Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 704
Vô số thế giới được chiếu rọi bởi ánh sáng hy vọng từ Liên Minh Đa Vũ Trụ, nhưng tại nơi tận cùng của vạn vật, Hư Vô Chi Địa, hy vọng ấy lại mong manh như ngọn nến trước cơn bão táp vũ trụ. Đại chiến đã khai màn. Hàng tỷ sinh linh, từ những tu sĩ phàm trần đến Tiên Vương, Thần Hoàng, từ các chiến binh dũng mãnh của những nền văn minh công nghệ cao đến những tinh linh cổ đại mang trong mình sức mạnh nguyên thủy, tất cả đều tề tựu, hình thành một bức tường thành sống giữa sự tồn vong và diệt vong.
Không gian xung quanh biến dạng, nén chặt và giãn nở không ngừng, như thể chính bản thân thực tại cũng đang gào thét vì đau đớn. Tiếng hò reo xung trận của liên minh vang vọng giữa hư không, trộn lẫn với những âm thanh ghê rợn, rít gào của vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng không có hình dạng cố định, là những khối vật chất hỗn độn biết co giãn, vặn vẹo, đôi khi mang hình hài của những con quái vật khổng lồ với vô số xúc tu, đôi khi lại là những đám mây đen đặc quánh biết nuốt chửng ánh sáng và sinh khí. Chúng đến từ mọi phía, như một làn sóng thủy triều đen tối không bao giờ cạn.
Đợt tấn công đầu tiên của liên minh được dẫn dắt bởi những chiến hạm khổng lồ mang theo năng lượng hủy diệt, cùng với các Tiên Tôn, Thần Vương trực tiếp xông pha. Ánh sáng từ vô số pháp bảo, thần thông, hỏa lực công nghệ cao xé toạc màn đêm Hư Vô, tạo ra những vụ nổ kinh thiên động địa. Hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả bị tiêu diệt ngay lập tức, tan rã thành những hạt bụi hỗn loạn rồi biến mất. Một thoáng hy vọng lóe lên trong mắt các chiến binh liên minh – có lẽ, chúng không đáng sợ như lời đồn.
Nhưng đó chỉ là ảo ảnh. Ngay sau lớp tiên phong bị tiêu diệt, một làn sóng khác, đông đảo hơn, hung hãn hơn, đã tràn đến. Chúng không có nỗi sợ hãi, không có sự do dự. Chúng chỉ có một bản năng duy nhất: Thôn Phệ. Hàng vạn cánh tay, xúc tu, móng vuốt đen sì vươn ra từ hư không, đập nát những chiến hạm kiên cố nhất, xuyên thủng lớp phòng ngự Tiên Giới, nuốt chửng những pháp trận Thần Cấp. Khí tức hỗn độn của chúng ăn mòn mọi thứ, từ linh khí đến thần lực, từ vật chất đến ý chí.
Tiếng la hét và tiếng gầm gừ bắt đầu thay thế những tiếng hò reo ban đầu. Một vị Tiên Vương Cổ Tộc, người đã sống qua vô số kỷ nguyên, dẫn dắt đội quân tinh nhuệ của mình cố thủ một tuyến phòng ngự quan trọng. Ánh kiếm của ông rực sáng, hóa thành hàng vạn tia chớp chém giết vô số kẻ địch. Nhưng rồi, ba con Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp Thần Hoàng đột ngột xuất hiện, vây quanh ông. Tiên Vương gầm lên một tiếng, tự bạo Tiên Hồn, kéo theo hai con quái vật cùng tan biến. Nhưng con thứ ba, dù bị thương nặng, vẫn tiếp tục lao về phía trước, để lại một khoảng trống chết chóc trên chiến tuyến.
