Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 707
Không gian của Hư Vô Chi Địa là một bức tranh hỗn loạn của hư không và sự mục ruỗng. Từng vệt sáng mờ ảo của các vũ trụ xa xăm chỉ như những đốm lửa leo lét trong màn đêm vĩnh cửu, bị nuốt chửng bởi thứ vật chất đen kịt, quánh đặc của Hư Vô. Tại trung tâm của vùng hỗn độn này, nơi liên minh đa vũ trụ đã thiết lập tuyến phòng thủ, hàng tỷ sinh linh đang đối mặt với một cơn ác mộng không hồi kết.
Tiếng gầm thét xé nát không gian, không phải của những con quái vật thông thường, mà là âm thanh của sự trống rỗng, của sự hủy diệt nguyên thủy. Những con Hư Vô Thôn Phệ Giả tràn tới như một thủy triều đen, không ngừng nghỉ. Chúng có đủ hình dạng: những con quái vật bóng đêm không xương, trôi nổi như sương khói nhưng có thể xé toạc Tiên Giới; những cỗ máy sinh học khổng lồ với hàm răng sắc nhọn nuốt chửng cả một tiểu hành tinh; và những thực thể nhỏ hơn, nhanh nhẹn hơn, mang theo năng lượng ăn mòn, xuyên qua mọi phòng tuyến.
Liên minh đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng không ai có thể lường trước được sự vô tận của kẻ thù. Hàng trăm Tiên Đế, Thần Hoàng, và những cường giả cấp độ vũ trụ khác đang chiến đấu trên tiền tuyến, ánh sáng của các loại thần thông và pháp bảo chiếu rọi một góc Hư Vô Chi Địa. Nhưng cứ mỗi một con Thôn Phệ Giả bị tiêu diệt, mười con khác lại xuất hiện từ những vết nứt không gian, từ những vực sâu của Hư Vô.
Tại một trong những khu vực xung yếu nhất, nơi có nguy cơ bị phá vỡ cao nhất, Thần Hoàng Lôi Viêm, một vị Thần Hoàng già dặn với bộ râu bạc phơ và đôi mắt rực lửa, đang gầm lên, vung cây búa sấm sét của mình. Mỗi nhát búa của ông là một luồng lôi đình khổng lồ, nghiền nát hàng chục Thôn Phệ Giả cấp thấp. Nhưng ông đã mệt mỏi. Lớp phòng ngự bằng lôi điện quanh người ông đã yếu đi, và một cánh tay đã bị thương nặng, máu vàng óng của Thần Giới chảy ra, ngay lập tức bị năng lượng Hư Vô ăn mòn, biến thành khói đen.
“Giữ vững! Không được lùi bước!” Lôi Viêm gầm thét, nhưng giọng ông khản đặc. Bên cạnh ông, Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục nhưng khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi, đang thi triển Tiên Pháp Băng Sương. Hàng vạn cánh hoa băng giá bay lượn, đông cứng và nghiền nát kẻ thù. Nàng đã liên tục chiến đấu không ngừng nghỉ trong suốt ba ngày ba đêm, Tiên Linh Chi Khí trong cơ thể đã gần cạn kiệt. Nàng nhìn thấy những chiến hữu bên cạnh mình, những Tiên Tôn, Tiên Vương đã từng một thời lừng lẫy, nay gục ngã dưới làn sóng Hư Vô, thân xác bị nghiền nát thành từng mảnh, linh hồn bị hút cạn.
“Lôi Viêm tiền bối, chúng ta không thể giữ được nữa!” một Tiên Vương trẻ tuổi, người đã từng là thiên tài vang danh Tiên Giới, kêu lên thảm thiết trước khi bị một con Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ nuốt chửng. Tiếng kêu của anh ta bị bóp nghẹt, và sau đó là sự im lặng chết chóc.
