Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 706
Cánh cổng không gian khổng lồ, được tạo tác từ vô số pháp trận và năng lượng của hàng trăm vũ trụ, cuối cùng cũng mở ra. Nó không phải một cánh cửa dẫn đến thiên đường, mà là một lối đi vào địa ngục. Phía bên kia, Hư Vô Chi Địa trải rộng vô tận, một không gian đen kịt đến mức nuốt chửng cả ánh sáng, điểm xuyết bởi những vệt năng lượng hỗn loạn màu tím u ám và những khối vật chất bị bóp méo đến dị dạng. Không khí nặng nề bởi sự tĩnh lặng chết chóc xen lẫn những tiếng gào thét vô thanh của hư vô, một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Lâm Phàm, đứng ở vị trí cao nhất trên chiến hạm tiên phong, cơ thể hắn tỏa ra ánh sáng ngũ sắc nhàn nhạt, là sự dung hợp của vô số pháp tắc và ý chí. Ánh mắt hắn sắc bén quét qua vùng hư không trước mặt. Bên cạnh hắn là Tiên Nữ Cửu Thiên, vẻ mặt nàng trang nghiêm, tay nắm chặt một thanh kiếm ngưng tụ từ băng sương. Phía sau họ là hàng loạt cường giả đỉnh cao từ khắp các vũ trụ: Thần Hoàng uy vũ với thần quang rực rỡ, Tiên Đế ngạo nghễ đạp mây, các Pháp Sư Tinh Không điều khiển thiên thể, các Chiến Sĩ Cổ Tộc với thân thể cường tráng như núi. Mỗi người đều là biểu tượng của sức mạnh và ý chí bất khuất của vũ trụ mình.
“Toàn quân… Tiến công!” Giọng Lâm Phàm vang vọng, không chỉ bằng âm thanh mà còn bằng ý chí, xuyên qua từng chiến hạm, từng chiến sĩ. Lệnh tiến công vừa dứt, hàng tỷ chiến hạm, từ những con tàu chiến tinh vi của nền văn minh khoa học kỹ thuật cho đến những pháp khí khổng lồ của tu chân giả, đồng loạt lao vào Hư Vô Chi Địa. Đằng sau chúng, vô số sinh linh, từ những tu sĩ cấp thấp nhất đến những tinh anh của các gia tộc, tông môn, đều mang theo quyết tâm sinh tử.
Khoảnh khắc liên minh bước chân vào, Hư Vô Chi Địa như bừng tỉnh. Từ sâu thẳm bóng tối, vô số thực thể Hư Vô Thôn Phệ Giả bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, một số giống như những đám mây đen kịt với vô vàn xúc tu, một số khác là những quái vật khổng lồ làm từ bóng tối và răng nanh, hay những sinh vật nửa vật chất nửa hư ảo, có khả năng biến hình liên tục. Điểm chung của chúng là đôi mắt đỏ rực hoặc xanh lục u tối, chứa đựng sự điên loạn và khao khát nuốt chửng mọi thứ.
Đợt tấn công đầu tiên của liên minh là một cơn bão năng lượng. Hàng tỷ phép thuật, thần thông, đạn năng lượng, và kiếm khí hội tụ thành một luồng sáng chói lòa, xé rách bóng tối hư vô. Tiếng nổ long trời lở đất vang vọng, dù trong không gian không có âm thanh nhưng mọi sinh linh đều cảm nhận được chấn động kinh hoàng. Hàng triệu Hư Vô Thôn Phệ Giả ở tuyến đầu bị xóa sổ ngay lập tức, tan biến thành những hạt bụi năng lượng hỗn loạn.
Nhưng sự thành công đó chỉ kéo dài trong khoảnh khắc. Ngay lập tức, từ phía sau, những làn sóng Thôn Phệ Giả mới lại ồ ạt tràn tới, đông đảo hơn, hung hãn hơn. Chúng không có nỗi sợ hãi, không có sự do dự. Mục tiêu duy nhất của chúng là tiêu diệt, nuốt chửng, biến mọi thứ thành hư vô. Các chiến hạm của liên minh bắt đầu rung chuyển dữ dội khi bị vô số xúc tu và móng vuốt tấn công. Lớp giáp bảo vệ, dù được cường hóa bằng những pháp trận mạnh nhất, cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt.
“Không ổn! Chúng quá đông!” Một Tiên Đế của Thượng Giới rống lên. Ông ta vung tay, hàng vạn kiếm khí bay ra, chém tan hàng trăm Thôn Phệ Giả nhưng lập tức bị bao vây bởi hàng ngàn con khác. Năng lượng Hư Vô mang theo tính ăn mòn cực mạnh, không ngừng bào mòn lớp phòng hộ của tu sĩ và chiến hạm.
Trên chiến trường, những cuộc giao tranh cá nhân và nhóm nhỏ diễn ra khốc liệt. Một Thần Vương của một vũ trụ Thần Đạo sử dụng thần lực hóa thành một ngọn núi lửa khổng lồ, phun trào dung nham thiêu đốt hàng loạt Thôn Phệ Giả. Nhưng ngay sau đó, một Thôn Phệ Giả cấp cao hơn, hình dạng giống như một con mãng xà khổng lồ làm từ bóng tối, lao tới quấn lấy ngọn núi lửa, từ từ nuốt chửng nó vào trong cơ thể hư ảo.