Ở một khu vực khác, một nữ Thần Hoàng của tộc Thiên Vũ, với đôi cánh lông vũ trắng muốt và dung nhan tuyệt mỹ, đã thắp sáng toàn bộ vùng không gian bằng Thần Hỏa của mình, thiêu rụi hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả. Thế nhưng, khi năng lượng cạn kiệt, hàng chục con quái vật khác đã kịp lao đến, nhấn chìm nàng trong một biển đen đặc quánh. Một tiếng kêu đau đớn xé lòng vang lên, rồi tắt lịm. Đôi cánh trắng muốt rực lửa cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng, chỉ còn lại những mảnh lông vũ cháy xém trôi nổi trong hư vô, biểu tượng cho một sinh mệnh cao quý đã hy sinh.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đang ở tiền tuyến, một mình đối đầu với một binh đoàn Hư Vô khổng lồ. Hắn vung tay, Vô Tận Kiếm Ý chém ngang trời, tạo ra những khe nứt không gian đủ để nuốt chửng hàng chục nghìn quái vật. Thiên Đạo Pháp Tắc từ cơ thể hắn tỏa ra, hóa giải sự hỗn độn của Hư Vô, khiến những kẻ địch chạm vào tan rã thành hư vô. Hắn là một ngọn hải đăng giữa biển cả tăm tối, là chỗ dựa tinh thần cho vô số chiến binh. Nhưng ngay cả sức mạnh của hắn cũng không thể phân thân vạn dặm, không thể bảo vệ mọi chiến tuyến.
Tổn thất bắt đầu chồng chất. Các chiến hạm bị phá hủy liên tục, những pháp trận phòng ngự sụp đổ từng mảng. Tiếng kèn hiệu lui quân vang lên thảm thiết từ một số khu vực, nhưng rút lui trong Hư Vô Chi Địa không hề dễ dàng. Những Hư Vô Thôn Phệ Giả có khả năng dịch chuyển tức thời, xuất hiện đột ngột phía sau lưng địch, phong tỏa đường rút. Nhiều tiểu đội bị bao vây, bị xé xác thành từng mảnh trong chớp mắt.
Các chiến binh của liên minh, những người từng là bá chủ một phương, là niềm kiêu hãnh của vũ trụ mình, giờ đây phải đối mặt với một kẻ thù không thể hiểu, không thể đánh bại hoàn toàn. Mỗi khi một con quái vật bị tiêu diệt, ba con khác lại xuất hiện từ khoảng không hỗn độn, như thể Hư Vô Chi Địa là một nhà máy sản xuất quái vật không ngừng nghỉ. Năng lượng Hư Vô dường như vô tận, và chúng có thể tái tạo bản thân một cách kinh hoàng.
Mùi máu tanh và khí tức hỗn độn tràn ngập không gian. Những dải sáng rực rỡ của thần thông và kỹ năng chiến đấu dần bị nuốt chửng bởi màu đen vô tận. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí một số chiến binh, nhưng họ nhanh chóng bị gạt bỏ bởi ý chí sắt đá và lòng dũng cảm được truyền cảm hứng từ Lâm Phàm. Họ biết rằng không thể lùi bước. Đây là cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến vì sự tồn vong của toàn bộ Đa Vũ Trụ.
Vị Đại Nguyên Soái của liên minh, một Thần Hoàng uy nghiêm với bộ giáp vàng rực, nhìn bao quát chiến trường. Nét mặt ông ta đanh lại. Hơn một phần mười lực lượng tiên phong đã bị tiêu diệt chỉ trong vài giờ đầu tiên. Đây là một con số kinh hoàng, một cái giá quá đắt. Nhưng ông ta cũng thấy được sự kiên cường không thể lay chuyển trong mắt các chiến binh. Họ gục ngã, nhưng không lùi bước. Họ biến mất, nhưng không đầu hàng. Mỗi sự hy sinh là một lời thề, một sự khẳng định rằng ánh sáng sẽ không bao giờ tắt hoàn toàn.
Lâm Phàm, nhận thấy sự nguy hiểm của làn sóng tấn công này, đã ra lệnh cho một số khu vực tạm thời rút lui, củng cố phòng tuyến chính. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể còn chưa lộ diện, và những gì họ đang đối mặt chỉ là những con “lính” của nó. Cuộc chiến sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều, và cái giá phải trả có lẽ sẽ vượt xa mọi tưởng tượng của họ. Nhưng hắn, Thiên Đạo tái sinh, sẽ không bao giờ gục ngã. Hắn sẽ đứng vững, cho đến khi ánh sáng cuối cùng của hy vọng có thể rạng rỡ trở lại.
Trên chiến trường hỗn loạn, giữa những tiếng nổ tung và tiếng rít gào, những chấm sáng cuối cùng của những sinh mệnh vừa hy sinh dần tan biến vào Hư Vô, để lại một nỗi đau đớn âm ỉ trong lòng những người còn sống sót. Cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và cái giá của nó đã hiện rõ mồn một.