Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 720

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:49:53 | Lượt xem: 2

Cánh cửa không gian vừa sụp đổ, nuốt chửng một hạm đội Tiên Giới đang cố gắng rút lui. Tiếng la hét của hàng ngàn Tiên nhân bị xé nát trong hư không chỉ là một nốt nhạc nhỏ trong bản giao hưởng kinh hoàng của cuộc Đại Chiến Hư Vô. Hư Vô Chi Địa, vốn là một vực thẳm của sự trống rỗng và hỗn loạn, giờ đây đã biến thành chiến trường rộng lớn nhất mà vô số Vũ Trụ từng chứng kiến. Từng đợt, từng đợt Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, gớm ghiếc, hoặc vô hình, hoặc mang hình dáng méo mó của nỗi kinh hoàng vũ trụ, cuồn cuộn tràn tới, không ngừng nghỉ.

Khí tức tử vong và sự hủy diệt tràn ngập, không gian rách toạc liên tục, nuốt chửng những vì sao xa xôi và các tiểu hành tinh trôi dạt. Các chiến sĩ của Liên Minh Đa Vũ Trụ, từ những Tiên Đế áo giáp vàng chói lọi, những Thần Hoàng mang theo Thần Khí tối thượng, cho đến những pháp sư từ các nền văn minh công nghệ cao với các cỗ máy chiến tranh khổng lồ, tất cả đều đang chiến đấu với ý chí kiên cường, nhưng sự tuyệt vọng đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ.

Làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả thứ ba mươi ba, mang theo những sinh vật được gọi là “Ác Mộng Không Gian”, đã phá vỡ tuyến phòng thủ thứ ba của liên minh. Chúng là những thực thể không có hình dạng cố định, có thể xuyên qua mọi lớp phòng hộ vật lý và tinh thần, gieo rắc nỗi sợ hãi và sự điên loạn. Chỉ trong một khắc, một nhóm Thần Tướng từ Thần Giới Cửu Trọng đã gục ngã, linh hồn bị xé nát thành từng mảnh, cơ thể biến thành tro bụi hư vô. Lớp giáp vàng của họ tan chảy như tuyết gặp lửa, Thần Khí tối thượng trở nên vô dụng trước sự ăn mòn của Hư Vô.

“Không thể nào! Chúng ta đã tiêu diệt hàng tỷ tên rồi!” một vị Tiên Vương râu tóc bạc phơ gầm lên, vung thanh Tiên Kiếm của mình chém nát một Ác Mộng Không Gian đang lao tới. Nhưng ngay lập tức, ba tên khác đã xuất hiện từ khoảng không bên cạnh, bao vây lấy ông. Ông ta cố gắng chống cự, Tiên lực bùng nổ, nhưng chỉ là giọt nước trong đại dương. Tiếng thét đau đớn cuối cùng của ông ta vang vọng, trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn.

Các chiến hạm của chủng tộc Mech từ Vũ Trụ Kỹ Thuật đang nã pháo liên tục, những chùm năng lượng hủy diệt xé tan hàng ngàn Hư Vô Thôn Phệ Giả nhỏ hơn. Nhưng chúng cũng không ngừng bị tấn công bởi những “Thôn Phệ Giả Đại Hạm”, những sinh vật khổng lồ có khả năng hấp thụ năng lượng và bắn ra những luồng hủy diệt mạnh mẽ. Một chiến hạm chủ lực của Mech bị xuyên thủng, ánh sáng xanh lam lóe lên rồi tắt lịm, hàng trăm vạn sinh mạng bên trong bị nghiền nát.

Trên tuyến đầu, Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, là ngọn hải đăng duy nhất trong biển Hư Vô. Hắn vung tay, từng luồng pháp tắc Thiên Đạo nguyên thủy hóa thành kiếm khí, chém nát hàng vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả. Mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một vùng chân không nơi Hư Vô bị thanh tẩy, nhưng ngay lập tức, những sinh vật mới lại xuất hiện, lấp đầy khoảng trống.

