Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 702

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:42:55 | Lượt xem: 2

Không gian Hư Vô Chi Địa, nơi vốn dĩ là một khoảng không vô tận, không màu sắc, giờ đây lại bị xé toạc bởi một màn kịch ánh sáng và bóng tối không thể tưởng tượng nổi. Hàng tỷ chiến thuyền khổng lồ, được làm từ những vật liệu tiên tiến nhất của vô số vũ trụ, xếp thành từng hàng dài bất tận, tạo nên một bức tường thép và năng lượng. Phía trên và xung quanh chúng, vô số cường giả từ Tiên Giới, Thần Giới, và các nền văn minh Hư Không khác bay lượn, thân ảnh họ lấp lánh như những vì sao giữa màn đêm. Mỗi người đều mang theo vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt rực lửa ý chí chiến đấu, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi.

Đối diện với họ, từ những vết nứt không gian khổng lồ đang không ngừng mở rộng, một làn sóng đen tối và hỗn loạn cuồn cuộn trào ra. Đó là Hư Vô Thôn Phệ Giả, những sinh vật gớm ghiếc được sinh ra từ khoảng không hỗn độn, chuyên nuốt chửng sự sống và pháp tắc. Chúng đông đúc đến mức không thể đếm xuể, tạo thành một cơn thủy triều vô biên, nuốt chửng cả ánh sáng và hy vọng. Tiếng gầm gừ trầm đục, tiếng rít chói tai, và âm thanh xé rách không gian của chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

Cuộc đại chiến bùng nổ mà không cần bất kỳ hiệu lệnh nào. Những pháp bảo tối thượng, những thần thông hủy diệt, những công nghệ Hư Không siêu việt được kích hoạt đồng loạt. Hàng vạn luồng sáng rực rỡ từ các chiến thuyền và cường giả bắn ra, xé tan màn đêm, lao thẳng vào làn sóng Hư Vô. Các trận pháp phòng ngự khổng lồ được dựng lên, tạo thành những tấm khiên năng lượng trong suốt, cố gắng ngăn chặn bước tiến của kẻ thù.

Những Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ bé, có hình dạng như côn trùng khổng lồ với hàm răng sắc nhọn, lao tới trước tiên, va chạm vào các tấm khiên năng lượng, tạo ra những tiếng nổ chói tai và những đốm sáng xanh biếc. Chúng không có ý niệm sợ hãi hay đau đớn, chỉ có bản năng nguyên thủy là thôn phệ. Sau đó là những quái vật lớn hơn, có hình thù kỳ dị như những con rắn không gian dài hàng vạn dặm, hoặc những khối cầu hỗn loạn phát ra năng lượng hủy diệt. Chúng dùng thân thể khổng lồ để đâm xuyên qua các tuyến phòng ngự, hoặc phun ra những luồng năng lượng Hư Vô có khả năng ăn mòn mọi thứ.

Tiên Vương Cửu Phong, một cường giả Tiên Giới với bộ râu bạc phơ và đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang đứng trên một chiến thuyền Tiên Giới, tay cầm Tiên Kiếm rực sáng. Ông dẫn dắt hàng vạn Tiên Binh, liên tục thi triển những Tiên Pháp Cửu Thiên, tạo ra những cơn bão kiếm khí quét sạch hàng trăm Thôn Phệ Giả. Thế nhưng, cứ một con bị tiêu diệt, mười con khác lại xông lên. Tiên Vương Cửu Phong cảm thấy Tiên lực trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng, nhưng ông không thể dừng lại. “Tiến lên! Vì Tiên Giới, vì sự sống!” Ông gầm lên, giọng nói vang vọng khắp chiến trường.

Ở một chiến tuyến khác, Thần Hoàng trẻ tuổi Lôi Dương, người đã từng là một thiên tài kiệt xuất của Thần Giới, đang chiến đấu như một vị thần chiến tranh. Thân thể hắn được bao phủ bởi lôi đình dữ dội, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo sức mạnh sấm sét, nghiền nát hàng chục Thôn Phệ Giả. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, nàng vận một bộ váy trắng tinh khôi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng. Nàng không ngừng thi triển những pháp thuật tinh thần, tạo ra những ảo ảnh khổng lồ khiến Thôn Phệ Giệ lâm vào hỗn loạn, hoặc dùng Tiên Âm thanh tẩy những linh hồn bị Hư Vô ăn mòn. “Số lượng của chúng quá lớn, không thể nào chấm dứt được!” Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ thở dài, cánh tay nàng run rẩy vì Tiên lực tiêu hao quá độ.

