Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 740

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:57:21 | Lượt xem: 2

Hư Vô Chi Địa không còn là một khoảng không tĩnh lặng, mà đã biến thành một lò luyện ngục khổng lồ, nơi sinh mệnh và hủy diệt giao tranh kịch liệt. Vô số vũ trụ đã gửi đi những chiến binh mạnh nhất của mình, tạo thành một liên minh hùng hậu, nhưng ngay cả sức mạnh tập thể đó cũng dường như quá nhỏ bé trước sự bành trướng không ngừng của Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Từng đợt, từng đợt quái vật Hư Vô tuôn ra từ thân thể khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, chúng không có hình dạng nhất định, chỉ là những khối năng lượng hỗn loạn mang theo ý chí thôn phệ, phá hủy mọi thứ trên đường đi. Tiếng gầm thét xé rách không gian, ánh sáng của vô số thần thông, tiên pháp, và công nghệ vượt cấp va chạm, tạo nên những vụ nổ kinh thiên động địa, nuốt chửng cả những vì sao xa xôi.

Liên minh đa vũ trụ đã tổn thất nặng nề. Hàng trăm Tiên Vương, Thần Hoàng, và các lãnh tụ vũ trụ khác đã ngã xuống, linh hồn tan biến vào Hư Vô, trở thành một phần của kẻ thù. Nhưng không một ai lùi bước. Ý chí sống còn, ý chí bảo vệ vũ trụ của mình đã hun đúc nên một tinh thần chiến đấu không thể lay chuyển.

Ở tuyến đầu, Thần Hoàng Thiên Cương của Thần Giới, với thân thể cao lớn như núi, đang vung búa Thần Khí của mình, mỗi nhát bổ xuống đều tạo ra một vết nứt không gian, xé tan hàng vạn quái vật Hư Vô. Áo giáp vàng của ngài đã loang lổ vết máu, một cánh tay đã bị đứt lìa, nhưng đôi mắt vẫn rực lửa kiên cường. “Lâm Phàm! Ngươi phải thành công! Các ngươi, hãy mở đường!” Ngài gầm lên, dùng toàn bộ Thần Nguyên còn lại của mình thi triển một chiêu thức tối thượng, hóa thành một quả cầu ánh sáng chói lòa, lao thẳng vào một cụm Hư Vô dày đặc, tạo ra một vụ nổ hủy diệt, quét sạch một khoảng không lớn.

Không xa đó, Tiên Nữ Cửu Thiên, người từng là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, đang dùng Tiên Lực thuần khiết của mình để phong tỏa và tịnh hóa năng lượng Hư Vô. Nàng là một luồng sáng dịu mát giữa biển lửa hỗn loạn, nhưng khuôn mặt tuyệt mỹ giờ đây tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi. Nàng đã duy trì lá chắn bảo vệ hàng trăm cường giả khác trong suốt mấy ngày đêm. Bỗng, một con quái vật Hư Vô khổng lồ, mang hình dạng như một con rồng không xương, lao đến với tốc độ kinh hoàng. Tiên Nữ Cửu Thiên biết mình không thể né tránh. Nàng mỉm cười thanh thản, nhìn về phía Lâm Phàm đang ở xa hơn, tựa hồ muốn nói lời từ biệt. “Tất cả… vì một Thiên Đạo mới…” Nàng dồn hết Tiên Lực cuối cùng, tạo thành một ấn chú rực rỡ, không phải để tấn công, mà là để “thắp sáng” một khoảng không gian Hư Vô, làm lộ ra một điểm yếu nhỏ trong lớp phòng thủ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Ngay khi ấn chú hoàn thành, thân thể nàng tan biến thành vô số đốm sáng li ti, hòa vào ánh sáng của ấn chú, mở ra một khe hở chỉ tồn tại trong tích tắc.

Từ một vũ trụ công nghệ cao, Đại Hạm Trưởng Kaelen, một chỉ huy già dặn với thân thể bán cơ giới, đang điều khiển Hạm Đội Tinh Không cuối cùng của mình. Hàng ngàn chiến hạm đã bị phá hủy, nhưng những chiếc còn lại vẫn bắn ra những luồng năng lượng hủy diệt, cố gắng giữ chân các xúc tu Hư Vô khổng lồ của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. “Mọi đơn vị, chuẩn bị pha cuối! Tạo ra lỗ hổng!” Kaelen ra lệnh, giọng nói vang vọng qua hệ thống liên lạc, đầy kiên quyết. Hàng chục chiến hạm còn sót lại cùng lúc tập trung hỏa lực vào một điểm, tạo ra một lỗ hổng tạm thời trên lớp da thịt Hư Vô của Nguyên Thể. Nhưng để duy trì nó, các chiến hạm phải tự bùng nổ lõi năng lượng. Từng chiếc, từng chiếc một, chúng phát ra ánh sáng chói lòa rồi nổ tung, hy sinh bản thân để giữ vững con đường.

