Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 739
Chương 739: Hy Sinh Anh Dũng, Mở Đường Sinh Lộ
Chiến trường Hư Vô Chi Địa là một cơn ác mộng không hồi kết. Vô số vũ trụ đã gửi đến những chiến binh mạnh nhất của mình, nhưng ngay cả họ cũng chỉ là những đốm sáng nhỏ bé trong đại dương hỗn loạn của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Từng khoảnh khắc trôi qua, những tiếng nổ long trời lở đất xé toạc màn đêm vĩnh cửu, những luồng năng lượng va chạm khiến không gian rung chuyển dữ dội. Mùi máu và sự hủy diệt tràn ngập khắp nơi, hòa lẫn với thứ khí tức mục ruỗng của Hư Vô.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đang dẫn đầu mũi nhọn tấn công, mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo uy lực của một vũ trụ đang thức tỉnh, quét sạch hàng vạn Thôn Phệ Giả. Nhưng chúng cứ như vô tận, từ những vết nứt không gian khổng lồ, những sinh vật gớm ghiếc với đủ hình thù tiếp tục ào ạt lao ra, lấp đầy mọi khoảng trống bị bỏ lại. Mắt hắn chứng kiến vô số đồng minh, những cường giả mà hắn đã gặp gỡ và kết giao trong hành trình dài đằng đẵng, lần lượt ngã xuống. Một vị Thần Chủ đến từ Tinh Thần Hải, thân thể hóa thành vô số vì sao nhỏ, phát nổ rực rỡ trước khi bị nuốt chửng bởi một con quái vật Hư Vô khổng lồ. Một vị Tiên Hoàng từ một Thiên Giới cổ xưa, sau khi tung ra chiêu thức cuối cùng, hóa thành một đạo cầu vồng tan biến vào hư vô.
Liên minh đã tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa, đến gần hơn vị trí của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nhưng con đường này phải trả giá bằng máu và nước mắt. Phía trước họ là một vành đai phòng thủ tự nhiên của Hư Vô, nơi tập trung những Thôn Phệ Giả mạnh nhất, tạo thành một bức tường thịt và năng lượng hỗn loạn gần như không thể xuyên thủng. Các Tiên Tôn, Thần Vương, và các cường giả cấp độ tương đương đang chiến đấu trong tuyệt vọng.
“Không thể tiếp tục như thế này!” Tiên Tôn Vạn Kiếm, một lão giả râu bạc phơ với thanh kiếm cổ xưa trên tay, hét lớn. Ông là thủ lĩnh của một trong những Tiên Giới mạnh nhất, và bây giờ, trên người ông đầy rẫy vết thương, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa. “Chúng ta cần một lối đi! Lâm Phàm, ngươi phải tiến lên!”
Thần Hoàng Hộ Giới, một vị nữ thần uy nghiêm với mái tóc vàng như ánh mặt trời, đứng cạnh Tiên Tôn Vạn Kiếm. Nàng là người bảo hộ của một Thần Giới đã bị Hư Vô đe dọa từ lâu. Nàng nhìn Lâm Phàm với ánh mắt kiên định, rồi quay sang Tiên Tôn Vạn Kiếm. “Ta và ngươi sẽ mở đường. Lâm Phàm, đây là cơ hội duy nhất.”
Lâm Phàm cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. Hắn biết họ đang nói gì. Để phá vỡ bức tường này, cần phải có một sự hy sinh cực lớn, một sự bùng nổ năng lượng vượt qua giới hạn của sinh mệnh cá thể. Hắn không muốn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Thời gian đang cạn kiệt. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang hấp thu năng lượng từ các vũ trụ với tốc độ kinh hoàng, và nếu không hành động nhanh chóng, tất cả sẽ kết thúc.
“Ta sẽ đi cùng các ngươi!” Ma Chủ Thâm Uyên, một nhân vật từng gây ra vô số tội ác nhưng đã được Lâm Phàm cảm hóa, bước tới. Hắn là một cường giả đáng sợ với năng lượng hắc ám cuồn cuộn, nhưng ánh mắt hắn giờ đây chỉ còn sự kiên định và quyết tâm chuộc lỗi. “Ta đã sống đủ lâu với tội lỗi của mình. Giờ là lúc để ta trả lại cho các vũ trụ.”
Ba vị cường giả, tượng trưng cho ba con đường tu luyện khác nhau, nhưng cùng chung một chí hướng, nhìn nhau. Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi Tiên Tôn Vạn Kiếm. “Vậy thì, hãy để chúng ta cùng nhau tạo nên một kỳ tích.”
Họ quay lưng lại với Lâm Phàm, đối mặt với bức tường Hư Vô đang gầm thét. Tiên Tôn Vạn Kiếm nâng thanh kiếm cổ xưa lên cao, ánh sáng xanh lam từ thanh kiếm bùng lên rực rỡ, chiếu rọi khắp một vùng Hư Vô. Ông ta bắt đầu thiêu đốt nguyên thần và tất cả Tiên lực của mình, biến chúng thành năng lượng thuần túy. Thanh kiếm rung lên dữ dội, hút lấy toàn bộ sức mạnh của ông, biến thành một luồng kiếm khí chói lọi, xé rách không gian.
