Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 741

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:57:41 | Lượt xem: 3

Cuộc đại chiến đã kéo dài ròng rã, Hư Vô Chi Địa giờ đây không còn là khoảng không vô tận tĩnh mịch mà đã biến thành một chiến trường rực lửa, nơi các tia sáng pháp tắc va chạm với những làn sóng hỗn loạn của Hư Vô. Liên minh đa vũ trụ đã dốc toàn lực, từng đội quân, từng cường giả đều chiến đấu quên mình, nhưng tổn thất vẫn vô cùng nặng nề. Hàng tỉ sinh linh đã ngã xuống, linh hồn của họ tan biến trong vòng xoáy Hư Vô, không thể siêu thoát.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, là ngọn hải đăng duy nhất của hy vọng. Thân ảnh của hắn cao lớn như một tinh hệ, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, mỗi cử động đều mang theo sức mạnh của hàng vạn vũ trụ. Hắn đã càn quét vô số quái vật Hư Vô, những sinh vật ghê tởm được tạo ra từ năng lượng hỗn loạn, mở ra con đường máu cho liên minh tiến sâu vào trung tâm Hư Vô Chi Địa. Nhưng mục tiêu cuối cùng, kẻ thù tối thượng, vẫn sừng sững trước mắt.

Đó là Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó không phải là một sinh vật theo bất kỳ định nghĩa nào mà các vũ trụ từng biết. Nó là một khái niệm, một hố đen vũ trụ sống động, một sự trống rỗng có ý thức. Kích thước của nó vượt xa mọi giới hạn của nhận thức, một khối vật chất và phi vật chất luân phiên, xoáy cuộn trong không gian Hư Vô. Nó không có hình dạng cố định, đôi khi là một vực thẳm đen không đáy nuốt chửng ánh sáng, đôi khi lại là một thực thể hình người khổng lồ, toàn thân được tạo thành từ những dải ngân hà bị vặn vẹo và những vì sao đang hấp hối.

Mỗi lần Thôn Phệ Giả Nguyên Thể thở ra, hàng tỉ quái vật Hư Vô mới lại được sinh ra, tràn ngập chiến trường như một bệnh dịch. Mỗi cử động của nó đều tạo ra những cơn sóng xung kích Hư Vô, xé nát không gian và thời gian, biến những Tiên Vương, Thần Hoàng thành tro bụi chỉ trong tích tắc. Ánh mắt của nó, nếu có thể gọi đó là ánh mắt, là hai hố sâu hun hút phản chiếu sự tuyệt vọng và cái chết của vô số vũ trụ đã bị nó nuốt chửng.

Lâm Phàm đứng đối diện với nó, cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân dù hắn đang ở đỉnh cao sức mạnh. Thiên Đạo Chân Thân của hắn là sự kết hợp của vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, của ký ức nguyên thủy và ý chí kiên cường của một phàm nhân. Hắn là sự sống, là sáng tạo, là trật tự. Còn Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là cái chết, là hủy diệt, là hỗn loạn. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hai thực thể, mà là giữa hai khái niệm đối lập nhau nhất trong toàn bộ Đại Đạo.

“Ngươi… là điểm kết thúc của mọi sự tồn tại,” một giọng nói vọng thẳng vào tâm trí Lâm Phàm, không phải bằng âm thanh mà bằng một ý chí thuần túy, lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Ngươi là một sai lầm, một sự kháng cự vô nghĩa. Tất cả sẽ trở về Hư Vô.”

Lâm Phàm không đáp lời, hắn biết lời nói vô nghĩa trước thực thể này. Hắn giơ hai tay lên, Thiên Đạo Chân Thân của hắn bừng sáng hơn bao giờ hết. Hàng vạn ngôi sao được triệu hồi, tạo thành một dải ngân hà xoáy tròn trên đầu hắn. Pháp tắc của các vũ trụ hội tụ, biến thành một thanh kiếm khổng lồ bằng ánh sáng, tỏa ra sức mạnh có thể cắt đôi thời gian và không gian.

Thiên Đạo Trảm Hư Vô!” Lâm Phàm gầm lên, giọng nói vang dội khắp Hư Vô Chi Địa, át đi cả tiếng gào thét của quái vật và tiếng nổ của pháp tắc. Thanh kiếm ánh sáng lao đi, mang theo ý chí của toàn bộ liên minh, xé toạc màn đêm Hư Vô, nhắm thẳng vào trung tâm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Đòn tấn công này là đỉnh cao của sức mạnh mà Lâm Phàm có thể tập hợp được. Nó chứa đựng bản nguyên của sự sáng tạo, tinh hoa của vạn pháp. Khi nó chạm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, một vụ nổ kinh thiên động địa bùng phát. Hư Vô Chi Địa rung chuyển dữ dội, các vũ trụ xa xôi cũng cảm nhận được dư chấn của nó. Ánh sáng vàng rực rỡ và bóng tối hỗn loạn giao tranh, tạo nên một cảnh tượng hủy diệt và kiến tạo cùng lúc.

Tuy nhiên, khi ánh sáng dần tan đi, một sự thật khủng khiếp hiện ra. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn sừng sững. Thanh kiếm ánh sáng khổng lồ đã tạo ra một vết nứt sâu trên cơ thể của nó, nhưng vết nứt đó đang lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những dải ngân hà bị vặn vẹo trên thân nó chuyển động, và vết thương nhanh chóng biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

Lâm Phàm cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã dồn hết sức mạnh vào đòn tấn công đó, nhưng nó chỉ như một vết cào trên cơ thể của một vị thần. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không hề bị tổn thương nghiêm trọng. Nó chỉ khẽ chuyển động, một xúc tu Hư Vô khổng lồ vươn ra, xuyên qua không gian và thời gian, nhắm thẳng vào Lâm Phàm.