Bên cạnh Lâm Phàm, người bạn đồng hành từ Đại Lục Trung Ương, kiếm khách Lăng Phong, giờ đây đã là một Tiên Tôn đỉnh phong, đang liên tục chém ra những kiếm khí sắc bén, mở đường. Mái tóc đen của hắn đã bạc trắng vì tiêu hao quá độ, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên ý chí quyết tâm. “Sư huynh Lâm Phàm! Con đường đã mở!” Hắn gầm lên, rồi dùng một chiêu thức cấm kỵ, biến kiếm khí thành hàng vạn ảo ảnh, mỗi ảo ảnh đều mang theo một phần linh hồn của hắn, lao vào các quái vật Hư Vô đang cố gắng đóng lại khe hở.

Ngay cả những sinh linh nhỏ bé hơn, những chiến binh đến từ các tiểu thế giới, cũng không hề ngần ngại. Họ biết mình không thể đối đầu trực diện với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nhưng mỗi đòn tấn công, mỗi tia năng lượng mà họ phóng ra, dù yếu ớt, cũng góp phần vào việc làm chậm bước tiến của kẻ thù, mua thêm từng giây quý giá cho Lâm Phàm.

Lâm Phàm đứng đó, ánh mắt kiên định, nhìn thấy từng người bạn, từng chiến hữu ngã xuống. Hắn cảm nhận được sự tan biến của vô số linh hồn, sự mất mát không thể bù đắp. Mỗi sinh mạng hy sinh là một vết cứa vào trái tim hắn, nhưng cũng là một ngọn lửa bùng cháy trong ý chí. Hắn không thể để những hy sinh này trở nên vô nghĩa. Hắn là hy vọng cuối cùng, là Thiên Đạo Tái Sinh, là người sẽ kết thúc tất cả.

Ánh sáng của Thiên Đạo Chân Thân trên người Lâm Phàm càng lúc càng rực rỡ. Các mảnh vỡ Thiên Đạo trong cơ thể hắn đang cộng hưởng mạnh mẽ với những linh hồn đang tan biến, hấp thu ý chí kiên cường và niềm tin bất diệt của họ. Hắn cảm thấy mình không còn chiến đấu một mình, mà là mang theo gánh nặng và hy vọng của vô số vũ trụ, vô số sinh linh.

Một Tiên Vương khác, Tiên Vương Bất Diệt, nổi tiếng với khả năng bất tử, đã bị hàng trăm xúc tu Hư Vô xuyên thủng. Thân thể ngài tan rã từng chút một, nhưng ngài vẫn mỉm cười, ánh mắt hướng về Lâm Phàm. “Tiểu tử… hãy nhớ… chúng ta… tin tưởng ngươi…” Giọng nói ngài nhỏ dần, rồi hoàn toàn im bặt. Nhưng trước khi tan biến, Tiên Vương Bất Diệt đã dùng toàn bộ sinh mệnh của mình, hóa thành một đạo ánh sáng tinh khiết, xuyên thẳng vào một điểm trên Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, tạo ra một vết nứt nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng.

Vết nứt đó, kết hợp với lỗ hổng mà Hạm Đội Tinh Không đã tạo ra, và điểm yếu mà Tiên Nữ Cửu Thiên đã thắp sáng, giờ đây đã tạo thành một con đường nhỏ, một khe hở yếu ớt nhưng đầy hy vọng, dẫn thẳng vào sâu bên trong Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đó là một cơ hội duy nhất, được đổi lấy bằng máu và nước mắt của hàng tỷ sinh linh.

Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự lạnh lẽo của Hư Vô và sự ấm áp của những hy vọng cuối cùng. Hắn nhìn lại những chiến trường hỗn loạn, những người bạn đã ngã xuống, những ánh mắt kiên cường của những người còn đang chiến đấu. Một ý chí sắt đá trỗi dậy trong lòng hắn. Không còn là Lâm Phàm của tiểu thế giới, cũng không còn là Thiên Đạo Nguyên Thủy của quá khứ. Hắn là Lâm Phàm, là Thiên Đạo Tái Sinh, là sự tổng hòa của mọi sinh mệnh, mọi ý chí.

Con đường đã mở. Giá phải trả là quá đắt. Nhưng không còn đường lùi.

Lâm Phàm bước chân, thân ảnh hóa thành một vệt sáng chói lòa, mang theo tất cả hy vọng và gánh nặng của vô số vũ trụ, lao thẳng vào khe hở yếu ớt, tiến vào sâu bên trong Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Cuộc đối đầu cuối cùng, định đoạt số phận của toàn bộ đa vũ trụ, sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8