Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 738

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:56:44 | Lượt xem: 2

Hư Vô Chi Địa rống gào. Không phải tiếng gió, cũng chẳng phải tiếng sóng, mà là âm thanh của sự hủy diệt nguyên thủy, của hàng tỷ linh hồn bị nuốt chửng, của các vũ trụ tan rã. Một thứ âm thanh khàn khàn, ghê rợn, xuyên thấu mọi lớp phòng ngự tinh thần, gieo rắc tuyệt vọng vào tận xương tủy.

Dưới vòm trời hỗn loạn, nơi mà những vì sao đã bị xé toạc thành những vết nứt không gian rỉ máu năng lượng, cuộc đại chiến định mệnh đang ở hồi căng thẳng nhất. Liên minh đa vũ trụ, một tập hợp vĩ đại của vô số chủng tộc và nền văn minh, đang kiên cường chống lại làn sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả vô tận. Chúng là những sinh vật quái dị, không hình thù cố định, trôi nổi như những khối bóng tối biết nuốt chửng mọi thứ, hay gào thét dưới hình dạng những con mãng xà khổng lồ làm từ hư vô, hoặc những chiến binh với đôi mắt rỗng tuếch mang theo lưỡi hái năng lượng mục rữa.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, là một điểm sáng chói lọi giữa biển bóng tối. Hắn không ngừng vung tay, từng chưởng ấn, từng kiếm khí đều mang theo sức mạnh của các pháp tắc vũ trụ, xé nát hàng ngàn vạn Thôn Phệ Giả. Hào quang của hắn là ngọn hải đăng của hy vọng, nhưng ngay cả sức mạnh Thiên Đạo cũng không thể một mình đối phó với sự vô tận của Hư Vô.

Liên minh đã tiến sâu vào Hư Vô Chi Địa, đến gần Thôn Phệ Giả Nguyên Thể – khối vật chất đen kịt, khổng lồ đến mức nuốt chửng cả ánh sáng, trôi lơ lửng như một lỗ đen sống, phát ra lực hấp dẫn hủy diệt mọi thứ. Mục tiêu của họ là mở ra một con đường, dù chỉ là trong chốc lát, để Lâm Phàm có thể tiếp cận và thực hiện kế hoạch táo bạo của mình. Nhưng mỗi bước tiến đều phải đổi bằng máu, bằng mạng sống.

Trên chiến tuyến phía Tây, Tướng quân Kael’thas của Đế quốc Tinh Hà, một chiến binh lão luyện với bộ giáp năng lượng rực rỡ và thanh trường kiếm ánh sáng, đang dẫn đầu quân đoàn của mình. Họ là những người đã trải qua hàng trăm cuộc chiến tranh giữa các vì sao, nhưng chưa bao giờ đối mặt với một kẻ thù như thế này. Kael’thas gầm lên, trường kiếm chém ra một luồng năng lượng hình vòng cung, quét sạch hàng trăm sinh vật Hư Vô. Nhưng ngay lập tức, hàng ngàn con khác lại lấp đầy khoảng trống.

“Giữ vững trận tuyến! Vì những vũ trụ mà chúng ta đã thề bảo vệ!” Kael’thas hét lên, giọng nói vang vọng qua bộ đàm chiến thuật. Ông biết đây là một trận chiến mà họ không thể thắng bằng số lượng. Họ phải chiến đấu vì thời gian. Một đợt sóng xung kích từ Thôn Phệ Giả Nguyên Thể ập đến, làm rung chuyển cả Hư Vô Chi Địa. Nhiều chiến hạm của Đế quốc Tinh Hà bị nghiền nát như những món đồ chơi, hàng ngàn binh sĩ tan biến vào hư không.

Kael’thas cảm thấy sự mệt mỏi xâm chiếm, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định. Ông nhìn về phía trước, nơi Lâm Phàm đang tạo ra một con đường hẹp. “Chúng ta phải giữ vững! Phải cho ngài ấy cơ hội!”

Ở một chiến tuyến khác, nhóm Pháp sư trưởng Lyra, một nữ pháp sư tóc bạc với quyền trượng pha lê rực sáng, đang dẫn dắt hàng trăm pháp sư từ các học viện khác nhau. Họ tạo thành một vòng tròn ma thuật khổng lồ, triệu hồi những ngọn lửa thánh khiết, những cơn bão băng giá, và những bức tường năng lượng thuần khiết để đẩy lùi Hư Vô. Lyra nhắm mắt, tinh thần lực dâng trào như thủy triều, khóa chặt một khu vực rộng lớn, cố gắng phong tỏa sự xâm lấn của năng lượng Hư Vô. Trán cô lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi môi vẫn mím chặt.

“Sư phụ!” Một pháp sư trẻ gào lên, “Sức mạnh của người đã đến giới hạn!”

Lyra mở mắt, đôi mắt xanh thẳm ánh lên vẻ kiên cường. “Không có giới hạn nào khi mạng sống của vô số vũ trụ bị đe dọa. Chúng ta là lá chắn cuối cùng!” Cô dồn toàn bộ sức mạnh vào quyền trượng, tạo ra một kết giới khổng lồ, nhưng nó cũng đang rung chuyển dữ dội dưới áp lực của hàng triệu Thôn Phệ Giả đang lao tới.

Kết giới bắt đầu rạn nứt. Lyra biết cô không thể cầm cự lâu hơn. Cô nhìn về phía Lâm Phàm, thấy hắn vẫn đang chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn còn quá xa. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. “Sức mạnh của Thiên Đạo cần thời gian để phát huy. Chúng ta… chúng ta phải mua thời gian đó.”