Xúc tu này không phải là vật chất. Nó là một luồng năng lượng Hư Vô thuần túy, mang theo sự trống rỗng và tiêu vong. Khi nó tiếp cận, Lâm Phàm cảm thấy pháp tắc của mình bị xói mòn, năng lượng trong cơ thể bị rút cạn. Hắn vội vàng tạo ra một lá chắn Thiên Đạo, nhưng lá chắn đó cũng bắt đầu tan rã ngay lập tức, như đường gặp nước.

“Quá lớn… quá mạnh mẽ…” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ của mình. Đây không phải là một cuộc chiến mà sức mạnh đơn thuần có thể thắng được. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là hiện thân của một quy luật vũ trụ, một chu trình không thể tránh khỏi. Hủy diệt là một phần của sự tồn tại, và nó chính là đỉnh cao của sự hủy diệt đó.

Hắn lùi lại, tránh né xúc tu Hư Vô đang tấn công tới tấp. Mỗi lần xúc tu vút qua, một phần Hư Vô Chi Địa bị nuốt chửng, biến thành một khoảng không đen kịt, không còn bất kỳ dấu hiệu vật chất hay năng lượng nào. Các cường giả liên minh, chứng kiến cảnh tượng này, đều cảm thấy tuyệt vọng dâng trào.

“Thiên Đạo Chí Tôn cũng không thể làm gì sao?” một Thần Hoàng từ vũ trụ khác kêu lên, ánh mắt đầy bi quan.

“Nó không phải là một sinh vật có điểm yếu thông thường,” Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã từng là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, truyền âm đến Lâm Phàm. “Nó là bản nguyên của Hư Vô. Ngươi không thể tiêu diệt bản nguyên.”

Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai. Hàng tỉ linh hồn đang nhìn vào hắn, đặt hết hy vọng vào hắn. Hắn là Thiên Đạo mới, là người được chọn để kết thúc mối đe dọa này. Nhưng nếu ngay cả hắn cũng không thể làm gì, vậy thì tất cả mọi nỗ lực đều vô nghĩa sao? Tất cả các vũ trụ, cuối cùng, có phải đều sẽ bị nuốt chửng?

Ký ức mơ hồ về Thiên Đạo Nguyên Thủy lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn. Một sự hy sinh. Một sự phong ấn. Không phải là tiêu diệt. Phải chăng Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng đã nhận ra điều này? Rằng Thôn Phệ Giả không thể bị hủy diệt hoàn toàn, mà chỉ có thể bị trấn áp, bị phong ấn?

Nhưng sứ mệnh của hắn không chỉ là phong ấn. Hắn phải tiêu diệt hoàn toàn nó, để kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, không thể bị hủy diệt. Vậy phải làm thế nào? Nếu sức mạnh không đủ, thì phải dùng gì?

Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, cố gắng phân tích nó bằng bản năng và khả năng của Thiên Đạo. Nó không có sinh mệnh, không có linh hồn theo cách hiểu thông thường. Nó là một cỗ máy hủy diệt hoàn hảo, được thúc đẩy bởi một “Ý Chí Hư Vô” thuần túy, một khao khát bất tận muốn đưa mọi thứ trở về trạng thái nguyên thủy của không có gì.

Chính sự “thuần túy” đó… liệu có phải là chìa khóa?

Trong khoảnh khắc đối mặt với sự bất lực, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm. Nếu không thể dùng sức mạnh để tiêu diệt, vậy thì phải dùng một thứ khác. Một thứ mà Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không thể hiểu, không thể hấp thụ, không thể đối phó. Một thứ có thể làm thay đổi bản chất của nó, không phải là phá hủy nó.

Hắn lùi lại một bước, tránh một đòn tấn công nữa của xúc tu Hư Vô. Ánh sáng Thiên Đạo trên người hắn có vẻ mờ đi đôi chút, nhưng ánh mắt của hắn lại trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự tuyệt vọng ban đầu đã biến thành một quyết tâm mới, một ý tưởng táo bạo và điên rồ đến mức không ai có thể tưởng tượng được.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể quá lớn, quá mạnh mẽ để bị tiêu diệt bằng vũ lực thuần túy. Hắn cần một chiến thuật khác. Một chiến thuật không phải là đối đầu trực diện, mà là thay đổi bản chất của kẻ thù từ bên trong.

Lâm Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận tất cả các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể mình, cảm nhận sự kết nối với các vũ trụ, với ý chí của hàng tỉ sinh linh đang chiến đấu phía sau hắn. Hắn không thể thất bại. Không chỉ vì bản thân hắn, mà vì tất cả những người đã hy sinh, tất cả những vũ trụ đang đặt niềm tin vào hắn.

Trong sự hỗn loạn của chiến trường Hư Vô, giữa tiếng gầm rú của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể và tiếng kêu gào của các chiến binh, Lâm Phàm đã tìm thấy một con đường mới. Một con đường mà có lẽ ngay cả Thiên Đạo Nguyên Thủy cũng chưa từng nghĩ đến, hoặc đã không có cơ hội để thực hiện.

Hắn sẽ không tiêu diệt. Hắn sẽ… tịnh hóa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8