Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 703
Hư Vô Chi Địa, một khoảng không vô tận không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự hỗn loạn nguyên thủy và một màu đen sâu thẳm nuốt chửng mọi thứ. Nhưng giờ đây, nó không còn là sự tĩnh lặng chết chóc. Hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ, từ những chiến hạm khổng lồ mang theo công nghệ siêu việt đến những cường giả tu chân phi thiên độn địa, tất cả đã hội tụ, tạo nên một biển ánh sáng và âm thanh chói lòa trong bóng tối vĩnh hằng.
Tiếng gầm thét của các chủng tộc, tiếng nổ xé tai của các pháp bảo, tiếng gào rú của vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, một khúc bi tráng của sự tồn vong. Không gian vốn dĩ vô tận giờ đây như bị thu hẹp lại, tràn ngập những luồng năng lượng hỗn loạn va đập, những tàn dư của các thế giới bị nuốt chửng trôi nổi vô định. Thỉnh thoảng, một tinh vân nhỏ, những mảnh vỡ còn sót lại của một hành tinh, lại bị một con Thôn Phệ Giả khổng lồ nuốt chửng, ánh sáng lụi tàn trong tích tắc, chỉ còn lại một vết sẹo tối tăm trong khoảng không. Mùi của kim loại bị đốt cháy, của năng lượng hỗn loạn, và cả một thứ mùi tanh tưởi khó tả của sự phân hủy, len lỏi vào từng ngóc ngách, dù trong Hư Vô vốn dĩ không có không khí để truyền mùi hương.
Lâm Phàm, đứng trên đài chỉ huy của chiến hạm tiên phong “Thiên Đạo Hào”, ánh mắt thâm thúy quét qua chiến trường. Hắn đã thấy trước cảnh tượng này trong vô số ký ức chắp vá của Thiên Đạo Nguyên Thủy, nhưng khi tận mắt chứng kiến, sự kinh hoàng vẫn vượt quá mọi tưởng tượng. Từ những vết nứt không gian khổng lồ như những vết thương hở của vũ trụ, vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả tuôn ra như thủy triều đen. Chúng không có hình dạng cố định, có con giống như những khối thịt bầy nhầy với vô số xúc tu vặn vẹo như rắn độc, có con lại mang hình hài nửa thú nửa người với đôi mắt đỏ rực ám ảnh như ngọn lửa địa ngục, đôi cánh xé gió bằng xương sắc nhọn, nhưng tất cả đều phát ra một loại năng lượng hủy diệt, một sự khao khát nuốt chửng sự sống, biến mọi thứ thành hư vô.
Không khí trong phòng chỉ huy đặc quánh sự lo lắng và căng thẳng. Mặc dù “Thiên Đạo Hào” được trang bị những công nghệ và pháp trận phòng thủ tiên tiến nhất mà liên minh có thể cung cấp, nhưng ngay cả nó cũng đang rung chuyển nhẹ dưới những đợt tấn công liên miên từ bên ngoài. Các tấm màn hình lớn hiển thị bản đồ chiến trường không ngừng nhấp nháy, báo hiệu những điểm phòng thủ bị phá vỡ, những đơn vị bị cô lập và tiêu diệt. Từng tiếng “bíp, bíp” cảnh báo vang lên như những nhát dao cứa vào lòng người nghe.
“Báo cáo tình hình!” Giọng Lâm Phàm trầm thấp, vang vọng qua hệ thống liên lạc, một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc trong sự hỗn loạn, như một tảng đá giữa biển cả bão tố.
“Thưa Minh Chủ, làn sóng thứ nhất của Hư Vô Thôn Phệ Giả đã vượt qua tuyến phòng thủ bên ngoài! Chúng đang tiến sâu vào đội hình của chúng ta!” Giọng nói của tướng lĩnh tộc Tinh Linh, Tinh Thần Vương Elara, vang lên, tràn ngập sự lo lắng và một chút tuyệt vọng. Mái tóc bạch kim của nàng rối bời, đôi mắt xanh thẳm ánh lên sự mệt mỏi. “Chúng quá đông, và khả năng tự phục hồi của chúng thật đáng sợ. Các chiến hạm hạng nặng của chúng ta đang gặp khó khăn, năng lượng phòng hộ đang cạn kiệt nhanh chóng! Ước tính trong vòng ba mươi phút nữa, tuyến đầu sẽ hoàn toàn sụp đổ!”