“Vạn Kiếm Quy Tông! Một kiếm khai thiên!”
Thần Hoàng Hộ Giới cũng hành động. Nàng ngửa mặt lên, mái tóc vàng bồng bềnh tung bay trong gió Hư Vô. Nàng triệu hồi tất cả năng lượng của Thần Giới đã ban cho nàng, thiêu đốt Thần Nguyên của mình. Thần thể nàng biến thành một khối cầu ánh sáng chói lòa, phát ra vô số tia sáng vàng rực, tựa như hàng tỷ mặt trời nhỏ đồng loạt nổ tung. Đó là sức mạnh của sự sống, của sự bảo hộ, đối chọi lại với sự hủy diệt của Hư Vô.
“Thần Giới Hộ Pháp! Ánh sáng vĩnh hằng!”
Ma Chủ Thâm Uyên gầm lên một tiếng vang vọng. Hắn không có sự thanh khiết hay rực rỡ như hai người kia, nhưng sức mạnh của hắn cũng không kém phần đáng sợ. Hắn giải phóng toàn bộ Ma Nguyên và Huyết Linh của mình, biến bản thân thành một hố đen năng lượng hỗn loạn, hút lấy mọi thứ xung quanh. Hố đen này không phải là sự hủy diệt của Hư Vô, mà là một sự phản kháng mãnh liệt, một cơn thịnh nộ được nén chặt, sẵn sàng bùng nổ.
“Ma Thần Huyết Tế! Hỗn Độn Phản Phệ!”
Ba luồng sức mạnh tối thượng, ba sự hy sinh vĩ đại, đồng thời bùng nổ. Kiếm khí của Tiên Tôn Vạn Kiếm xé toạc một đường hẹp xuyên qua bức tường Hư Vô. Ánh sáng của Thần Hoàng Hộ Giới thiêu đốt những Thôn Phệ Giả mạnh nhất, tạo thành một vùng chân không. Hố đen của Ma Chủ Thâm Uyên khuấy đảo pháp tắc Hư Vô, làm suy yếu sự liên kết của chúng.
Lâm Phàm đứng đó, mắt đỏ hoe. Hắn cảm nhận được sự tan biến của ba linh hồn vĩ đại, sự mất mát không thể bù đắp. Tiên Tôn Vạn Kiếm, người từng dạy hắn về kiếm đạo. Thần Hoàng Hộ Giới, người đã cùng hắn chống lại Ma Tông Thiên La. Ma Chủ Thâm Uyên, người đã tìm thấy ánh sáng trong bóng tối. Tất cả đều đã ra đi, để lại một khoảng trống lớn trong trái tim hắn và trong liên minh.
Nhưng sự hy sinh của họ không hề vô ích. Một con đường đã được mở ra. Một khe hở lớn xuất hiện trong bức tường Hư Vô, đủ rộng để toàn bộ liên minh có thể tiến vào. Các cường giả còn lại của liên minh, dù đau buồn và kiệt sức, đều gầm lên một tiếng đầy bi tráng. Họ biết rằng những người đi trước đã mở đường bằng chính sinh mệnh của mình, và họ không thể để sự hy sinh đó trở nên vô nghĩa.
“Tiến lên! Vì những người đã ngã xuống! Vì tất cả vũ trụ!” Lâm Phàm gầm lên, giọng hắn vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, truyền thêm sức mạnh và ý chí cho mọi chiến binh. Hắn vung Thiên Đạo Chân Thân, lao thẳng vào khe hở, dẫn đầu liên minh. Đôi mắt hắn giờ đây không còn chỉ là sự đau buồn, mà còn là sự quyết tâm sắt đá, là ý chí của hàng tỷ sinh linh đang gửi gắm niềm tin vào hắn.
Con đường đã mở, nhưng cuộc chiến vẫn còn rất dài. Mỗi bước đi của liên minh đều phải trả giá bằng máu và sinh mệnh. Lâm Phàm biết rằng đây chỉ là khởi đầu của những sự hy sinh lớn hơn. Nhưng hắn cũng biết rằng, chỉ có như vậy, Thiên Đạo mới có thể tái sinh, và các vũ trụ mới có thể có một tương lai.
Hắn nhìn lại con đường mình đã đi, từ một thiếu niên phế vật cho đến người gánh vác vận mệnh của đa vũ trụ. Mỗi mảnh ký ức về Tiên Tôn Vạn Kiếm, Thần Hoàng Hộ Giới, Ma Chủ Thâm Uyên đều khắc sâu trong tâm trí hắn, trở thành ngọn lửa thúc đẩy hắn tiến lên. Hắn không chiến đấu chỉ vì bản thân, mà vì tất cả những sinh linh đã tin tưởng, đã hy sinh. Và hắn thề, sẽ không để họ thất vọng.
Cuộc chiến tiếp tục, ác liệt hơn bao giờ hết.