Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 737
Hư Vô Chi Địa, nơi khởi nguồn của tận thế, giờ đây đã biến thành một lò mổ khổng lồ. Từng khoảnh khắc, hàng ngàn, hàng vạn sinh linh từ vô số vũ trụ đã gục ngã, tan biến thành hư vô dưới nanh vuốt của Thôn Phệ Giả. Không gian vặn vẹo, những vết nứt đen kịt xé toạc bầu trời, phun trào ra vô số quái vật Hư Vô với đủ hình dạng gớm ghiếc, từ những con sâu bọ khổng lồ với hàm răng sắc nhọn cho đến những thực thể không xương sống chỉ toàn mắt và xúc tu, tất cả đều mang theo một ý chí duy nhất: hủy diệt và nuốt chửng.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão loạn. Ánh sáng vàng kim từ hắn rực rỡ, chiếu rọi khắp chiến trường, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh khai thiên tích địa, hóa giải vô số thực thể Hư Vô thành tro bụi. Hắn tiến lên phía trước, mở ra một con đường máu giữa biển quái vật, nhưng con đường đó quá nhỏ bé so với sự bao la của Hư Vô, và phía sau hắn, liên minh đang phải đối mặt với áp lực khủng khiếp.
Ở tuyến đầu của một mặt trận trọng yếu, Tiên Đế Lạc Vũ, vị Tiên Đế trẻ tuổi nhất và tài năng nhất của Cửu Thiên Tiên Giới, đang chiến đấu với một Thôn Phệ Giả Cấp Vương cực kỳ mạnh mẽ. Con quái vật này có hình dạng như một con rồng không cánh, toàn thân được bao phủ bởi những gai nhọn đen kịt, mỗi cú vung đuôi đều xé nát không gian, tạo ra những xoáy lốc Hư Vô hút lấy mọi thứ. Lạc Vũ, với thanh kiếm Tiên Thiên trong tay, thi triển Cửu Thiên Kiếm Quyết, kiếm khí như thác đổ, mỗi chiêu đều mang theo ý chí bất khuất của Tiên Giới. Nhưng hắn đã chiến đấu liên tục quá lâu, Tiên lực trong cơ thể cạn kiệt, những vết thương chằng chịt trên người rỉ máu, thấm đẫm bộ Tiên bào trắng muốt.
“Tiên Đế Lạc Vũ, lui về đi! Để chúng tôi!” Một vị Tiên Tôn lão luyện của Tiên Giới khác, Tiên Tôn Huyền Minh, gầm lên, cố gắng tiếp cận để hỗ trợ. Nhưng ngay lập tức, một đàn Thôn Phệ Giả cấp thấp hơn lao tới, vây lấy ông.
Lạc Vũ ho ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn biết, nếu hắn lùi lại, vị trí này sẽ vỡ. Và một khi vị trí này vỡ, cánh cổng mà Lâm Phàm đang cố gắng mở ra ở phía trước sẽ bị khóa chặt, mọi nỗ lực của Thiên Đạo Chí Tôn sẽ trở thành vô nghĩa. Hắn nhìn về phía xa, nơi ánh sáng vàng kim của Lâm Phàm vẫn đang rực cháy, tựa như một lời hứa về một tương lai tươi sáng.
“Không! Ta là Tiên Đế của Cửu Thiên! Nhiệm vụ của ta là bảo vệ!” Lạc Vũ rít lên, trong mắt hiện lên sự quyết tuyệt. Hắn dồn toàn bộ Tiên lực còn lại, kích hoạt bí pháp cấm kỵ của Tiên Giới, biến toàn bộ sinh mệnh và Tiên hồn của mình thành một nguồn năng lượng bùng nổ. Thanh kiếm Tiên Thiên trong tay hắn vỡ vụn, nhưng những mảnh vỡ đó lại hội tụ thành một luồng kiếm quang chói lọi, xuyên thủng mọi phòng ngự của Thôn Phệ Giả Cấp Vương.