Hắn nhìn thấy những gương mặt quen thuộc, những bằng hữu đã cùng hắn chiến đấu từ Đại Lục Trung Ương, từ Tiên Giới, từ Thần Giới, đang gục ngã từng người một. Nữ Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ mặt kiên định nhưng đôi mắt đã hằn lên sự mệt mỏi, đang sử dụng Tiên Thiên Lực để phong ấn một vết nứt không gian khổng lồ, ngăn chặn một làn sóng Hư Vô mới tràn vào. Nhưng Tiên Thiên Lực của nàng đang cạn kiệt, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên cơ thể thanh tú của nàng.

Vị Thần Hoàng cổ xưa, người từng trao cho Lâm Phàm mảnh vỡ Thiên Đạo, giờ đây đã hóa thành một pho tượng băng giá, toàn thân bị Hư Vô xâm thực, nhưng vẫn đứng vững, dùng ý chí cuối cùng để tạo ra một lá chắn bảo vệ hàng ngàn chiến sĩ phía sau. Lá chắn đó đang nứt vỡ, và cơ thể băng giá của ông ta cũng đang dần tan biến.

Tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nổ của năng lượng, tiếng xé rách không gian, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc của tận thế. Mùi tanh tưởi của Hư Vô, mùi máu tươi và sự cháy khét của năng lượng, trộn lẫn với sự lạnh lẽo của khoảng không vũ trụ, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, tuyệt vọng.

“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này!” một vị thủ lĩnh của tộc Thú Nhân từ một Vũ Trụ Nguyên Thủy gầm lên, tay cầm rìu chiến nhuốm đầy máu Hư Vô. “Số lượng của chúng quá nhiều! Chúng ta đang cạn kiệt sinh lực!”

Đúng như lời hắn nói, lực lượng liên minh đang bị đẩy lùi. Từng tuyến phòng thủ sụp đổ, từng đội quân bị xóa sổ. Sự kiên cường và lòng dũng cảm không thể bù đắp cho sự chênh lệch về số lượng và khả năng phục hồi đáng sợ của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng không có nỗi sợ hãi, không có sự mệt mỏi, chỉ có bản năng hủy diệt và nuốt chửng.

Lâm Phàm cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa. Hắn đã cố gắng hết sức, đã tiêu diệt vô số địch, nhưng những gì hắn thấy chỉ là một biển Hư Vô vô tận vẫn đang cuồn cuộn tràn tới. Ánh mắt hắn quét qua chiến trường, nhìn những bằng hữu đang gục ngã, những người đã tin tưởng vào hắn, vào sứ mệnh của Thiên Đạo mới. Một cảm giác nặng nề đè nén trái tim hắn. Liệu hắn có thật sự đủ mạnh? Liệu Thiên Đạo Nguyên Thủy có hy sinh vô ích?

Một Thôn Phệ Giả khổng lồ, cao bằng cả một hành tinh nhỏ, lao thẳng vào tuyến phòng thủ cuối cùng. Đó là một con quái vật có thân hình như một ngọn núi thịt đen thối, với hàng ngàn xúc tu mang theo những miệng hút khổng lồ. Nó gầm lên, âm thanh chấn động cả Hư Vô Chi Địa, làm rung chuyển tâm trí của vô số chiến sĩ liên minh. Hàng trăm Tiên Đế và Thần Vương đã lập tức hợp lực, tạo ra một trận pháp phòng ngự tối thượng, nhưng nó chỉ như một chiếc lá chắn mỏng manh trước cơn sóng thần hủy diệt.

Lâm Phàm biết rằng nếu tuyến phòng thủ này sụp đổ, mọi thứ sẽ kết thúc. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một ý chí bùng cháy từ sâu thẳm linh hồn Thiên Đạo của mình. Hắn phải làm gì đó, một điều gì đó quyết định, vượt ra ngoài giới hạn của sức mạnh vũ lực thuần túy. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, như một vì sao lóe lên trong đêm tối vô tận, khi hắn nhìn thẳng vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khổng lồ, gớm ghiếc, vẫn đang ẩn mình sâu trong trung tâm Hư Vô, như một cái lỗ đen đang nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8