Màn hình chính hiện lên bản đồ chiến trường ba chiều. Những chấm đỏ, biểu tượng cho Hư Vô Thôn Phệ Giả, đang nuốt chửng những chấm xanh, biểu tượng cho quân đoàn liên minh, với tốc độ chóng mặt, không ngừng tăng lên. Ở tuyến đầu, những cường giả Tiên Đế, Thần Vương, những vị thần của các vũ trụ, đang phải vật lộn trong tuyệt vọng. Ánh sáng của thần thông, pháp bảo lóe lên không ngừng, xé toạc màn đêm Hư Vô, tạo ra những vệt sáng ngắn ngủi, nhưng dường như chỉ là những đốm lửa nhỏ nhoi trước biển lửa đen vô tận. Mỗi giây trôi qua, một chấm xanh lại biến mất, kéo theo hàng ngàn, thậm chí hàng vạn sinh linh, mỗi cái chết là một gánh nặng đè lên vai Lâm Phàm.
“Tăng cường hỏa lực phòng ngự! Điều động các đội hình cơ động tấn công vào sườn địch! Phải giữ vững tuyến phòng thủ thứ ba bằng mọi giá!” Thần Hoàng Cổ Xưa ra lệnh, giọng nói trầm hùng nhưng cũng lộ rõ sự căng thẳng. Vị Thần Hoàng này đã sống hàng vạn năm, chứng kiến vô số cuộc chiến, đối mặt với những kẻ thù hùng mạnh nhất, nhưng đây là lần đầu tiên ông cảm thấy một áp lực lớn đến vậy, một sự tuyệt vọng len lỏi khi đối mặt với một kẻ thù không thể hiểu được, không có giới hạn, không có mục đích rõ ràng ngoài việc hủy diệt.
Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục và ánh mắt kiên định, khẽ nhíu mày. Nàng là hiện thân của ý chí Thiên Đạo Nguyên Thủy, và nàng cảm nhận rõ ràng sự bành trướng của Hư Vô, một sự trống rỗng đang nuốt chửng mọi sự sống. “Minh Chủ, có vẻ như chúng đang tập trung tấn công vào khu vực yếu nhất trong tuyến phòng thủ của chúng ta, nơi tập trung nhiều chiến hạm từ các vũ trụ nhỏ hơn. Chúng học hỏi nhanh hơn chúng ta nghĩ, hoặc có một ý chí điều khiển tinh vi hơn chúng ta tưởng, nhắm vào những điểm yếu về tâm lý và thực lực.”