“Bảo vệ các pháp sư! Duy trì kết giới!” Tiên Nữ Cửu Thiên ra lệnh, thanh kiếm băng sương trong tay nàng hóa thành hàng ngàn lưỡi kiếm sắc bén, tạo thành một cơn lốc xoáy băng giá, đóng băng và nghiền nát bất kỳ Hư Vô Thôn Phệ Giả nào dám tiếp cận. Các pháp sư tinh không, mặt mũi trắng bệch, cố gắng duy trì các kết giới phòng ngự khổng lồ, nhưng áp lực từ bên ngoài quá lớn, khiến họ liên tục ho ra máu.
Lâm Phàm không hành động hấp tấp. Hắn đứng vững như một ngọn hải đăng giữa biển cả hỗn loạn, đôi mắt hắn không chỉ nhìn thấy những kẻ thù trước mặt, mà còn xuyên thấu qua hư vô, cảm nhận được nguồn gốc của chúng. Hắn hiểu rằng đây chỉ là những kẻ tiên phong, một phần nhỏ của đội quân Hư Vô. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, thực thể đã nuốt chửng Thiên Đạo Nguyên Thủy, vẫn chưa xuất hiện. Đây là một cuộc chiến tiêu hao, một phép thử cho ý chí của liên minh.
Một Thôn Phệ Giả khổng lồ, hình dạng giống một con mực khổng lồ với hàng ngàn xúc tu mang răng nanh, đột nhiên xuất hiện ngay trước chiến hạm của Lâm Phàm. Nó gầm rống một tiếng không âm thanh, tung ra hàng trăm xúc tu đen kịt, cố gắng xuyên thủng lớp phòng hộ cuối cùng. Các cường giả hộ vệ xung quanh Lâm Phàm đồng loạt ra tay, nhưng sức mạnh của con mực này quá lớn, nó đã đạt tới cấp độ Thần Hoàng đỉnh phong.
“Lùi lại!” Lâm Phàm khẽ quát. Hắn bước lên một bước, Thiên Đạo Chân Thân của hắn không hoàn toàn hiển lộ, nhưng một luồng sức mạnh vô hình cuộn trào từ trong cơ thể hắn. Một bàn tay khổng lồ làm từ năng lượng thuần túy, mang theo ánh sáng của vô số pháp tắc, vươn ra, nắm chặt lấy con mực hư vô. Không có tiếng nổ, không có sự giãy giụa dữ dội. Dưới sức mạnh của Lâm Phàm, con mực khổng lồ bắt đầu co rút, biến dạng, rồi bị nghiền nát thành một khối năng lượng hỗn loạn, sau đó tan biến hoàn toàn, không để lại dấu vết.
Hành động của Lâm Phàm chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng nó đã làm chấn động toàn bộ chiến trường xung quanh. Các Hư Vô Thôn Phệ Giả khác, dù không có trí tuệ, cũng dường như cảm nhận được một mối đe dọa không thể đối phó, tạm thời chùn bước. Các chiến sĩ liên minh, những người đã chứng kiến cảnh tượng đó, như được tiếp thêm sức mạnh. Hy vọng lại nhen nhóm trong đôi mắt họ, một hy vọng mong manh nhưng đủ để tiếp tục chiến đấu.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của những thực thể cấp độ Thần Hoàng chỉ là khởi đầu. Từ sâu thẳm hư vô, những vết nứt không gian lớn hơn xuất hiện, từ đó phun trào ra những sinh vật còn đáng sợ hơn, mang theo khí tức của sự hỗn loạn nguyên thủy. Chúng là những “Thiên Quân Hư Vô”, những tướng lĩnh của Hư Vô Thôn Phệ Giả, có trí tuệ và khả năng chỉ huy các đạo quân Hư Vô cấp thấp.
Một trong số đó, một thực thể hình người khổng lồ làm từ vật chất tối, với đôi mắt rực lửa xanh lục, lao thẳng về phía liên minh. Mỗi bước đi của nó đều khiến hư không vặn vẹo, và một luồng năng lượng hủy diệt khổng lồ phát ra từ cơ thể nó. Nó vung tay, một dòng xoáy hư vô xuất hiện, nuốt chửng hàng chục chiến hạm và hàng ngàn sinh linh trong tích tắc.
“Đây mới chỉ là sự khởi đầu…” Lâm Phàm lẩm bẩm, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng để mở đường đến Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, liên minh sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt. Cuộc chiến này sẽ là một lò luyện tôi luyện ý chí và sinh mạng của hàng tỷ sinh linh, và bản thân hắn, với tư cách là Thiên Đạo mới, phải là người dẫn đầu, không được phép gục ngã.
Cuộc đại chiến đã thực sự bùng nổ. Tiếng gầm thét của Hư Vô, tiếng nổ của pháp tắc va chạm, tiếng kêu thảm thiết của sinh linh hy sinh, tất cả hòa quyện vào một bản hùng ca bi tráng trong Hư Vô Chi Địa. Hàng tỷ sinh linh đang đối mặt với một tương lai bất định, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Và Lâm Phàm, hạt nhân của Thiên Đạo, đang đứng ở trung tâm của cơn bão, gánh vác vận mệnh của vô số vũ trụ trên vai.