Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 705

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:44:27 | Lượt xem: 2

Cánh cửa không gian khổng lồ, được các Tiên Đế và Thần Vương hợp lực mở ra, nay đang run rẩy dữ dội như một vết thương rỉ máu trên nền trời vũ trụ. Từng đợt chiến hạm mang cờ hiệu của hàng trăm nền văn minh, từng đạo nhân ảnh cường đại lấp lánh tiên quang và thần uy, lao vút qua cánh cổng ấy, tiến vào Hư Vô Chi Địa – chiến trường định mệnh của muôn vàn vũ trụ.

Hư Vô Chi Địa không phải là một không gian có thể định nghĩa bằng những khái niệm vật lý thông thường. Đó là một vùng hỗn độn vô tận, nơi ánh sáng bị bóp méo, nơi âm thanh bị nuốt chửng, nơi thời gian và không gian tự thân tan rã. Từng mảng tối đen đặc quánh như mực tàu, từng xoáy năng lượng hỗn loạn màu tím đen, và những khe nứt không gian liên tục mở ra đóng lại, như những cái miệng khổng lồ của hư vô đang chờ đợi con mồi. Nơi đây không có sao trời, không có hành tinh, chỉ có sự trống rỗng và một cảm giác ớn lạnh đến tận xương tủy.

Nhưng chính trong sự trống rỗng đó, sinh linh của liên minh đã nhìn thấy đối thủ của mình. Chúng không có hình dạng cố định, không có số lượng cụ thể. Từ những đốm đen nhỏ li ti như ruồi bọ, đến những khối thịt hỗn độn khổng lồ trôi nổi như những hòn đảo chết chóc. Chúng là Hư Vô Thôn Phệ Giả, những thực thể được sinh ra từ chính hư vô, mang theo bản năng hủy diệt và nuốt chửng mọi sự sống, mọi pháp tắc.

“Tiến lên! Vì sự tồn vong của vũ trụ chúng ta!” Tiếng gầm của một Thần Hoàng tộc Long Tộc vang vọng khắp chiến trường, hóa thành sóng âm chấn động Hư Vô. Hàng vạn chiến hạm gầm rú, pháo năng lượng bắn ra như mưa sao băng, xé tan màn đêm hỗn loạn. Vô số cường giả phóng thích thần thông, tiên pháp, tạo thành những dải ánh sáng rực rỡ, những cơn bão năng lượng quét ngang. Đây là đòn tấn công phủ đầu, là sự phô trương sức mạnh và quyết tâm của liên minh đa vũ trụ.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đứng sừng sững ở vị trí trung tâm, toàn thân tỏa ra vầng sáng ngũ sắc rực rỡ, như một mặt trời giữa đêm đen. Hắn không nói một lời, chỉ giơ tay lên, một luồng Thiên Đạo pháp tắc hùng vĩ từ lòng bàn tay hắn bùng nổ, hóa thành một đạo cầu vồng vạn trượng, quét qua hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả đang lao tới. Nơi cầu vồng đi qua, những thực thể hư vô ấy không tan biến, không nổ tung, mà tan rã thành những hạt năng lượng tinh khiết, rồi bị pháp tắc của Thiên Đạo Chân Thân hấp thu và chuyển hóa. Đó là sức mạnh của sự sáng tạo, đối lập hoàn toàn với bản chất hủy diệt của Hư Vô.

Thế nhưng, sự hủy diệt của Hư Vô Thôn Phệ Giả không đến từ một cá thể, mà là từ số lượng vô tận. Đạo cầu vồng của Lâm Phàm chỉ là một vết xước nhỏ trên cơ thể khổng lồ của Hư Vô. Từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, từng con sóng đen ngòm của Hư Vô Thôn Phệ Giả trỗi dậy, đông đặc đến mức tưởng chừng có thể che lấp mọi ánh sáng còn sót lại. Chúng không có sợ hãi, không có đau đớn, chỉ có bản năng nuốt chửng. Tốc độ của chúng kinh hoàng, chỉ trong nháy mắt đã bao trùm lấy những chiến hạm tiền tuyến.

Tiếng nổ chói tai đầu tiên vang lên khi một chiến hạm cấp Tiên Đế, được bọc thép bởi hàng trăm loại trận pháp phòng ngự, bị một khối Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ đâm thủng. Lớp vỏ kim loại bị ăn mòn như tuyết gặp lửa, năng lượng phòng ngự tan rã trong tích tắc. Ngay sau đó, hàng ngàn thực thể hư vô nhỏ hơn tràn vào bên trong, nuốt chửng mọi sự sống, mọi cấu trúc. Chỉ trong vài hơi thở, chiến hạm ấy biến thành một cái vỏ rỗng tuếch, rồi cũng bị nghiền nát và tan biến vào hư không.

“Không thể nào! Phòng ngự của chúng ta không có tác dụng!” Một Tiên Quân của Vạn Kiếm Tiên Môn gào lên tuyệt vọng khi nhìn thấy thanh kiếm tiên khí của mình bị ăn mòn chỉ sau vài chiêu giao chiến với một con quái vật Hư Vô có hình dạng như một con rết khổng lồ. Lớp giáp trụ của hắn cũng bắt đầu tan chảy, cảm giác đau đớn như bị hàng ngàn con kiến cắn xé xông thẳng vào thần hồn.