Lâm Phàm gật đầu. “Đó là bản năng của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó không có trí tuệ như sinh linh, nhưng có bản năng hủy diệt và đồng hóa cực kỳ tinh vi, một loại ý chí nguyên thủy chỉ biết nuốt chửng. Nó đang thăm dò giới hạn của chúng ta, tìm kiếm điểm yếu để phá vỡ toàn bộ phòng tuyến.” Hắn biết rằng đây chỉ là màn dạo đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể thực sự vẫn còn ẩn mình trong sâu thẳm Hư Vô, chỉ điều khiển những phân thân và quái vật Hư Vô này. Mục tiêu của chúng không chỉ là tiêu diệt, mà là nuốt chửng, đồng hóa mọi thứ để trở nên mạnh mẽ hơn. Mỗi sinh linh bị nuốt chửng là một phần sức mạnh của nó được tăng cường, một phần bản chất của nó được củng cố, và đó là điều mà liên minh không thể chấp nhận.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ tuyến đầu, gần đến mức khiến cả “Thiên Đạo Hào” chao đảo dữ dội, các hệ thống cảnh báo đồng loạt hú lên. Một chiến hạm siêu cấp của tộc Khai Thiên, vốn được mệnh danh là “bất khả xâm phạm” với lớp giáp năng lượng dày đặc và hỏa lực kinh hoàng, đã bị một con Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, hình dạng như một con rết vũ trụ với hàng trăm cặp chân sắc nhọn, xé nát thành từng mảnh. Từng mảnh vỡ của chiến hạm, cùng với hàng ngàn sinh linh bên trong, bị hút vào miệng con quái vật, tan biến không dấu vết. Ánh sáng xanh của sự sống tắt lịm, biến thành năng lượng đen tối, chảy ngược vào cơ thể Thôn Phệ Giệ, khiến nó lớn hơn, mạnh hơn một cách rõ rệt, phát ra một tiếng gầm gừ thỏa mãn. Những tiếng kêu tuyệt vọng của thủy thủ đoàn, của những chiến binh quả cảm, đã bị nuốt chửng cùng với con tàu, không để lại bất kỳ dấu vết nào, chỉ còn lại sự im lặng rợn người.
“Tổn thất quá lớn! Chúng ta không thể giữ được tuyến phòng thủ đó lâu hơn nữa! Quân đoàn số 7 đã bị xóa sổ! Toàn bộ đã biến mất!” Một tiếng kêu thất thanh vang lên từ bộ đàm, là của một chỉ huy trẻ tuổi, giọng nói run rẩy vì sợ hãi, đau đớn và tuyệt vọng. “Chúng đang tràn vào! Chúng đang tràn vào! Chúng ta không thể chống cự được nữa!”
Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng, một sự lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ những sinh linh này, đã tập hợp họ lại dưới một ngọn cờ duy nhất, nhưng làn sóng hủy diệt quá mạnh mẽ, quá vô tận. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy hy sinh để phong ấn Hư Vô Thôn Phệ Giả chợt lóe lên, nhắc nhở hắn về sự khủng khiếp của kẻ thù, và về gánh nặng của sứ mệnh mà hắn đang gánh vác. Nếu Thiên Đạo Nguyên Thủy hùng mạnh như vậy còn phải hy sinh, thì hắn, một thực thể mới thức tỉnh, liệu có thể làm được gì khác biệt?
Không! Hắn không thể nghi ngờ. Hắn là Thiên Đạo Trùng Sinh, là hy vọng cuối cùng. Sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy là để phong ấn, còn hắn phải tiêu diệt hoàn toàn, mang lại bình yên vĩnh viễn cho vạn giới. Hắn không thể để vô số sinh linh này chết vô ích, không thể để sự hy sinh của họ trở thành vô nghĩa.
“Truyền lệnh! Toàn bộ Tiên Đế, Thần Vương cấp cao, tập trung vào khu vực phòng thủ thứ ba, mở đường cho quân đoàn lui về tuyến sau! Chúng ta không thể chấp nhận thêm bất kỳ tổn thất vô ích nào nữa!” Lâm Phàm ra lệnh, giọng nói không còn trầm thấp mà mang theo sự uy nghiêm của Thiên Đạo, sự kiên quyết không thể lay chuyển, như thể mỗi lời hắn nói ra là một pháp tắc. “Ta sẽ đích thân tham chiến! Vị trí trung tâm của tuyến phòng thủ thứ ba! Cử các chiến hạm yểm trợ lui về, ta sẽ tạo ra một khoảng trống!”
Các thủ lĩnh khác giật mình. “Minh Chủ, ngài là trụ cột của liên minh, không thể mạo hiểm như vậy! Nếu ngài có chuyện gì…” Thần Hoàng Cổ Xưa vội vàng can ngăn, khuôn mặt già nua đầy vẻ lo lắng. Tiên Nữ Cửu Thiên cũng nhìn hắn, ánh mắt vừa tin tưởng vừa mang theo một chút bất an, như thể nàng đang nhìn thấy một phần của quá khứ lặp lại.