Trong một khu vực khác, nơi các chiến sĩ từ các vũ trụ khác tập trung, Chiến Thần Kaelen của tộc Kryllian, với cơ thể cường tráng và giáp trụ bằng năng lượng, đang vung thanh đại kiếm plasma của mình. Anh ta là một trong những chiến binh mạnh nhất của liên minh, nhưng ngay cả anh ta cũng đang thở dốc. Mấy chục đồng đội của anh ta đã biến mất, bị hút vào những vết nứt không gian do Thôn Phệ Giả tạo ra. Thanh kiếm của Kaelen đã cùn đi, và lớp giáp năng lượng của anh ta nhấp nháy liên tục, cảnh báo về sự quá tải.
“Lâm Phàm… hắn ở đâu?” Kaelen lẩm bẩm, một tia tuyệt vọng lóe lên trong mắt. Anh ta biết rằng chỉ có Lâm Phàm, người đã tự xưng là Thiên Đạo Mới, mới có thể xoay chuyển tình thế này. Nhưng Lâm Phàm đang ở tuyến đầu của tuyến đầu, tại nơi nguy hiểm nhất, đối mặt với những biến thể Hư Vô Thôn Phệ Giả mạnh nhất.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, tỏa ra một vầng sáng rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự u tối của Hư Vô Chi Địa. Mỗi động tác của hắn đều mang theo sức mạnh của pháp tắc vũ trụ, xé toạc không gian và tiêu diệt hàng ngàn kẻ thù trong chớp mắt. Nhưng ngay cả hắn cũng không thể một mình chống lại toàn bộ quân đoàn Hư Vô. Hắn là một ngọn hải đăng trong bão tố, nhưng cơn bão quá lớn, và ánh sáng của hắn không thể soi rọi mọi ngóc ngách.
Hắn nhìn thấy những chiến hữu của mình gục ngã, nhìn thấy những tia hy vọng tắt dần trong mắt họ. Trái tim Thiên Đạo của hắn đau nhói. Đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Và niềm tin đó đang bị bào mòn từng chút một.
“Phàm nhi, hãy cẩn thận!” Lâm Phàm nghe thấy tiếng của Sư phụ Huyền Kiếm Tông, người đã từ hạ giới phi thăng lên, giờ đây đang chiến đấu anh dũng ở một tuyến phụ, nhưng đã bị bao vây bởi hàng trăm con quái vật Hư Vô. Lão già đã dốc hết sức mình, cơ thể run rẩy, nhưng vẫn kiên cường vung kiếm.
Lâm Phàm muốn lao tới giúp đỡ, nhưng hắn không thể. Trước mặt hắn là một bầy Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương, đang cố gắng xuyên thủng phòng tuyến trung tâm. Nếu phòng tuyến này sụp đổ, toàn bộ liên minh sẽ bị chia cắt và tiêu diệt.
Một con Thôn Phệ Giả khổng lồ, hình dáng như một con rồng không xương làm từ bóng tối, lao thẳng vào đội hình. Nó há cái miệng rộng ngoác, tạo ra một lỗ đen mini, hút cạn năng lượng và sinh mệnh của bất cứ ai lại gần. Hàng chục cường giả bị nuốt chửng ngay lập tức.
“Thiên Đạo Chân Quyền!” Lâm Phàm gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào một quyền. Một luồng ánh sáng chói lòa, mang theo sức mạnh của sự sáng tạo và cân bằng, xuyên thẳng qua lỗ đen và đánh trúng con rồng bóng tối. Con quái vật gầm thét đau đớn, thân thể nó bắt đầu tan rã thành từng mảnh. Nhưng nó vẫn chưa chết hoàn toàn, và lỗ đen mini vẫn còn đó, tiếp tục nuốt chửng.
Cùng lúc đó, từ phía sau, một đội quân Hư Vô Thôn Phệ Giả lén lút, hình dáng như những con nhện khổng lồ làm từ tinh thể đen, đang cố gắng vòng qua phòng tuyến, nhắm vào những phi thuyền và căn cứ hậu cần của liên minh. Chúng mang theo những quả cầu năng lượng ăn mòn, có thể phá hủy lớp giáp mạnh nhất.
