Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 717

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:48:49 | Lượt xem: 2

Cánh cửa của Vô Tận Hư Vô đã hoàn toàn mở ra, không còn là những vết nứt hay khe hở nhỏ bé, mà là một vực thẳm đen kịt nuốt chửng ánh sáng, nôn ra vô số quái vật. Đại chiến đã bùng nổ, không phải là một cuộc giao tranh cục bộ, mà là sự va chạm kinh thiên động địa của hàng tỷ sinh linh, của vô số vũ trụ, với một mối đe dọa đến từ tận cùng của hỗn độn.

Hư Vô Chi Địa, nơi vốn là khoảng không vô định hình, giờ đây trở thành chiến trường chính. Những hành tinh, tinh vân, thậm chí là những tiểu vũ trụ nhỏ bé từng tồn tại ở rìa không gian này đã bị nuốt chửng, để lại những mảnh vỡ trôi nổi, những tàn tích của sự hủy diệt, làm nền cho cảnh tượng kinh hoàng.

Liên minh Đa Vũ Trụ, một tập hợp vĩ đại của các Chân Thần, Tiên Đế, Thần Hoàng và những cường giả đỉnh phong từ vô số chủng tộc, đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Họ là tinh hoa của sự sống, ánh sáng cuối cùng của trật tự, đối mặt với lũ quái vật Hư Vô vô tận. Những con quái vật này không có hình dạng cố định, chúng có thể là những khối vật chất đen kịt biết biến hình, những sinh vật có vô số xúc tu hút cạn linh hồn, hay những thực thể năng lượng thuần túy có khả năng ăn mòn pháp tắc.

Tiếng gầm thét của quái vật Hư Vô hòa lẫn với tiếng nổ của các thần thông, tiếng va chạm của pháp bảo, tiếng kêu bi thương của những sinh linh đang bị nuốt chửng. Bầu không khí tràn ngập mùi máu tanh hỗn loạn, mùi năng lượng tan rã và sự tuyệt vọng.

Trên một chiến tuyến khốc liệt, Thần Hoàng Thiên Vũ, một vị Thần Hoàng uy nghiêm đến từ Vũ Trụ Thần Giới, đang dẫn dắt hàng vạn Thần Binh chống lại một đợt tấn công như thủy triều của những con Hư Vô Bạo Quân. Mỗi con Bạo Quân có kích thước bằng một ngọn núi, thân thể chúng được bao phủ bởi những lớp vỏ cứng như tinh thiết, có khả năng hấp thụ phần lớn các đòn tấn công. Chúng gầm thét, ném ra những quả cầu năng lượng Hư Vô, phá hủy mọi thứ trên đường đi.

Thần Hoàng Thiên Vũ vung Thần Kiếm trong tay, kiếm quang rực rỡ xé toang hư không, chém đứt một con Hư Vô Bạo Quân làm đôi. Nhưng ngay lập tức, từ vết nứt không gian phía sau, ba con Bạo Quân khác lao tới, lấp đầy khoảng trống. Đôi mắt Thần Hoàng Thiên Vũ tràn đầy sự mệt mỏi, Thần lực trong cơ thể đã cạn kiệt đến hơn một nửa, nhưng ông không thể dừng lại.

“Giữ vững! Vì sự sống của chúng ta!” ông gào lên, giọng nói khàn đặc, cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho các Thần Binh đã kiệt quệ. Tuy nhiên, một số Thần Binh cấp thấp hơn đã bắt đầu run rẩy, ý chí chiến đấu lung lay khi chứng kiến những đồng đội thân thiết của mình bị Hư Vô Bạo Quân nghiền nát hoặc bị những sinh vật xúc tu hút cạn linh hồn, biến thành những cái xác khô.

Cách đó không xa, Tiên Đế Long Huyết, một cường giả với thân thể rồng bất hoại từ Tiên Giới, đang biến thành chân thân Long Thần vĩ đại, phun ra Long Viêm nóng chảy, thiêu rụi hàng trăm con Hư Vô Sát Thủ – những sinh vật nhanh nhẹn, sắc bén như lưỡi dao, chuyên ám sát các cá thể mạnh mẽ. Hắn đã chiến đấu không ngừng nghỉ suốt ba ngày ba đêm, vảy rồng trên người đã nứt vỡ nhiều chỗ, máu rồng vàng óng chảy ra, nhưng vẫn hiên ngang đứng vững.

Bên cạnh hắn, Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt kiên định, đang vận dụng Cửu Thiên Huyền Pháp, tạo ra những kết giới phòng ngự vững chắc, đồng thời triệu hồi những đạo Tiên Lôi giáng xuống, tiêu diệt hàng loạt quái vật. Nàng là một trong số ít người có thể phần nào cảm nhận được sự suy yếu của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và nàng biết rằng đây là trận chiến cuối cùng để bảo vệ sự tồn vong của vạn giới.

Tuy nhiên, dù cho những cường giả này có mạnh mẽ đến đâu, số lượng quái vật Hư Vô vẫn là một cơn ác mộng. Chúng không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi, và cứ mỗi khi một con bị tiêu diệt, mười con khác lại xuất hiện từ những vết nứt không gian, như thể bản thân Hư Vô đang không ngừng sinh sôi.

