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Thiên Nữ Cửu Thiên là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. “Thiên Đạo Nguyên Thủy đã hy sinh để phong ấn nó, nhưng không thể tiêu diệt. Người đã nói đúng, Lâm Phàm. Phong ấn chỉ là trì hoãn. Để kết thúc vĩnh viễn, phải thanh tẩy bản chất của nó. Đây có lẽ là con đường duy nhất mà Thiên Đạo Nguyên Thủy không thể thực hiện được, vì Người đã không có được ‘ý chí sống’ từ vô số sinh linh như chúng ta bây giờ.”
Vị Thần Hoàng cổ xưa thở dài, ánh mắt đầy sự mệt mỏi nhưng cũng ánh lên tia kiên định. “Ta đã chứng kiến sự sụp đổ của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Sự kinh hoàng đó vẫn ám ảnh ta. Nếu chúng ta không mạo hiểm, tất cả vũ trụ cuối cùng cũng sẽ bị nuốt chửng. Chỉ là vấn đề thời gian. Chúng ta không có lựa chọn nào khác.”
Một cuộc tranh luận dữ dội nổ ra. Có người phản đối kịch liệt, cho rằng yêu cầu sự hy sinh lớn như vậy là không thể chấp nhận được, là độc ác. Họ không thể gánh vác trách nhiệm của hàng tỷ sinh linh. Nhưng cũng có những người kiên quyết ủng hộ, cho rằng để đổi lấy sự sống còn của toàn bộ đa vũ trụ, sự hy sinh này là cần thiết, dù đau đớn đến mấy.
Lâm Phàm lắng nghe tất cả, ánh mắt thâm thúy như vũ trụ bao la. Hắn hiểu nỗi sợ hãi, sự do dự và cả sự tức giận của họ. Nhưng sâu thẳm trong linh hồn hắn, bản chất của Thiên Đạo mới đã được luyện hóa đã trao cho hắn một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn biết, sứ mệnh của hắn là kết thúc mối đe dọa này vĩnh viễn, để không còn vũ trụ nào phải đối mặt với Hư Vô Thôn Phệ Giả nữa.
Cuối cùng, Lâm Phàm đưa ra quyết định của mình. “Ta sẽ gánh vác trách nhiệm này. Ta sẽ là vật dẫn, là ngọn giáo xuyên phá. Ta sẽ đối mặt với Ý Chí Hư Vô. Ta yêu cầu các ngươi tin tưởng và hỗ trợ, không phải vì ta muốn quyền lực, mà vì đây là con đường duy nhất để bảo vệ tất cả. Để giảm thiểu sự hy sinh, chúng ta sẽ không ép buộc. Ta sẽ truyền đạt thông điệp về sự cần thiết của sự hy sinh này đến toàn bộ các vũ trụ liên minh. Ai tự nguyện hiến dâng ý chí và tinh hoa của mình, sẽ là người cứu rỗi. Ai không thể, sẽ được bảo vệ bởi những người khác.”
Quyết định này mang theo một gánh nặng khổng lồ, không chỉ trên vai Lâm Phàm mà còn trên vai mỗi thủ lĩnh liên minh. Cuộc đại chiến sắp tới không chỉ là cuộc chiến về sức mạnh vật chất, mà còn là cuộc chiến về ý chí, niềm tin và sự hy sinh. Liên minh bắt đầu chuẩn bị cho một “Đại Hiến Tế” vĩ đại nhất trong lịch sử đa vũ trụ.
Lâm Phàm, giờ đây là Thiên Đạo Chí Tôn, cảm nhận được sự cô độc của một người đứng đầu, một mình gánh vác vận mệnh của vô số thế giới. Nhưng hắn không hề hối hận. Bản chất của Thiên Đạo là hy sinh để kiến tạo, để bảo vệ. Và hắn, Lâm Phàm, sẽ hoàn thành sứ mệnh đó, dù phải trả giá bằng chính bản thân mình.