Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 718
Kinh thiên động địa!
Đó là âm thanh duy nhất có thể miêu tả cảnh tượng đang diễn ra trong Hư Vô Chi Địa. Không gian bị xé rách, các quy luật vật lý bị bẻ cong, và vô số sinh linh đang chiến đấu trong một cuộc chiến sinh tử mà hậu quả của nó sẽ định đoạt số phận của toàn bộ Đa Vũ Trụ.
Từ sâu thẳm khoảng không hỗn độn, làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả tuôn trào không ngừng nghỉ, như một cơn thủy triều đen tối nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Chúng không có hình dạng cố định, mỗi con là một khối năng lượng hỗn loạn, có thể biến hóa thành bất kỳ hình thù quái dị nào, từ những xúc tu khổng lồ đâm xuyên qua chiến hạm vũ trụ, đến những sinh vật có cánh làm từ bóng tối xé nát các Tiên Tôn, Thần Vương bằng móng vuốt sắc nhọn.
Liên minh Đa Vũ Trụ, một tập hợp vĩ đại của các chủng tộc, văn minh từ vô số thế giới, đã dốc toàn lực. Những chiến hạm khổng lồ, được làm từ các kim loại thần thánh và tiên thạch, bắn ra những luồng năng lượng hủy diệt. Các Tiên Đế giáng xuống những đạo pháp tắc rực rỡ, các Thần Hoàng vung vẩy Thần Khí tối thượng, tạo ra những cơn bão linh hồn. Ma Vương từ Ma Giới gầm thét, triệu hồi quỷ binh, trong khi các chiến binh khoa học từ những nền văn minh tiên tiến phóng ra những cỗ máy chiến tranh tự động và vũ khí hủy diệt hàng loạt.
Nhưng tất cả dường như chỉ là muối bỏ biển. Số lượng Hư Vô Thôn Phệ Giả quá lớn, quá vô tận. Chúng không biết sợ hãi, không biết đau đớn, chỉ có một bản năng duy nhất: nuốt chửng. Mỗi khi một con bị tiêu diệt, năng lượng hỗn loạn của nó lại bùng phát, đôi khi kéo theo những sinh linh liên minh gần đó vào sự mục nát.
Trên chiến tuyến thứ ba, nơi các Tiên Vương của Thiên Giới liên thủ với các Đại Pháp Sư từ Học Viện Tinh Linh, tình hình đang trở nên tuyệt vọng. Tiên Vương Hạo Thiên, người đã từng một mình trấn áp một Tiên Vực, giờ đây đang chật vật đỡ một đòn tấn công từ một con Thôn Phệ Giả có hình dáng như một con rồng không xương, toàn thân bao phủ bởi những đốm sáng đen tối. Thanh Tiên Kiếm của ông đã mờ đi, những vết nứt xuất hiện trên thân kiếm. Bên cạnh ông, Đại Pháp Sư Eldoria, với mái tóc bạch kim và đôi mắt xanh thẳm của người Tinh Linh, đang cố gắng duy trì một kết giới năng lượng bảo vệ hàng trăm pháp sư cấp thấp hơn. Nhưng kết giới đang rung chuyển dữ dội, những vết rạn nứt lan rộng như mạng nhện.
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Một chiến hạm Tiên Giới bị một đàn Thôn Phệ Giả nhỏ hơn đột nhập và nuốt chửng từ bên trong. Ánh sáng của sự sống vụt tắt, thay vào đó là một hố đen nhỏ, hút mọi thứ xung quanh vào hư vô. Tiếng gào thét tuyệt vọng của hàng vạn Tiên Nhân vang vọng rồi im bặt.
“Không thể cầm cự được nữa!” Tiên Vương Hạo Thiên thét lên, giọng ông khàn đặc. Ông đã chiến đấu liên tục trong ba ngày ba đêm, Tiên Lực đã cạn kiệt, nhưng những kẻ địch vẫn không ngừng nghỉ.
Eldoria thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán. “Chúng đang tìm cách phá vỡ phòng tuyến này để tiến sâu hơn vào vùng lõi, nơi Lâm Phàm đang bế quan. Chúng ta không thể lùi bước!”
Nhưng ý chí thôi là chưa đủ. Một con Thôn Phệ Giả khổng lồ khác, có vẻ là một sinh vật cấp Thần Hoàng, lao tới, mang theo một làn sóng áp lực hủy diệt. Tiên Vương Hạo Thiên và Đại Pháp Sư Eldoria hợp lực, tạo ra một đòn tấn công mạnh nhất của họ, nhưng nó chỉ làm chậm bước tiến của quái vật trong giây lát.
“Rút! Mau rút lui!” Tiên Vương Hạo Thiên ra lệnh, biết rằng nếu ông và Eldoria ngã xuống, toàn bộ chiến tuyến sẽ sụp đổ. Nhưng đã quá muộn. Con Thôn Phệ Giả há to cái miệng vô định hình của nó, tạo ra một lực hút kinh hoàng, nuốt chửng hàng chục Tiên Nhân và Pháp Sư đang cố gắng tháo chạy.