“Không có thời gian để do dự hay tranh cãi!” Lâm Phàm kiên quyết, ánh mắt bắn ra tia sáng chói lòa, đủ để xuyên thủng màn đêm Hư Vô. “Không ai có thể chặn đứng đà tiến công này ngoài ta. Hơn nữa, ta cần trực tiếp đối mặt với chúng, để hiểu rõ hơn về bản chất của Hư Vô, để tìm ra cách tiêu diệt chúng vĩnh viễn!” Hắn biết rằng chỉ có sức mạnh của mình mới có thể tạo ra một cơ hội. Thiên Đạo Chân Thân của hắn tuy chưa hoàn toàn thức tỉnh đến mức tối thượng, nhưng đã đủ để tạo ra sự khác biệt lớn lao, đủ để thay đổi cục diện trận chiến, ít nhất là trong khoảnh khắc này.
Với một ánh mắt kiên định, Lâm Phàm bước ra khỏi đài chỉ huy, tiến về phía cổng thoát hiểm của “Thiên Đạo Hào”. Ánh sáng vàng rực rỡ bùng lên quanh người hắn, không phải là tiên quang hay thần quang thông thường, mà là một loại ánh sáng nguyên thủy, bao hàm vạn vật, thanh tẩy mọi tạp chất. Đó là ánh sáng của Thiên Đạo, một luồng năng lượng sống động, đối lập hoàn toàn với sự chết chóc của Hư Vô, một biểu tượng của sự sống và trật tự.
“Theo ta! Bảo vệ những người yếu hơn!” Hắn nói, không phải với ai cụ thể, mà với toàn bộ chiến trường, với hàng tỷ sinh linh đang chiến đấu. Một luồng khí thế hùng vĩ bùng nổ, xuyên phá qua màn hỗn loạn của Hư Vô, như một cột sáng rọi sáng bóng đêm. Các cường giả liên minh, đang chật vật chiến đấu, cảm nhận được luồng khí tức này, lập tức ngẩng đầu. Trong khoảnh khắc, họ thấy một bóng người vươn lên giữa biển quái vật Hư Vô, như một vị thần giáng thế, một hy vọng mới mẻ bùng cháy trong tâm trí họ, xua tan đi phần nào sự tuyệt vọng.
Lâm Phàm không ngần ngại lao vào giữa tâm bão của tuyến phòng thủ thứ ba, nơi làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả đã tràn vào gần như hoàn toàn. Hắn vung tay, một kiếm quang rực rỡ xé toạc không gian, mang theo pháp tắc của sự sáng tạo và hủy diệt. Đó không phải là một chiêu kiếm đơn thuần, mà là sự cụ thể hóa của Đại Đạo, một sự cân bằng tuyệt đối. Hàng trăm Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn bị kiếm quang quét qua, tan biến thành tro bụi, không kịp kêu một tiếng. Chúng không chỉ bị tiêu diệt, mà còn bị “tịnh hóa”, năng lượng đen tối của chúng bị chuyển hóa thành những hạt năng lượng thuần túy, không còn khả năng tái sinh hay đồng hóa, không còn là mối đe dọa. Đây chính là sức mạnh của Thiên Đạo, một sức mạnh có thể biến đổi bản chất của vạn vật, ngay cả Hư Vô.
“Đó là… Thiên Đạo chi lực! Minh Chủ đã thức tỉnh đến mức độ này sao!” Tiên Nữ Cửu Thiên thì thầm, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Phàm, niềm tin được củng cố, một tia hy vọng bùng cháy trong tim nàng. Nàng biết rằng đây là sức mạnh mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng sở hữu, một loại sức mạnh có thể định nghĩa lại sự tồn tại, một sức mạnh mà Thôn Phệ Giả Nguyên Thể sợ hãi nhất, bởi nó là thứ duy nhất có thể đối nghịch và tiêu diệt nó từ gốc rễ.
