Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 719
Cánh cửa của Hư Vô Chi Địa không đóng lại, mà là một vết nứt vĩnh cửu trong kết cấu vũ trụ, không ngừng phun trào ra những sinh vật khủng khiếp. Cuộc đại chiến đã kéo dài vô số ngày đêm, mỗi khoảnh khắc đều là một bản anh hùng ca nhuốm máu và nước mắt. Lâm Phàm, đứng trên đỉnh một ngọn núi đá trôi nổi giữa Hư Vô, ánh mắt quét qua chiến trường bao la, trái tim nặng trĩu.
Bên dưới hắn, hàng tỷ sinh linh từ vô số vũ trụ đang chiến đấu. Các chiến thuyền khổng lồ của nền văn minh khoa học kỹ thuật phóng ra những tia năng lượng hủy diệt, xé toạc màn đêm Hư Vô, nhưng chỉ như muỗi đốt vào một dòng lũ cuồng nộ. Những cường giả tu luyện từ Tiên Giới, Thần Giới và các thế giới khác thi triển thần thông, pháp tắc, tạo ra những vụ nổ chấn động không gian, đẩy lùi từng đợt quái vật Hư Vô Thôn Phệ Giả. Nhưng chúng quá nhiều, quá đông, dường như sinh ra từ chính hư không, không ngừng nghỉ, không biết sợ hãi.
Lâm Phàm đã trở thành trụ cột tinh thần và sức mạnh của liên minh. Hắn tự mình trấn giữ những khu vực nguy hiểm nhất, dùng Thiên Đạo chi lực vừa mới dung hợp để hóa giải những đòn tấn công chí mạng, tiêu diệt những Thôn Phệ Giả cấp Thần Hoàng đáng sợ nhất. Mỗi chiêu, mỗi thức của hắn đều mang theo uy năng của một Thiên Đạo đang dần hoàn chỉnh, xé nát không gian, hóa giải sự hỗn loạn, nhưng ngay cả hắn cũng không thể một mình đối phó với cả một đại dương quái vật.
“Trấn thủ Thiên Môn Tinh Vực! Đừng để chúng xuyên qua!” Tiếng gầm của một Thần Vương tộc Cự Nhân vang vọng, thân thể vĩ đại của ông ta đang hấp hối, bị hàng trăm Thôn Phệ Giả cấp Tiên Đế vây công. Lâm Phàm lập tức dịch chuyển đến, một chưởng đánh ra, hóa giải toàn bộ áp lực, cứu lấy vị Thần Vương. Nhưng khoảnh khắc hắn rời đi, một khu vực khác lại chìm vào hỗn loạn.
Khu vực cánh phải, nơi các chiến sĩ từ Vũ Trụ Tinh Linh trấn giữ, đã bị phá vỡ. Những cây cổ thụ linh thiêng, biểu tượng của sự sống, giờ đây đã héo úa và mục ruỗng dưới sự ăn mòn của năng lượng Hư Vô. Những Tiên Nữ Tinh Linh xinh đẹp, từng mang vẻ đẹp thanh khiết và sức mạnh chữa lành, giờ đây nằm la liệt, cơ thể hóa thành tro bụi.
Tử khí và sự tuyệt vọng bắt đầu lan tràn. Liên minh đã chiến đấu không ngừng nghỉ, từ những binh lính cấp thấp nhất cho đến các Tiên Tôn, Thần Hoàng. Nhưng mỗi khi một cường giả ngã xuống, linh hồn của họ bị Hư Vô Thôn Phệ Giả nuốt chửng, sức mạnh của chúng lại tăng lên một chút. Đây không chỉ là một cuộc chiến về thể chất, mà còn là một cuộc chiến về ý chí.
Lâm Phàm cảm nhận được sự tuyệt vọng đang trỗi dậy trong lòng các chiến sĩ. Nguồn năng lượng Hư Vô dường như vô tận, đẩy lùi mọi nỗ lực của liên minh. Các vết nứt không gian đã bắt đầu xuất hiện trên các vũ trụ gần kề, báo hiệu nguy cơ Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ tràn vào thế giới của họ nếu tuyến phòng thủ này sụp đổ.
“Thiên Đạo Chí Tôn, chúng ta không thể cầm cự lâu hơn nữa!” Một vị Tiên Đế tóc bạc phơ, người đã chiến đấu qua ba kỷ nguyên, bay đến bên Lâm Phàm, giọng nói khản đặc vì kiệt sức. “Các phòng tuyến đang dần sụp đổ. Chúng đã đến gần ‘Vĩnh Hằng Chi Hải’!”
Vĩnh Hằng Chi Hải là khu vực tập trung những vũ trụ phàm trần và tiên giới yếu nhất, nơi trú ngụ của hàng tỷ sinh linh vô tội. Nếu tuyến phòng thủ này vỡ, những thế giới đó sẽ là mục tiêu đầu tiên của Hư Vô Thôn Phệ Giả.
Ánh mắt Lâm Phàm trở nên lạnh lẽo. Hắn biết, đã đến lúc phải đưa ra một quyết định khó khăn. Hắn không thể để các thế giới đó bị hủy diệt. Hắn là Thiên Đạo, là người bảo vệ vạn vật.
