Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 736
Trong mênh mông Hư Vô Chi Địa, nơi ánh sáng bị nuốt chửng và thời gian trở nên vô nghĩa, trận đại chiến định mệnh đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Từng đợt sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả, từ những con quái vật nhỏ bé như bụi trần đến những thực thể khổng lồ tựa tinh vân, cuồn cuộn lao tới, uy hiếp nuốt chửng mọi sự sống. Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm, đang phải trả một cái giá kinh hoàng để mở đường tiến sâu hơn vào lãnh địa của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Lâm Phàm, với Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ, đã xông pha đi đầu, mở ra những khe hở mong manh trong biển Hư Vô vô tận. Nhưng phía sau hắn, áp lực không hề thuyên giảm. Một khu vực trọng yếu, nơi hàng ngàn Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ tụ tập, tạo thành một bức tường thịt và ý chí hủy diệt, đang đe dọa nuốt chửng đội quân tinh nhuệ của liên minh. Nơi đó, pháp tắc bị bóp méo, không gian vặn vẹo, ngay cả ánh sáng từ những cường giả cũng bị hấp thu gần như ngay lập tức.
Tiên Nữ Cửu Thiên, với dung nhan băng sương nhưng ánh mắt kiên định, đứng sừng sững giữa một trận pháp cổ xưa do chính nàng khắc họa. Mái tóc bạch kim bay phấp phới trong gió Hư Vô, từng động tác của nàng đều ẩn chứa sức mạnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nàng đang dùng chính linh hồn và tiên nguyên của mình để ổn định một khe hở không gian, ngăn không cho Hư Vô Thôn Phệ Giả từ một chiều không gian khác tràn vào. Xung quanh nàng, vô số tiên binh và cường giả Tiên Giới đã ngã xuống, máu nhuộm đỏ cả một vùng Hư Vô, nhưng nàng vẫn không lùi bước.
“Pháp tắc chi nguyên, vĩnh hằng bất diệt!” Tiên Nữ Cửu Thiên khẽ thốt, âm thanh trong trẻo nhưng đầy uy lực. Từ cơ thể nàng, những đường vân pháp tắc Thiên Đạo cổ xưa hiện lên, rực rỡ như những dòng sông sao băng. Chúng cắm sâu vào khe hở không gian, gồng mình chống đỡ sức ép hủy diệt. Từng sợi pháp tắc lung lay, run rẩy, cho thấy gánh nặng mà nàng đang gánh chịu. Nàng biết, chỉ cần nàng buông tay, hàng tỷ Hư Vô quái vật sẽ tràn vào, cắt đứt đường lui của Lâm Phàm và toàn bộ liên minh.
Một con Hư Vô Cự Thú, thân hình khổng lồ như một hành tinh chết, mang theo vô số xúc tu đen kịt, gầm rống lao tới. Mỗi xúc tu đều có thể nghiền nát một Tiên Vương. Nó nhắm thẳng vào Tiên Nữ Cửu Thiên, ý đồ xé nát bức tường phòng ngự mỏng manh mà nàng đang dựng lên. Tiên Nữ Cửu Thiên phun ra một ngụm tiên huyết, máu nàng không phải màu đỏ, mà là một dòng ánh sáng vàng kim, mang theo tinh hoa của Thiên Đạo. Dòng máu đó bay lên, hòa vào trận pháp, khiến nó trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, tỏa ra những luồng sáng rực rỡ thiêu đốt Hư Vô Cự Thú.
“Ta không thể để các ngươi vượt qua!” Nàng thì thầm, đôi mắt khẽ nhắm lại, linh hồn nàng đang tan chảy vào pháp tắc, hiến dâng chính mình cho sứ mệnh vĩ đại. Nàng biết đây là trận chiến cuối cùng của mình, nhưng nàng không hề hối tiếc. Nàng là một phần ý chí của Thiên Đạo Nguyên Thủy, và nàng sẽ bảo vệ nó đến hơi thở cuối cùng.
Cách đó không xa, Thần Hoàng Vô Cực, vị cường giả già nua nhưng uy vũ của Thần Giới, đang dẫn đầu đội quân Thần Giới và các chiến binh từ vô số vũ trụ khác, cố gắng giữ vững một vị trí then chốt. Ông vung Thần Hoàng Kiếm, một thanh kiếm cổ xưa rực sáng những vầng hào quang thần thánh, mỗi nhát chém đều xé toạc không gian, nghiền nát hàng ngàn Hư Vô quái vật. Nhưng số lượng địch quá đông, chúng như thủy triều dâng, không ngừng xông lên.
“Không thể lùi! Một bước lùi là vạn thế diệt vong!” Thần Hoàng Vô Cực gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy khí phách. Lưng ông đã bị một vết thương chí mạng, máu thần chảy ra như suối, nhưng ông vẫn đứng vững. Các Thần Vương xung quanh ông cũng đã hao tổn quá độ, một số đã hóa thành tro bụi. Một Hư Vô Thần Tướng, một thực thể mang hình dáng nửa người nửa thú, với đôi mắt đỏ rực như máu, đang lao tới, mang theo một cây trường mâu đen kịt, đâm xuyên qua lớp phòng ngự của Thần Giới.