Thần Hoàng Lôi Dương cũng cảm thấy áp lực đè nặng. “Chúng ta phải cầm cự! Lâm Phàm… Thiên Đạo Chí Tôn sẽ không bỏ rơi chúng ta!” Hắn nói, nhưng giọng nói đã không còn kiên định như trước. Một con Thôn Phệ Giả khổng lồ, hình dáng như một con nhện tám chân với lớp vỏ đen bóng, đột nhiên xuất hiện, phun ra một luồng chất lỏng ăn mòn cực mạnh. Thần Hoàng Lôi Dương nhanh chóng dựng khiên lôi đình, nhưng chất lỏng vẫn kịp chạm vào cánh tay hắn, khiến một mảng da thịt bốc khói đen và tan chảy. Hắn rên lên đau đớn, nhưng vẫn cố gắng giữ vững vị trí.

Các chiến thuyền Hư Không, với công nghệ vượt xa các vũ trụ khác, ban đầu tỏ ra hiệu quả. Chúng phóng ra những tia năng lượng plasma có thể xuyên thủng lớp vỏ của Thôn Phệ Giả cấp thấp, và những trường lực định hình không gian có thể giam cầm những con quái vật lớn hơn. Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả không ngừng tiến hóa. Một số con bắt đầu hấp thụ năng lượng plasma, biến nó thành sức mạnh của chính mình. Những con khác phát triển khả năng vô hiệu hóa trường lực, khiến các chiến thuyền Hư Không dần mất đi lợi thế.

Trên một chiếc chiến thuyền Hư Không hình đĩa bay khổng lồ, chỉ huy trưởng Ka’reth, một người ngoài hành tinh với làn da xanh biếc và bốn cánh tay, đang gầm lên những mệnh lệnh trong ngôn ngữ của chủng tộc mình. “Tăng cường khiên chắn! Tập trung hỏa lực vào trung tâm! Không được lùi bước!” Đôi mắt hắn ánh lên vẻ tuyệt vọng khi nhìn thấy một chiến thuyền đồng minh bị một con Thôn Phệ Giả khổng lồ nuốt chửng, không để lại một mảnh vỡ nào. Những tiếng la hét của các phi công và chiến sĩ bên trong vang vọng trong không gian trước khi bị màn đêm nuốt chửng.

Cảnh tượng trên chiến trường ngày càng trở nên tàn khốc. Các tuyến phòng thủ của liên minh bắt đầu tan vỡ từng mảng. Những Tiên Binh, Thần Tướng, và chiến sĩ Hư Không ngã xuống như lá rụng mùa thu. Máu của họ hòa lẫn với năng lượng Hư Vô, tạo thành một màu sắc ghê rợn. Các chiến thuyền bị phá hủy liên tiếp, biến thành những quả cầu lửa khổng lồ trước khi bị năng lượng Hư Vô nuốt chửng hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự tồn tại.

Năng lượng Hư Vô từ những Thôn Phệ Giả bắt đầu ăn mòn các pháp tắc của vũ trụ, khiến cho các đòn tấn công của liên minh trở nên kém hiệu quả hơn. Các pháp thuật trở nên yếu ớt, các Thần Khí bị ăn mòn, và ngay cả những chiến thuyền tiên tiến nhất cũng bắt đầu gặp trục trặc kỹ thuật. Một cảm giác tuyệt vọng và bất lực lan tỏa trong hàng ngũ liên minh.

Tiên Vương Cửu Phong, sau khi cố gắng chống lại một đợt tấn công dữ dội của Thôn Phệ Giả, đã kiệt sức và bị thương nặng. Ông nhìn quanh chiến trường, chứng kiến cảnh tượng đồng đội ngã xuống và các tuyến phòng thủ sụp đổ. Một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua của ông. “Liệu đây có phải là kết thúc?” Ông tự hỏi, khi một con Thôn Phệ Giệ nhỏ bé lao thẳng vào ngực ông.

Ngay lúc đó, Tiên Nữ Cửu Thiên xuất hiện, dùng thân thể yếu ớt của mình chắn trước Tiên Vương Cửu Phong, thi triển một Tiên Pháp cuối cùng để đẩy lùi con quái vật. Nàng ôm lấy ông, ánh mắt hướng về phía những vết nứt không gian đang không ngừng phun trào Hư Vô Thôn Phệ Giả. Liên minh, sau nhiều giờ chiến đấu không ngừng nghỉ, đã gánh chịu tổn thất nặng nề đến mức khó có thể gượng dậy được nữa. Hy vọng dường như đã lụi tàn, và bóng tối của Hư Vô đang dần nuốt chửng tất cả.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, mọi ánh mắt đều hướng về phía trung tâm của liên minh, nơi Lâm Phàm, vị Thiên Đạo Chí Tôn, đang bế quan để hoàn thành quá trình luyện hóa Thiên Đạo. Liệu hắn có kịp thời xuất hiện, hay vũ trụ sẽ vĩnh viễn chìm vào Hư Vô?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8