Cô quay sang các pháp sư còn lại, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tất cả những ai còn sức mạnh, hãy dồn vào ta! Chúng ta sẽ tạo ra một cú nổ lớn, mở đường cho Thiên Đạo Chí Tôn!”

Các pháp sư trẻ tuổi, dù sợ hãi, vẫn gật đầu. Họ biết điều đó có nghĩa là gì. Họ dồn toàn bộ năng lượng, linh hồn, và thậm chí cả sinh mệnh của mình vào Lyra. Cơ thể cô bắt đầu phát sáng rực rỡ, năng lượng cuộn trào như một mặt trời nhỏ giữa Hư Vô. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào biển quái vật đang lao đến, và mỉm cười thanh thản.

“Vì sự sống… vì tương lai…”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ánh sáng trắng xóa nuốt chửng khu vực của Lyra và các pháp sư, đẩy lùi hàng triệu Thôn Phệ Giả ra xa, tạo ra một khoảng trống lớn trong chiến trường. Đó là sự hy sinh tuyệt đối của hàng trăm linh hồn, nhưng nó đã thành công trong việc mở rộng con đường cho Lâm Phàm.

Lâm Phàm, đang chiến đấu dữ dội ở tiền tuyến, cảm nhận được sự mất mát to lớn đó. Một thoáng đau đớn xẹt qua trái tim hắn, nhưng hắn không thể dừng lại. Những hy sinh này không phải là vô ích. Chúng là những viên gạch lát đường cho sứ mệnh của hắn.

Và không chỉ có nhóm của Lyra. Ở một mặt trận khác, Huyết Tộc Chiến Sĩ, những sinh vật cao lớn với làn da đỏ rực và sức mạnh thể chất phi thường, đang tạo thành một bức tường thịt và máu. Tộc trưởng Hùng Vĩ, một người đàn ông to lớn với cặp sừng cong và cây rìu chiến khổng lồ, đang gầm thét, tự mình chặn đứng một con Thôn Phệ Giả mãng xà dài hàng ngàn dặm.

“Không lùi một bước!” Ông gào lên, “Huyết Tộc chúng ta thà chết đứng còn hơn sống quỳ gối! Vì vinh quang của Vũ Trụ, vì sự bình yên của con cháu!”

Hàng trăm Huyết Tộc Chiến Sĩ lao vào biển Hư Vô, dùng chính cơ thể mình làm vũ khí. Họ không có phép thuật tinh vi, không có công nghệ tiên tiến, chỉ có ý chí sắt đá và sức mạnh nguyên thủy. Từng người một, họ ngã xuống, bị Thôn Phệ Giả nuốt chửng, nhưng mỗi khi một chiến sĩ ngã xuống, hai hoặc ba người khác lại tiến lên, lấp đầy khoảng trống. Năng lượng Hư Vô dần ăn mòn cơ thể họ, nhưng ý chí của họ vẫn không hề nao núng.

Tộc trưởng Hùng Vĩ cảm thấy rìu của mình nặng trĩu. Ông đã chiến đấu không ngừng nghỉ trong nhiều ngày. Con mãng xà Hư Vô cuối cùng cũng quấn chặt lấy ông, bắt đầu nghiền nát. Nhưng trước khi bị nuốt chửng hoàn toàn, Tộc trưởng Hùng Vĩ đã dồn toàn bộ sinh mệnh lực, toàn bộ năng lượng huyết thống của mình vào một cú đánh cuối cùng. Cây rìu chiến rực sáng, xuyên thủng đầu con mãng xà, khiến nó tan rã thành tro bụi.

Và rồi, ông cũng tan biến. Nhưng hành động của ông đã giữ chân được một trong những Thôn Phệ Giả khổng lồ nhất, tạo ra thêm một khoảng trống quý giá.

Lâm Phàm nhìn thấy tất cả. Hắn không phải là kẻ vô cảm. Mỗi một linh hồn ngã xuống, mỗi một tia hy vọng vụt tắt đều khiến trái tim Thiên Đạo của hắn run rẩy. Hắn hiểu rằng, sức mạnh của hắn là tối thượng, nhưng ý chí của vô số sinh linh mới là thứ thực sự chống đỡ vũ trụ này. Những hy sinh này không phải để hắn chiến thắng một mình, mà là để hắn trở thành hiện thân của tất cả những gì họ tin tưởng, tất cả những gì họ đấu tranh.

Hắn gầm lên một tiếng, Thiên Đạo Chân Thân phát ra ánh sáng chói lòa hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự đau khổ, nhưng cũng cảm nhận được sức mạnh từ hàng tỷ ý chí đang dồn vào mình. Những con đường đã được mở, dù phải trả giá bằng máu và nước mắt. Bây giờ, đến lượt hắn.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã ở ngay trước mắt. Khối vật chất đen kịt đó không ngừng bành trướng và co rút, như một trái tim khổng lồ của sự hủy diệt. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo, sự hỗn loạn, và một ý chí cổ xưa, trống rỗng đến đáng sợ từ nó. Đây là lúc kết thúc, hoặc là tất cả sẽ sụp đổ. Những hy sinh vĩ đại này sẽ không thể là vô ích.

Lâm Phàm nắm chặt tay, một sức mạnh vô biên cuộn trào trong cơ thể hắn. Hắn lao thẳng vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, mang theo hy vọng của vô số vũ trụ, mang theo gánh nặng của hàng tỷ sinh linh đã ngã xuống. Cuộc đối đầu cuối cùng đã bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8