Một tiếng rống đau đớn vang vọng khắp chiến trường Hư Vô. Con Thôn Phệ Giả Cấp Vương bị xuyên thủng ngay tim, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu tan rã thành những hạt đen li ti. Lạc Vũ, sau khi hoàn thành đòn đánh cuối cùng, thân thể hắn cũng dần trở nên trong suốt, hóa thành những đốm sáng li ti bay lượn trong không gian, mang theo nụ cười mãn nguyện và ánh mắt vẫn hướng về phía Lâm Phàm.
Sự hy sinh của Tiên Đế Lạc Vũ đã tạo ra một khoảng trống chiến thuật cực kỳ quan trọng, làm chậm bước tiến của làn sóng Hư Vô ở mặt trận đó, giúp các chiến tuyến khác có thêm thời gian củng cố. Lâm Phàm, dù đang tập trung toàn lực chiến đấu, vẫn cảm nhận được sự mất mát đó. Một luồng bi thương và quyết tâm dâng trào trong lòng hắn. Mỗi sự hy sinh đều là một lời nhắc nhở về gánh nặng trên vai hắn, và về cái giá phải trả cho sự sống còn của đa vũ trụ.
Ở một góc khác, Thần Hoàng Ám Dạ, lãnh chúa của một Thần Giới u tối, đang lãnh đạo đội quân Thần Tộc của mình. Ám Dạ không phải là một vị Thần Hoàng thiện lương, nhưng trước mối đe dọa chung, hắn đã gạt bỏ mọi thù hận, dốc toàn lực chiến đấu. Thần thuật hắc ám của hắn mạnh mẽ và tàn bạo, tạo ra những vực sâu Hư Vô nuốt chửng hàng loạt quái vật. Nhưng hắn cũng đang bị vây khốn bởi ba Thôn Phệ Giả Cấp Vương khác, cùng với vô số Thôn Phệ Giả cấp thấp.
Một trong ba Thôn Phệ Giả Cấp Vương, với thân hình như một con nhện khổng lồ bằng bóng tối, phun ra những sợi tơ Hư Vô dính chặt, làm tê liệt Thần lực của Ám Dạ. Hai con còn lại nhân cơ hội xông lên, nhe nanh muốn xé xác hắn. Đội quân Thần Tộc của Ám Dạ đã bị tiêu hao quá nhiều, không còn đủ sức bảo vệ chủ nhân của mình.
“Không thể để chúng tiếp cận Lâm Phàm!” Thần Hoàng Ám Dạ gầm lên, đôi mắt đen sâu thẳm bỗng lóe lên một tia sáng chói mắt. Hắn biết, nếu hắn gục ngã, Thôn Phệ Giả sẽ dễ dàng xuyên thủng phòng tuyến này và tấn công vào phía sau Lâm Phàm, nơi đang tập trung những cường giả yểm trợ và các nhà chiến lược. Đó là một đòn chí mạng mà liên minh không thể gánh chịu.
Với một quyết định lạnh lùng, Thần Hoàng Ám Dạ triệu hồi toàn bộ Thần lực còn lại, nhưng không phải để tấn công. Hắn bắt đầu tụ tập năng lượng Hư Vô xung quanh mình, thứ năng lượng mà hắn đã hấp thụ và khống chế qua hàng triệu năm tu luyện. Hắn không có ý định tịnh hóa chúng, mà là để tạo ra một vụ nổ hủy diệt. Hắn đang biến chính mình thành một quả bom Hư Vô khổng lồ.
“Vì đa vũ trụ!” Hắn thì thầm, nụ cười nhếch mép cuối cùng hiện lên trên khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng. Hắn không phải là anh hùng, nhưng giờ khắc này, hắn đã chọn trở thành một. Vụ nổ ánh sáng đen và năng lượng hỗn loạn bùng phát, nuốt chửng ba Thôn Phệ Giả Cấp Vương và hàng vạn quái vật cấp thấp khác trong một khoảnh khắc. Nơi Thần Hoàng Ám Dạ từng đứng, giờ chỉ còn là một hố đen khổng lồ, sau đó dần dần khép lại, để lại một khoảng trống chết chóc trên chiến trường.
