Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 730
Cả Hư Vô Chi Địa rền vang tiếng gầm thét, tiếng va chạm của pháp tắc và sự gào rú của vô số sinh linh. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả tinh nhuệ nhất từ hàng trăm thế giới, đang phải đối mặt với một cơn thủy triều hủy diệt không ngừng nghỉ. Những sinh vật Hư Vô, với thân thể quỷ dị, đôi mắt rỗng tuếch và nanh vuốt sắc nhọn từ năng lượng hỗn loạn, cuồn cuộn đổ về như sóng thần, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Các Tiên Đế, Thần Hoàng, và những Chí Tôn của các Vũ Trụ khác, dù đã dốc hết sức lực, cũng chỉ có thể cầm cự một cách chật vật. Pháp tắc của họ bị xé nát, năng lượng cạn kiệt, và ý chí chiến đấu dần bị bào mòn bởi sự vô tận của kẻ thù.
Tại tiền tuyến, một vị Thần Hoàng thân thể vĩ đại như tinh cầu nhỏ, vung quyền phá nát hàng ngàn quái vật Hư Vô, nhưng ngay lập tức, hàng vạn con khác lại lao tới, bao phủ lấy hắn. Một Tiên Đế khác, vận dụng Tiên Kiếm chém ra kiếm quang hàng vạn dặm, xé toạc không gian Hư Vô, nhưng phía sau vết nứt đó lại là một biển quái vật đen kịt khác đang chờ đợi. Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí của các chiến binh. Họ đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong nhiều ngày, nhưng dường như không có hồi kết. Mục tiêu của họ là tiến sâu vào trung tâm Hư Vô Chi Địa, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể ẩn mình, nhưng mỗi bước tiến đều phải trả giá bằng máu và linh hồn.
Đúng vào lúc sự phòng tuyến bắt đầu lung lay, một luồng ánh sáng chói lòa từ phía sau liên minh bỗng bùng nổ, xuyên thủng màn đêm hỗn loạn của Hư Vô. Ánh sáng đó không phải là năng lượng của pháp tắc thông thường, mà là một sự kết hợp hoàn mỹ của sinh mệnh, sáng tạo và trật tự, mang theo một khí tức cổ xưa nhưng cũng vô cùng mới mẻ. Nó lập tức thu hút mọi ánh nhìn, cả của liên minh lẫn của những kẻ thù Hư Vô.
Từ trung tâm của vầng sáng, một bóng người khổng lồ dần hiện rõ. Đó là Lâm Phàm, nhưng không còn là hình dáng con người bình thường. Hắn đã hoàn toàn hóa thân thành Thiên Đạo Chân Thân. Thân thể hắn cao vút hàng vạn trượng, được bao phủ bởi giáp trụ ánh sáng lấp lánh như hàng tỷ tinh hà thu nhỏ. Đôi mắt hắn tựa như hai luân xa vũ trụ, vừa chứa đựng sự uy nghiêm của vạn vật, vừa ẩn chứa sự từ bi của đấng sáng tạo. Tóc hắn là những dải ngân hà rực rỡ, bay lượn trong hư không. Mỗi cử động của hắn đều mang theo sức nặng của pháp tắc, sự vận hành của vũ trụ.
Một luồng khí tức Thần Đạo, nhưng lại siêu việt cả Thần Đạo, lan tỏa khắp nơi, khiến những quái vật Hư Vô gần đó phải chững lại, thậm chí là tan rã thành tro bụi ngay khi tiếp xúc. Đó là khí tức của trật tự, của sự tồn tại, đối lập hoàn toàn với bản chất hư vô của chúng.
“Liên minh, giữ vững!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không phải là âm thanh thông thường, mà là sự cộng hưởng của tất cả các pháp tắc, một tiếng sấm rền vang trong tâm trí mọi sinh linh. “Ta sẽ mở đường!”
Với một bước chân, Lâm Phàm đã vượt qua tiền tuyến. Hắn giơ một bàn tay khổng lồ lên, không có bất kỳ động tác phô trương nào, chỉ là một cử chỉ đơn giản. Nhưng từ lòng bàn tay hắn, một quả cầu năng lượng khổng lồ màu xanh lam, mang theo ánh sáng của hàng tỷ vì sao, từ từ ngưng tụ. Đó là “Thiên Đạo Sinh Mệnh Cầu”, một chiêu thức được tạo ra từ bản chất của Thiên Đạo mới, biểu tượng cho sự sáng tạo và tái sinh.
Quả cầu năng lượng phóng đi, không nhanh, nhưng mang theo một sức mạnh không thể chống cự. Khi nó tiếp xúc với biển quái vật Hư Vô, không có tiếng nổ long trời lở đất. Thay vào đó, những sinh vật Hư Vô tan chảy như tuyết gặp nắng hè, không phải là bị hủy diệt, mà là bị “tịnh hóa”. Năng lượng hỗn loạn của chúng bị chuyển hóa thành những hạt năng lượng thuần túy, tan biến vào hư không, không còn để lại dấu vết của sự hủy diệt.