Thiếu Nữ Thần Bí (có thể là Tiểu Vũ hoặc một cái tên khác được định danh ở chương trước), người mà Lâm Phàm đã gặp ở tiểu thế giới, giờ đây đã là một cường giả Thần Vương, đang dẫn dắt một đội quân tinh nhuệ chống lại cuộc tấn công bất ngờ này. Nàng vung cây trượng ngọc bích, triệu hồi những cơn bão năng lượng rực rỡ, nhưng số lượng kẻ thù quá đông. Nàng cảm thấy một vết nứt nhỏ xuất hiện trên cây trượng của mình, dấu hiệu của sự quá tải.
“Chúng quá đông… chúng không có điểm yếu… chúng chỉ là sự trống rỗng…” một Tiên Tôn bên cạnh nàng lẩm bẩm, ánh mắt lộ rõ sự tuyệt vọng.
Lâm Phàm cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan rộng. Hắn biết rằng chỉ sức mạnh thuần túy là không đủ. Hư Vô Thôn Phệ Giả không có sinh mệnh để tiêu diệt, không có linh hồn để phong ấn. Chúng là hiện thân của sự trống rỗng, của sự hủy diệt. Tiêu diệt một con chỉ là làm chậm trễ sự xuất hiện của những con khác.
Hắn bắt đầu cảm thấy ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy trở nên rõ ràng hơn, những cảnh tượng về sự hy sinh và thất bại của Thiên Đạo cũ. Một cảm giác lạnh lẽo trào dâng, nhưng hắn nhanh chóng trấn áp nó. Hắn không thể lặp lại sai lầm đó. Hắn không thể để vũ trụ này bị nuốt chửng.
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên từ tuyến phòng thủ cánh phải. Thần Hoàng Lôi Viêm đã dốc toàn bộ sức mạnh, tạo ra một vụ nổ lôi đình tự hủy diệt, tiêu diệt hàng ngàn Thôn Phệ Giả và mở ra một khoảng trống ngắn ngủi. Nhưng cái giá phải trả là mạng sống của ông. Thân thể ông tan biến thành những tia sét cuối cùng, hòa vào hư không.
“Lôi Viêm!” Tiên Nữ Cửu Thiên thét lên đau đớn, nước mắt lăn dài trên má. Sự hy sinh của Lôi Viêm chỉ tạm thời mua được thêm vài phút, và giờ đây, tuyến phòng thủ cánh phải đã bị phá vỡ hoàn toàn. Hàng triệu con Hư Vô Thôn Phệ Giả đang tràn qua, tiến thẳng vào trung tâm của liên minh.
Lâm Phàm cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai. Hắn phải hành động. Hắn không thể để sự hy sinh của Lôi Viêm trở nên vô ích. Nhưng làm thế nào để chống lại một kẻ thù không thể bị tiêu diệt bằng vũ lực? Làm thế nào để chiến thắng một cuộc chiến chống lại sự trống rỗng?
Ánh mắt hắn quét qua chiến trường. Các cường giả liên minh đang chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, nhưng họ đang rút lui, từng bước, từng bước một. Sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt của họ. Hư Vô Thôn Phệ Giả đã vượt qua mọi dự đoán, mọi giới hạn. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, nhưng nó đã đẩy họ đến bờ vực của sự diệt vong.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Phàm. Đây không phải là một trận chiến mà họ có thể thắng bằng cách đánh bại từng kẻ thù. Phải có một cách khác. Một cách mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không tìm ra, hoặc đã không đủ sức để thực hiện. Hắn, với tư cách là Thiên Đạo mới, phải tìm ra nó. Nhưng trước mắt, hắn phải ngăn chặn sự sụp đổ hoàn toàn.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, đôi mắt hắn không còn là đôi mắt của một con người, mà là đôi mắt của một vũ trụ, chứa đựng vô số ngôi sao và thiên hà. Hắn không thể để họ hy sinh vô ích. Hắn sẽ đứng vững. Hắn sẽ là bức tường. Nhưng trong sâu thẳm, hắn biết, điều đó thôi là chưa đủ.