Lâm Phàm cảm nhận được hai luồng sinh mệnh mạnh mẽ vừa biến mất khỏi dòng chảy của đa vũ trụ. Hắn không cần quay đầu lại cũng biết được điều gì đã xảy ra. Trái tim Thiên Đạo của hắn đau nhói. Những Tiên Đế, Thần Hoàng này, họ không phải là những mảnh vỡ của Thiên Đạo, nhưng họ lại mang trong mình ý chí bảo vệ sinh linh, ý chí bất khuất không kém gì Thiên Đạo Nguyên Thủy. Họ là những anh hùng thực sự, những người đã dùng sinh mạng của mình để thắp sáng con đường cho hắn.
Sự hy sinh của Thần Hoàng Ám Dạ đã thanh tẩy một khu vực rộng lớn, làm gián đoạn kế hoạch tấn công của Hư Vô Thôn Phệ Giả ở tuyến đó. Nó mua thêm thời gian quý báu cho Lâm Phàm và toàn bộ liên minh. Những tiếng hô vang của các chiến sĩ liên minh, dù chứa đầy bi thương, nhưng cũng tràn ngập thêm dũng khí. Mỗi sự mất mát dường như chỉ làm ý chí chiến đấu của họ thêm kiên cường. Họ biết, sự hy sinh của đồng đội không thể là vô ích.
Lâm Phàm siết chặt nắm tay. Ánh sáng Thiên Đạo trên người hắn càng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn là hy vọng cuối cùng, gánh vác niềm tin và sinh mạng của vô số người. Hắn không thể gục ngã, không thể thất bại. Những giọt máu, những mảnh hồn phách của các cường giả đã hy sinh, chúng không tan biến hoàn toàn, mà bằng một cách nào đó, chúng được Thiên Đạo của Lâm Phàm thu nhận, trở thành một phần của ý chí và sức mạnh đang lớn dần trong hắn. Đó là sự kế thừa, là di sản mà những người đã ngã xuống để lại.
Phía trước, mục tiêu của Lâm Phàm đã gần hơn một chút. Hắn đang nhắm tới một điểm tập trung năng lượng Hư Vô khổng lồ, một nút thắt quan trọng trong mạng lưới của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Phá hủy nó sẽ tạo ra một cú sốc lớn cho toàn bộ hệ thống phòng thủ của kẻ thù, và mở ra con đường trực tiếp để Lâm Phàm đối mặt với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nhưng con đường đó vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, và cái giá phải trả có lẽ sẽ còn đắt hơn rất nhiều.
Lâm Phàm lao về phía trước, không một chút do dự. Mỗi bước chân của hắn đều vang vọng tiếng lòng của hàng tỷ sinh linh đang chiến đấu, tiếng vọng của những người đã ngã xuống, và tiếng vọng của một Thiên Đạo mới đang dần thành hình.
Trận chiến vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Trong Hư Vô Chi Địa, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, lòng dũng cảm của các cường giả liên minh đã thắp lên những tia hy vọng, dù mong manh, nhưng lại là ngọn lửa không thể bị dập tắt.
Lâm Phàm, với sức mạnh Thiên Đạo của mình, cảm nhận được từng đợt sóng xung kích của sự hy sinh, từng tia sáng cuối cùng của những linh hồn vĩ đại. Hắn ghi khắc tất cả. Chúng không chỉ là sự mất mát, mà là sức mạnh, là ý chí, là sự định hình cho Thiên Đạo mà hắn sắp trở thành. Thiên Đạo mới sẽ không chỉ là pháp tắc, mà còn là ký ức, là tình yêu, là sự hy sinh của tất cả những người đã chiến đấu vì nó.
Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng giờ đây, hắn không còn chiến đấu một mình. Hắn chiến đấu với hàng tỷ ý chí đang hòa quyện vào hắn, trở thành một phần của bản thân hắn.
Tiếng gầm thét của quái vật Hư Vô, tiếng nổ của thần thông, tiếng va chạm của binh khí, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca bi tráng, vang vọng mãi trong Hư Vô Chi Địa, chờ đợi khoảnh khắc quyết định cuối cùng.
Lâm Phàm, ngọn cờ của liên minh, đã sẵn sàng để đối mặt với vận mệnh của mình và của toàn bộ đa vũ trụ.