Ở một khu vực khác, các chiến binh của Đế Quốc Cơ Giới, với bộ giáp sắt và vũ khí laser tối tân, đang bị áp đảo. Các cỗ máy chiến tranh khổng lồ, được điều khiển bởi những phi công dũng cảm, đang rơi rụng như lá mùa thu. Từng tiếng nổ lớn vang lên khi các lò phản ứng năng lượng bị quá tải và phát nổ, mang theo sinh mạng của hàng ngàn người.
Đại Tướng quân Kael, một người máy sinh học với vẻ ngoài kiên nghị, đang điều khiển cỗ máy chiến đấu mạnh nhất của mình, bắn ra những tia plasma xuyên thủng hàng loạt Thôn Phệ Giả. Nhưng một cánh tay của cỗ máy đã bị xé nát, và giáp trụ của ông đã bị ăn mòn một phần. Ông nhìn thấy đồng đội của mình, những người đã từng sát cánh bên ông qua bao nhiêu trận chiến, bị nuốt chửng, bị hòa tan vào hư vô, không để lại dấu vết.
“Chúng ta sẽ không lùi bước!” Kael gầm lên, giọng nói điện tử của ông vang vọng trong kênh liên lạc. “Vì Vũ Trụ! Vì sự sống!”
Nhưng những lời hô hào đó, dù đầy dũng khí, cũng không thể ngăn cản sự thật khắc nghiệt. Các phòng tuyến đang mỏng dần, các khoảng trống xuất hiện ngày càng nhiều. Năng lượng phòng hộ của liên minh đang cạn kiệt, trong khi năng lượng hỗn loạn của Hư Vô Thôn Phệ Giả dường như vô tận.
Trong một không gian ẩn sâu hơn, Lâm Phàm đang bế quan, toàn thân bao phủ bởi luồng sáng rực rỡ của các mảnh vỡ Thiên Đạo đang dung hợp. Từng mảnh vỡ như một vũ trụ thu nhỏ, chứa đựng vô số pháp tắc và ký ức cổ xưa, đang hòa quyện vào nhau dưới sự dẫn dắt của ý chí Lâm Phàm. Quá trình này không chỉ là sự kết nối, mà là sự tái tạo, đúc lại một Thiên Đạo hoàn toàn mới, một thứ chưa từng tồn tại.
Mặc dù đang trong trạng thái bế quan sâu, Lâm Phàm vẫn có thể cảm nhận được sự hỗn loạn bên ngoài, nghe thấy tiếng gào thét của đồng đội, cảm nhận được sự tuyệt vọng và nỗi đau của hàng tỷ sinh linh. Mỗi khi một sinh linh liên minh ngã xuống, một phần nhỏ của sự đau đớn đó lại truyền đến hắn, như một lời nhắc nhở về gánh nặng trên vai.
Hắn biết rằng mình không thể dừng lại. Mỗi giây phút chậm trễ đều đồng nghĩa với vô số sinh mạng bị Hư Vô nuốt chửng. Hắn phải nhanh hơn, phải mạnh mẽ hơn. Hắn phải trở thành Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, để chấm dứt cơn ác mộng này.
Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã từng là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang chiến đấu ở tiền tuyến, ánh sáng tiên khí của nàng mờ nhạt dần dưới áp lực của Hư Vô. Rồi đến Thiên Nữ Băng Sương, người đã cùng hắn vượt qua bao nhiêu thử thách, đang bảo vệ một nhóm người tị nạn khỏi một đợt tấn công của quái vật Hư Vô. Và cả Kael, Hạo Thiên, Eldoria, và vô số gương mặt khác, tất cả đều đang chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Những hình ảnh đó, những cảm xúc đó, không làm Lâm Phàm phân tâm, mà ngược lại, chúng nung nấu ý chí của hắn, biến nỗi đau thành sức mạnh. Hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, vì sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, mà còn vì những người đã tin tưởng hắn, vì những sinh linh đang hy sinh mạng sống của họ để bảo vệ hắn, để cho hắn thời gian hoàn thành sứ mệnh.
Bên ngoài, một tiếng nổ lớn hơn nữa vang lên, kéo theo sự sụp đổ của một khu vực phòng tuyến rộng lớn. Làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả tràn vào, như một dòng sông đen tối không gì cản nổi. Tiếng gào thét của các chiến binh liên minh bị nuốt chửng, xen lẫn với tiếng cười khằng khặc ghê rợn của Hư Vô.
Hy vọng đang dần cạn kiệt. Liên minh đang chịu tổn thất nặng nề, và con đường phía trước vẫn còn mịt mờ trong bóng tối của Hư Vô.
Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, luồng sáng quanh hắn bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn phải thành công. Hắn không có lựa chọn nào khác.