Một chiến thuyền vũ trụ khổng lồ, biểu tượng của nền văn minh Thiên Cổ, vừa bị một Thôn Phệ Giả Nguyên Thể cấp độ nhỏ hơn (chỉ bằng một hành tinh) đâm xuyên. Tiếng nổ long trời lở đất, hàng triệu sinh mạng trên đó tan biến trong ánh sáng hủy diệt. Đó là chiến hạm chủ lực của Hạm Đội Liên Minh, được trang bị vũ khí có thể hủy diệt cả tinh hệ. Sự mất mát này không chỉ về vật chất mà còn là một đòn giáng mạnh vào tinh thần của liên minh.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm. Hắn đã cố gắng hết sức, đã sử dụng mọi chiêu thức, mọi pháp tắc mà hắn có thể điều động. Nhưng Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nguồn gốc của tất cả những quái vật này, vẫn còn ẩn sâu trong Hư Vô Chi Địa, không hề bị ảnh hưởng. Nó chỉ đơn thuần là đẩy ra những con tốt thí để tiêu hao lực lượng của liên minh.
Bỗng nhiên, một luồng khí tức tà ác và cổ xưa dâng lên từ sâu thẳm Hư Vô Chi Địa. Đó là dấu hiệu của một đợt tấn công mới, mạnh mẽ hơn, do chính Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đích thân điều động. Lâm Phàm nhìn thấy một “dòng sông” quái vật Hư Vô khổng lồ, gấp trăm lần những đợt trước, đang cuồn cuộn lao về phía các phòng tuyến chính.
“Không!” Lâm Phàm gầm lên, nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét của vô số quái vật và tiếng nổ của các pháp tắc. Hắn thấy một vòng tròn phòng thủ kiên cố, nơi có những người bạn đồng hành của hắn, đang bị dòng lũ đó cuốn trôi. “Thiên Nữ Băng Sương! Tiên Nữ Cửu Thiên!” Hắn nhận ra bóng dáng quen thuộc của hai người phụ nữ mạnh mẽ đang chiến đấu kiên cường ở tuyến đầu, nhưng ngay cả họ cũng đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
Các lá chắn năng lượng vỡ tan như pha lê. Những pháp trận phòng ngự được khắc sâu vào không gian bị nghiền nát. Từng mảng của chiến trường bị Hư Vô nuốt chửng, biến mất không dấu vết. Mùi máu tanh và tro tàn của các sinh linh tràn ngập không gian, hòa quyện với sự lạnh lẽo của Hư Vô.
Một Thần Hoàng thuộc tộc Long Tộc, với thân thể rồng vàng khổng lồ, gầm lên một tiếng cuối cùng trước khi bị hàng chục Thôn Phệ Giả cấp Thần Vương xé xác. Linh hồn của ông ta bị kéo vào trong khoảng không tăm tối, ánh sáng vàng của Thiên Đạo Long Tộc vụt tắt. Một khoảng trống lớn xuất hiện trên tuyến phòng thủ, và hàng triệu Thôn Phệ Giả lập tức tràn vào, hướng thẳng đến Vĩnh Hằng Chi Hải.
Lâm Phàm cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng. Đó là sự mất mát, sự bất lực khi chứng kiến những người đồng đội hy sinh, những thế giới bị đe dọa. Hắn là Thiên Đạo, nhưng Thiên Đạo Nguyên Thủy đã từng thất bại. Liệu hắn có lặp lại sai lầm đó? Liệu sứ mệnh của hắn có phải là một vòng lặp bi kịch?
Hắn biết rằng, nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách này, liên minh sẽ bị tiêu hao cho đến khi không còn ai đứng vững. Hắn cần một chiến lược mới, một phương pháp triệt để hơn. Nhưng trong biển hỗn loạn này, đâu là lối thoát?
Lâm Phàm nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Trong đầu hắn, những mảnh ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy, về sự hy sinh và phong ấn, hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự đau khổ, sự bất lực của vị Thiên Đạo tiền nhiệm. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được một tia hy vọng, một ý chí kiên cường không cam chịu thất bại.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. Dòng lũ Hư Vô Thôn Phệ Giả đã xuyên qua tuyến phòng thủ, tiến vào khu vực Vĩnh Hằng Chi Hải. Không còn thời gian để do dự nữa. Hắn phải hành động. Một ý tưởng táo bạo, điên rồ, nhưng có lẽ là duy nhất, lóe lên trong tâm trí hắn. Nó liên quan đến việc không chỉ tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả, mà là tìm cách… đồng hóa nó.
Nhưng để làm được điều đó, hắn cần một sức mạnh mà hắn chưa từng đạt tới, một sự hiểu biết vượt ra ngoài khái niệm Thiên Đạo hiện tại. Và hắn cần thời gian. Nhưng thời gian là thứ xa xỉ nhất trên chiến trường này.
Lâm Phàm nhìn về phía Vĩnh Hằng Chi Hải đang gặp nguy hiểm, nơi hàng tỷ sinh linh yếu ớt đang chờ đợi số phận. Hắn không thể để chúng chết. Hắn sẽ mua thời gian, bằng bất cứ giá nào.
Một luồng khí tức hùng vĩ bùng nổ từ cơ thể Lâm Phàm, quét sạch hàng vạn Thôn Phệ Giả trong phạm vi hàng ngàn dặm. Hắn nâng tay lên, một ý chí Thiên Đạo mạnh mẽ hơn bao giờ hết hội tụ. Hắn biết mình sắp phải bộc lộ một phần sức mạnh mà hắn vẫn cố kìm nén, một sức mạnh có thể thay đổi cục diện, nhưng cũng có thể khiến hắn phải trả giá đắt. Nhưng vào thời khắc này, sự sống của vô số vũ trụ quan trọng hơn tất cả.
Trận chiến vẫn tiếp diễn, nhưng trong sâu thẳm Hư Vô Chi Địa, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khổng lồ dường như cũng cảm nhận được một sự thay đổi. Một tia sáng yếu ớt, nhưng kiên cường, vừa lóe lên trong bóng tối vô tận.