“Lão phu sẽ không để ngươi chạm tới hậu phương!” Thần Hoàng Vô Cực cười lớn, một nụ cười đầy bi tráng. Ông không né tránh, mà dồn toàn bộ thần lực còn lại vào Thần Hoàng Kiếm. Thanh kiếm rực sáng một cách chói mắt, biến thành một tia sáng xuyên phá không gian. “Thần Diệt Trảm!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Hư Vô. Thần Hoàng Vô Cực dùng thân thể mình làm mồi nhử, lấy hết sinh mệnh và thần nguyên cuối cùng để thi triển chiêu thức mạnh nhất của mình. Thần Hồn của ông bốc cháy, hóa thành ngọn lửa vàng kim rực rỡ, bao trùm Hư Vô Thần Tướng. Cây trường mâu đâm xuyên qua ngực ông, nhưng tia sáng từ Thần Hoàng Kiếm cũng đã xé toạc linh hồn của Hư Vô Thần Tướng, khiến nó tan biến thành hư vô trong tiếng gầm thét đau đớn. Thân thể Thần Hoàng Vô Cực đứng thẳng trong giây lát, rồi từ từ tan rã thành vô số hạt ánh sáng, hòa vào Hư Vô, để lại một khoảng trống đau đớn trong lòng những chiến hữu. Cái chết của ông đã mở ra một khoảng trống chiến lược, làm suy yếu đáng kể tuyến phòng ngự của Hư Vô.
Từ một Vũ Trụ xa xôi, một vị thủ lĩnh của chủng tộc năng lượng, mang tên Zenith Prime, cũng đang thực hiện sự hy sinh cuối cùng. Thân thể của hắn là một khối ánh sáng rực rỡ, chứa đựng vô số công nghệ và tri thức từ một nền văn minh tiên tiến. Hắn đang cố gắng kích hoạt một “Hư Không Tịnh Hóa Bão”, một thiết bị có khả năng thanh lọc Hư Vô năng lượng trong một phạm vi rộng lớn, nhưng cần một nguồn năng lượng khổng lồ. Hư Vô Thôn Phệ Giả đã phát hiện ra ý đồ của hắn, hàng ngàn sinh vật nhỏ hơn lao vào, cố gắng phá hủy thiết bị.
“Vì sự sống của Vũ Trụ, vì tương lai của mọi sinh linh!” Zenith Prime truyền đi một thông điệp cuối cùng bằng sóng ý thức, vang vọng trong tâm trí của những chiến hữu gần đó. Hắn không ngần ngại, kích hoạt toàn bộ năng lượng sinh mệnh và lõi năng lượng của chủng tộc mình, dồn vào thiết bị. Ánh sáng từ Zenith Prime bùng nổ, rực rỡ hơn cả một siêu tân tinh, nuốt chửng hàng ngàn Hư Vô Thôn Phệ Giả xung quanh hắn. Thiết bị Hư Không Tịnh Hóa Bão được kích hoạt thành công, một làn sóng năng lượng thanh khiết quét qua, tịnh hóa một khu vực rộng lớn, đẩy lùi tạm thời thế lực Hư Vô.
Những sự hy sinh này không hề uổng phí. Tiên Nữ Cửu Thiên, dù đã hao tổn gần hết tiên nguyên, vẫn duy trì được khe hở không gian, bảo vệ hậu phương. Cái chết của Thần Hoàng Vô Cực đã mở ra một con đường then chốt, phá vỡ tuyến phòng ngự chính của Hư Vô. Và sự tự hủy của Zenith Prime đã tạo ra một khoảng trống an toàn tạm thời, cho phép các cường giả khác tập hợp lại và tiến lên.
Lâm Phàm, đang chiến đấu dữ dội ở tuyến đầu, cảm nhận được từng làn sóng năng lượng và ý chí kiên cường từ phía sau. Hắn cảm nhận được sự tan biến của Thần Hoàng Vô Cực, sự suy yếu của Tiên Nữ Cửu Thiên, và sự hy sinh rực rỡ của Zenith Prime. Một nỗi đau đớn xé lòng trỗi dậy trong hắn, nhưng cũng là một nguồn động lực vô tận. Hắn biết, những người này không chiến đấu vì chính họ, mà vì một tương lai mà có thể họ sẽ không bao giờ được nhìn thấy. Họ đang mở đường cho hắn, giao phó sứ mệnh vĩ đại này vào tay hắn.
Ánh mắt Lâm Phàm trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn về phía trước, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn đang ẩn mình trong màn sương Hư Vô dày đặc, một thực thể khổng lồ và đáng sợ. Con đường đã được mở ra bằng máu và linh hồn của vô số anh hùng. Bây giờ, đến lượt hắn phải hoàn thành sứ mệnh.
Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm bùng nổ sức mạnh, hắn gầm lên một tiếng, rung chuyển cả Hư Vô Chi Địa. Thanh kiếm Thiên Đạo trong tay hắn rực sáng, ánh sáng của nó xua tan màn đêm vĩnh cửu. Hắn lao thẳng về phía trước, mang theo ý chí của toàn bộ liên minh, mang theo hy vọng cuối cùng của vô số vũ trụ. Cuộc đối đầu trực diện với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đã ở ngay trước mắt.