Một con đường rộng lớn, dài hàng ngàn dặm, lập tức được mở ra giữa biển quái vật Hư Vô. Con đường đó không phải là khoảng trống, mà là một hành lang ánh sáng ổn định, nơi các pháp tắc được tái tạo, nơi sự sống có thể tồn tại. Các cường giả liên minh đứng nhìn với ánh mắt kinh ngạc tột độ. Đây là sức mạnh mà họ chưa từng thấy, vượt xa mọi khái niệm về tiên, thần mà họ từng biết.
Tuy nhiên, biển Hư Vô không dễ dàng lùi bước. Từ hai bên con đường ánh sáng, vô số quái vật Hư Vô khổng lồ hơn, với sức mạnh đạt đến cấp độ Thần Hoàng, Thần Đế, bắt đầu hình thành. Chúng lao tới, cố gắng đóng lại con đường mà Lâm Phàm vừa mở ra. Một con quái vật Hư Vô khổng lồ, hình dáng như một con nhện vũ trụ với hàng trăm đôi mắt đỏ ngầu, phun ra tơ Hư Vô màu đen, cố gắng trói buộc Lâm Phàm.
Lâm Phàm không hề nao núng. Hắn nâng tay còn lại, một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ, được làm từ vô số pháp tắc vũ trụ, hiện ra trong tay hắn. “Thiên Đạo Trảm Hư Vô!”
Kiếm quang lóe lên, không cần bất kỳ chiêu thức phức tạp nào. Chỉ một nhát chém, nhưng nó mang theo ý chí của vạn vật. Tơ Hư Vô bị cắt đứt như giấy, con nhện vũ trụ khổng lồ bị chém đôi ngay lập tức, thân thể nó tan rã thành những hạt ánh sáng li ti. Cùng lúc đó, hàng trăm quái vật Hư Vô cấp độ Thần Hoàng khác cũng bị kiếm quang quét qua, biến mất không dấu vết.
Mỗi bước chân của Lâm Phàm đều tạo ra một chấn động rung chuyển cả Hư Vô Chi Địa, nhưng lại không gây hại đến các chiến binh liên minh. Hắn tiến lên, thanh kiếm ánh sáng vung vẩy, mỗi nhát chém đều mở rộng thêm con đường, mỗi cú đấm đều đẩy lùi hàng vạn kẻ thù. Phía sau hắn, liên minh được tiếp thêm sĩ khí, họ thấy được hy vọng. Các cường giả bắt đầu theo sát Lâm Phàm, bảo vệ hai bên sườn của con đường ánh sáng, tiêu diệt những kẻ thù nhỏ hơn cố gắng tràn vào.
Thiên Nữ Băng Sương, người đã đồng hành cùng Lâm Phàm từ Đại Lục Trung Ương, lúc này đang chiến đấu bên cạnh một vị Tiên Tôn cổ xưa. Nàng nhìn Lâm Phàm trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Nàng đã biết hắn mang theo sứ mệnh của Thiên Đạo, nhưng chưa bao giờ hình dung được sức mạnh khi hắn thực sự thức tỉnh lại khủng khiếp đến nhường nào. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, mà đã trở thành hiện thân của trật tự, của sự sống.
Dù vậy, biển Hư Vô vẫn không ngừng nghỉ. Mỗi khi Lâm Phàm tiêu diệt một lượng lớn kẻ thù, một làn sóng mới lại dâng lên, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Có những lúc, một thực thể Hư Vô khổng lồ, được hình thành từ hàng triệu quái vật nhỏ hơn, xuất hiện, cố gắng nuốt chửng cả con đường ánh sáng. Lâm Phàm phải tập trung toàn bộ sức mạnh, vận dụng “Thiên Đạo Phục Sinh Thuật”, không phải để hồi sinh, mà là để “phục sinh” bản chất thuần túy của những năng lượng bị Hư Vô đồng hóa, biến chúng thành nguồn sức mạnh để đẩy lùi chính Hư Vô.
Hắn biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn chưa xuất hiện. Những kẻ thù này chỉ là đám quân tiên phong, là một phần nhỏ của sức mạnh hủy diệt mà Nguyên Thể có thể tạo ra. Nhưng với Thiên Đạo Chân Thân, hắn đã thành công mở ra một con đường, một con đường ánh sáng xuyên qua bóng tối vô tận, dẫn lối cho liên minh tiến sâu vào trung tâm hiểm nguy. Mỗi bước chân của hắn, mỗi nhát kiếm của hắn, không chỉ là hành động hủy diệt kẻ thù, mà còn là sự kiến tạo, sự tái lập lại trật tự trong một không gian đang bị hỗn loạn nuốt chửng. Con đường đến với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã được mở ra, nhưng thử thách lớn nhất vẫn còn ở phía trước.