Tổn thất bắt đầu tăng lên một cách chóng mặt. Các chiến hạm bị phá hủy, các cường giả bị nuốt chửng. Không có máu, không có xác thịt, chỉ có những tia sáng linh hồn vụt tắt, những năng lượng tan rã. Hư Vô Thôn Phệ Giả không để lại dấu vết, chúng chỉ để lại sự trống rỗng.

Một đội quân tinh nhuệ của Tinh Thần Thánh Địa, những người có khả năng điều khiển sao trời, đã dũng cảm tạo ra một trận pháp tinh tú khổng lồ, triệu hồi hàng ngàn ngôi sao mini đâm vào làn sóng hư vô. Những vụ nổ liên hoàn làm rung chuyển Hư Vô Chi Địa, tạm thời đẩy lùi được một phần nhỏ của quân địch. Nhưng ngay sau đó, những ngôi sao mini đó cũng bị Hư Vô Thôn Phệ Giả bao phủ, chúng biến đổi, hấp thu năng lượng tinh tú, và phản công lại với những chùm tia sáng hủy diệt mới.

“Phòng tuyến thứ nhất bị phá vỡ! Rút lui! Rút lui!” Tiếng hiệu lệnh khẩn cấp vang lên từ tổng bộ liên minh, nhưng đã quá muộn. Hàng trăm cường giả cấp Tiên Tôn và Thần Vương đã bị mắc kẹt, bị bao vây bởi biển Hư Vô Thôn Phệ Giả. Ánh sáng pháp tắc của họ yếu dần, rồi hoàn toàn biến mất. Những gương mặt hằn rõ sự kiên cường và cả nỗi sợ hãi cuối cùng.

Lâm Phàm chứng kiến tất cả. Hắn cảm nhận được sự tan rã của từng tia linh hồn, từng mảnh pháp tắc của những chiến hữu. Nỗi đau xót dâng trào trong lòng hắn, không chỉ là của một cá nhân, mà là nỗi đau của Thiên Đạo khi chứng kiến những tạo vật của mình bị hủy diệt. Hắn gầm lên một tiếng, Thiên Đạo Chân Thân phóng thích vạn trượng hào quang, chấn động cả Hư Vô Chi Địa. Từng đạo pháp tắc nguyên thủy bùng nổ, hóa thành những dòng sông ánh sáng, càn quét một vùng rộng lớn, tạm thời tạo ra một khoảng trống an toàn cho liên minh.

“Không lùi một bước! Chúng ta là ánh sáng cuối cùng của vô số vũ trụ!” Một vị Thần Chủ tộc Vũ Tộc, với đôi cánh lông vũ trắng muốt nhuốm máu, hét lên. Nàng kích hoạt huyết mạch tối thượng, thân thể hóa thành một luồng ánh sáng chói lọi, lao thẳng vào tâm điểm của Hư Vô Thôn Phệ Giả, tự bạo để mở đường cho những chiến hữu khác rút lui. Vụ nổ ánh sáng ấy tuy chỉ là một đốm nhỏ trong biển hư vô, nhưng lại là biểu tượng của ý chí không khuất phục.

Lâm Phàm biết đây chỉ là khởi đầu. Hư Vô Thôn Phệ Giả không có trí tuệ, nhưng chúng có bản năng hủy diệt vô cùng đáng sợ và một khả năng thích nghi không tưởng. Mỗi khi một thực thể bị tiêu diệt, năng lượng của nó sẽ được những thực thể khác hấp thu, khiến chúng mạnh hơn, khó đối phó hơn. Cuộc chiến này sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là cuộc chiến về ý chí, về sự bền bỉ.

Hắn nhìn về phía sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, nơi có một vùng tối đen đặc quánh đến mức dường như nuốt chửng cả không gian xung quanh. Đó là nơi hắn cảm nhận được sự hiện diện của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nguồn gốc của mọi sự hủy diệt. Mục tiêu của hắn không phải là tiêu diệt từng con quái vật Hư Vô nhỏ bé này, mà là đối mặt với thực thể nguyên thủy đó.

“Tất cả, hãy giữ vững! Chúng ta sẽ không thua!” Lâm Phàm truyền âm đến tất cả các chỉ huy của liên minh. Giọng nói của hắn không chỉ là mệnh lệnh, mà còn mang theo sức mạnh của Thiên Đạo, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng các chiến sĩ. Họ nhìn về phía hắn, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự tin tưởng. Lâm Phàm chính là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão hủy diệt này.

Tuy nhiên, biển Hư Vô Thôn Phệ Giả lại một lần nữa dâng trào, với những thực thể lớn hơn, hung tợn hơn xuất hiện. Chúng dường như đã thích nghi với những đòn tấn công ban đầu của liên minh, trở nên kiên cố hơn, nhanh nhẹn hơn. Cuộc chiến chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng đã nhuốm màu bi tráng và tuyệt vọng. Hàng tỷ sinh linh đang chiến đấu không phải vì danh lợi, không vì quyền lực, mà vì một điều giản dị và thiêng liêng nhất: quyền được tồn tại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8