Một chỉ huy của Liên minh, Thần Hoàng Quang Minh từ một vũ trụ ánh sáng, đột nhiên nhận ra một điều kinh hoàng. Một trong những điểm tựa phòng ngự lớn nhất của liên minh – Trấn Giới Thần Bích, một bức tường năng lượng khổng lồ được xây dựng từ pháp tắc của hàng trăm vũ trụ – đang lung lay dữ dội. Những con Hư Vô Cự Quái, với sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, đang điên cuồng va đập vào nó. Thần Bích đã tồn tại hàng tỷ năm, bảo vệ vô số thế giới khỏi sự xâm lấn của Hư Vô, nhưng giờ đây, dưới sự tấn công không ngừng nghỉ, nó đang xuất hiện những vết rạn nứt lớn.

“Không ổn! Trấn Giới Thần Bích sắp sụp đổ!” Thần Hoàng Quang Minh gào lên, cố gắng truyền tin qua thần niệm đến các chỉ huy khác. Nhưng đã quá muộn.

Với một tiếng vang trời long đất lở, Trấn Giới Thần Bích vỡ tan tành thành vô số mảnh năng lượng. Một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện trên chiến tuyến, như một cái miệng há to của tử thần. Từ lỗ hổng đó, vô số quái vật Hư Vô, với đủ hình dạng và kích cỡ, ào ạt tràn vào, như một cơn sóng thần đen kịt nuốt chửng mọi thứ.

Hàng ngàn, hàng vạn Thần Binh và Tiên Tôn đứng gần đó bị làn sóng Hư Vô nhấn chìm ngay lập tức. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang vọng khắp không gian, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn. Một số Tiên Vương cố gắng chống cự, phóng ra những đòn tấn công mạnh nhất, nhưng chúng chỉ như những con sóng nhỏ bé giữa đại dương Hư Vô.

Tiên Đế Long Huyết chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim rỉ máu. Hắn đã mất đi hàng chục chiến hữu thân thiết chỉ trong nháy mắt. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, biến Long Thân thành một luồng sáng rực rỡ, lao vào biển quái vật, cố gắng chặn đứng chúng. Nhưng một mình hắn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể ngăn cản được cả một cơn hồng thủy.

Thần Hoàng Thiên Vũ, cùng với các Thần Binh còn lại, bị bao vây. Ông nhìn thấy những ánh mắt tuyệt vọng của các chiến binh, những người đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Một con Hư Vô Bạo Quân khổng lồ lao tới, vung nắm đấm khổng lồ xuống. Thần Hoàng Thiên Vũ gồng mình chống đỡ, nhưng sức mạnh của ông đã không còn như trước. Thần Kiếm của ông bị đánh văng, và ông bị hất văng đi xa, máu chảy ra từ miệng.

“Thần Hoàng!” Các Thần Binh kêu lên. Một nhóm Thần Binh tinh nhuệ lao tới, tạo thành một lá chắn cuối cùng, cố gắng bảo vệ ông, nhưng họ nhanh chóng bị áp đảo. Từng người một, họ bị xé nát, linh hồn bị hút cạn.

Trong khoảnh khắc đó, Thần Hoàng Thiên Vũ cảm nhận được sự kết thúc đang đến gần. Ông nhìn về phía xa, nơi Lâm Phàm đang là một ánh sáng chói lọi, một mình đối đầu với một đám Hư Vô Cự Quái cấp cao hơn, mở ra một con đường tạm thời cho một số đội quân khác. Ông biết Lâm Phàm là hy vọng cuối cùng của họ, nhưng liệu hắn có thể đến kịp không?

Một con quái vật Hư Vô với hàm răng sắc nhọn như dao cạo lao tới, nhắm vào đầu Thần Hoàng Thiên Vũ. Ông nhắm mắt lại, một nụ cười chua chát hiện trên môi. Ông đã chiến đấu hết mình. Hậu thế sẽ nhớ đến ông, nhớ đến sự hy sinh của họ.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, mang theo hơi thở của Thiên Đạo, xẹt qua không gian, xuyên thủng con quái vật Hư Vô đang tấn công Thần Hoàng Thiên Vũ, biến nó thành tro bụi. Đó là một đòn tấn công từ Lâm Phàm. Hắn đã cảm nhận được sự nguy hiểm của Thần Hoàng Thiên Vũ và kịp thời ra tay. Tuy nhiên, sự giải cứu này chỉ là khoảnh khắc, bởi vì ngay sau đó, hàng trăm quái vật Hư Vô khác lại lao tới, lấp đầy khoảng trống.

Liên minh đang chìm trong biển lửa, trong sự tuyệt vọng. Từng chiến tuyến một bị phá vỡ, từng thế giới nhỏ bé bị nuốt chửng. Tiếng khóc than, tiếng gào thét của những linh hồn tan biến vang vọng trong Hư Vô, như một khúc bi tráng của sự diệt vong. Dù Lâm Phàm có mạnh đến đâu, hắn cũng không thể một mình cứu vãn tất cả. Sứ mệnh của hắn, và của toàn bộ liên minh, dường như đang đứng trên bờ vực của thất bại hoàn toàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8