Sự xuất hiện của Lâm Phàm đã tạo ra một khoảng trống nhỏ trong làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả, một khoảnh khắc tạm lắng mà liên minh chưa từng có được kể từ khi cuộc chiến bắt đầu. Nhưng đó chỉ là tạm thời. Từ sâu thẳm Hư Vô, những con quái vật to lớn hơn, với vẻ ngoài càng ghê tởm hơn, bắt đầu hướng về phía hắn. Chúng cảm nhận được mối đe dọa, cảm nhận được sự tồn tại đối nghịch với bản chất của mình. Chúng gào thét, những âm thanh chói tai làm rung chuyển cả không gian, như thể bản thân Hư Vô đang nổi giận.
Một con Thôn Phệ Giả khổng lồ, hình dáng như một ngọn núi thịt đen, với hàng ngàn con mắt đỏ ngầu chớp động điên cuồng, gào thét. Âm thanh của nó xuyên thấu màng nhĩ, khiến các cường giả yếu hơn phải ôm đầu quỳ xuống, thậm chí có người còn chảy máu mũi, máu tai. Nó vươn ra vô số xúc tu, mỗi xúc tu đều có thể nghiền nát một chiến hạm cấp thấp, hướng thẳng về phía Lâm Phàm, muốn nuốt chửng hắn, muốn biến hắn thành một phần của bản thân nó.
Lâm Phàm không lùi bước. Hắn biết rằng đây là một cuộc chiến sinh tử, không chỉ của bản thân hắn mà còn của toàn bộ vũ trụ. Hắn phải giữ vững niềm tin, phải là ngọn hải đăng cho liên minh đang tuyệt vọng. Hắn hít sâu một hơi, toàn bộ Thiên Đạo chi lực trong cơ thể bùng nổ, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ. “Thiên Đạo Chân Thân” chưa hoàn toàn hiển hiện, nhưng những pháp tắc nguyên thủy đã bắt đầu bao bọc lấy hắn, biến hắn thành hiện thân của trật tự giữa sự hỗn loạn. Hắn giơ tay, một trường năng lượng màu vàng kim lan tỏa, bao trùm lấy những xúc tu đang lao tới. Thay vì chống đỡ bằng vũ lực thuần túy, hắn lại chọn cách “phân tích” và “tiến hóa” ngay lập tức. Các xúc tu, vốn được tạo thành từ năng lượng Hư Vô thuần túy, đột nhiên trở nên bất ổn, tự hủy hoại chính mình từ cấp độ phân tử, tan rã thành những hạt ánh sáng vô hại, không còn khả năng gây hại, không còn là mối đe dọa cho sự sống.
Cảnh tượng này đã gây ra một sự chấn động lớn không chỉ trong liên minh mà cả trong quân đoàn Hư Vô. Các Thôn Phệ Giả khác dường như cũng cảm nhận được sự bất thường, chúng chững lại một chút, như thể đang phân vân, một sự do dự hiếm hoi. Lâm Phàm, với vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục tiến lên, mỗi bước chân đều mang theo sự hủy diệt cho quân đoàn Hư Vô. Hắn là một bức tường vững chắc, một ngọn giáo sắc bén, một hy vọng le lói, một ngọn lửa bất diệt trong màn đêm tăm tối của Hư Vô Chi Địa, nơi sự sống bị đe dọa.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, tinh thần chiến đấu của liên minh được khôi phục. Các cường giả khác cũng đồng loạt tung ra những đòn tấn công mạnh mẽ hơn, cố gắng tận dụng khoảnh khắc Lâm Phàm đã tạo ra. Các chiến hạm bắt đầu tái tập hợp, các đội hình được củng cố. Nhưng Lâm Phàm biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang quan sát, và nó sẽ không để yên cho bất kỳ ai cản trở hành trình nuốt chửng vạn vật của mình. Cuộc chiến vẫn còn rất dài, và cái giá phải trả sẽ là vô cùng đắt đỏ, nhưng ít nhất, họ đã có một hy vọng, một ngọn đuốc dẫn đường trong biển Hư Vô vô tận này, một niềm tin rằng họ có thể chiến thắng.