Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 735

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:55:27 | Lượt xem: 2

Trong khoảng không hỗn độn của Hư Vô Chi Địa, nơi ánh sáng và bóng tối tranh chấp đến tận cùng, cuộc đại chiến vũ trụ đã bùng nổ với sự khốc liệt chưa từng có. Từng đợt sóng quái vật Hư Vô Thôn Phệ Giả, với hình thù dị hợm và sức mạnh hủy diệt, không ngừng ập tới, nhấn chìm mọi thứ trên đường đi của chúng. Liên minh Đa Vũ Trụ, tập hợp những cường giả tinh anh nhất từ vô số thế giới, đang chiến đấu trong tuyệt vọng.

Tiếng gầm thét, tiếng va chạm của pháp tắc, tiếng nổ xé toạc không gian vang vọng khắp nơi. Những vì sao xa xôi, những thiên thể từng là cái nôi của sự sống, giờ đây chỉ còn là những tàn dư lụi tàn, bị nuốt chửng bởi vực sâu Hư Vô. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, một chiến hạm khổng lồ của liên minh lại tan rã, một Thánh Địa di động lại bị xuyên thủng, và vô số sinh linh ngã xuống, linh hồn bị xé nát thành từng mảnh vụn hỗn loạn.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ, đứng sừng sững như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Ánh sáng của Thiên Đạo tỏa ra từ hắn, đẩy lùi những thực thể Hư Vô gần kề, nhưng cũng không thể ngăn cản được làn sóng tấn công dữ dội từ mọi phía. Hắn biết rằng mục tiêu của mình không phải là tiêu diệt tất cả những kẻ thù này, mà là phải tiến sâu vào trung tâm, đối mặt với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang ẩn mình.

Nhưng con đường đến đó được trải bằng máu và sự hy sinh. Ở tuyến đầu, Chiến Thần Cổ Hoàng – vị Thần Hoàng vĩ đại của một vũ trụ Thần Giới cổ xưa, người đã từng một mình chống lại một quân đoàn Ma Thần – đang gồng mình chiến đấu. Thân thể cường tráng của ông, được tôi luyện qua hàng triệu năm, giờ đây nhuốm đầy máu và vết thương. Thanh Thiên Chùy trong tay ông vung lên, mỗi lần hạ xuống lại nghiền nát hàng chục Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp, nhưng những con quái vật cấp cao hơn, với thân thể cứng rắn như tinh thạch Hư Vô, lại liên tục áp sát.

Một con Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, với hàng trăm xúc tu tua tủa và đôi mắt đỏ ngầu như dung nham, lao tới. Nó là một biến thể cấp Thiên Tôn Hư Vô, mang trong mình năng lượng hủy diệt đủ để nghiền nát một Tiên Giới. Chiến Thần Cổ Hoàng gầm lên một tiếng, sức mạnh của Thần Đạo bùng nổ, biến thành một lá chắn ánh sáng vàng kim. Nhưng lá chắn ấy cũng chỉ cầm cự được vài hơi thở trước sức công phá của quái vật.

Ông nhìn về phía Lâm Phàm, ánh mắt kiên định. Ông biết rằng mình đã không còn nhiều thời gian. Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm vẫn đang bị kìm hãm bởi hàng trăm Tiên Tôn Hư Vô và thậm chí là những Thần Hoàng Hư Vô nhỏ hơn. Nếu ông không tạo ra một khoảng trống, Lâm Phàm sẽ không thể tiến lên. “Lâm Phàm, hãy sống sót!” Ông thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng gầm thét của chiến trường.

Chiến Thần Cổ Hoàng kích hoạt cấm thuật cuối cùng của mình. Từng giọt máu Thần Hoàng trong cơ thể ông bốc cháy, linh hồn ông hóa thành một luồng năng lượng thuần túy. Thanh Thiên Chùy trong tay ông biến thành một vầng thái dương chói lọi, không ngừng lớn dần. Vị Thiên Tôn Hư Vô kia cảm nhận được nguy hiểm, cố gắng rút lui, nhưng đã quá muộn.

Thần Hoàng Diệt Thế!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc một mảng lớn Hư Vô Chi Địa. Sức công phá của nó không chỉ tiêu diệt hoàn toàn con Thiên Tôn Hư Vô khổng lồ, mà còn quét sạch hàng chục vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả khác, tạo ra một khoảng trống rộng lớn, một con đường tạm thời dẫn thẳng về phía trước. Bụi tinh vân Hư Vô tan biến, để lại một khoảng không trong lành hiếm hoi.

Lâm Phàm cảm nhận được sự tan biến của một linh hồn vĩ đại. Trái tim hắn thắt lại. Chiến Thần Cổ Hoàng đã hy sinh. Nỗi đau xé ruột, nhưng cũng là động lực thúc đẩy hắn. “Ta sẽ không để sự hy sinh của ông vô nghĩa!” Hắn gầm lên, ánh sáng Thiên Đạo Chân Thân càng thêm rực rỡ.

Nhưng sự yên tĩnh chỉ kéo dài trong chốc lát. Những quái vật Hư Vô khác lại bắt đầu tràn vào khoảng trống đó. Lúc này, một bóng hình uyển chuyển, thanh tú, nhưng ánh mắt kiên cường, lao lên. Đó là Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã đồng hành cùng Lâm Phàm từ Tiên Giới, một phần “ý chí” của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Nàng không mạnh mẽ bằng Chiến Thần Cổ Hoàng, nhưng lại sở hữu những Tiên Pháp tinh diệu và khả năng phong ấn cổ xưa.

Nàng biết rằng khoảng trống vừa tạo ra cần được giữ vững. Nàng không thể chiến đấu trực diện với những Thần Hoàng Hư Vô đang tiến đến. Nhưng nàng có thể phong tỏa chúng. “Lâm Phàm, hãy tiến lên! Ta sẽ giữ chân chúng!” Nàng hét lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy bi tráng.

Vô số Phù Văn Thiên Đạo cổ xưa hiện ra quanh Tiên Nữ Cửu Thiên. Chúng hợp thành một mạng lưới khổng lồ, kết nối với nhau, tạo ra một không gian bị ngưng đọng. Đây là Thiên Đạo Phong Ấn Trận, cấm thuật tối thượng mà nàng chỉ có thể thi triển bằng cách thiêu đốt sinh mệnh và linh hồn của mình, dùng chính bản thân làm vật dẫn cho Thiên Đạo Nguyên Thủy.

Ba con Thần Hoàng Hư Vô bị giam hãm trong không gian ngưng đọng, chúng gầm gừ giận dữ, điên cuồng công kích. Nhưng Thiên Đạo Phong Ấn Trận kiên cố đến mức không thể tưởng tượng, giam cầm chúng một cách hiệu quả. Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự tan biến dần của Tiên Nữ Cửu Thiên. Thân thể nàng trở nên mờ ảo, hóa thành vô số đốm sáng lung linh, hòa vào các Phù Văn Thiên Đạo. Nàng mỉm cười lần cuối, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện và tình yêu thương, rồi hoàn toàn tan biến.

Lâm Phàm cảm nhận được trái tim mình như bị xé toạc. Tiên Nữ Cửu Thiên, người đã cùng hắn chia sẻ những bí mật sâu xa nhất về Thiên Đạo, đã ra đi. Sự hy sinh của nàng đã giữ vững con đường, đảm bảo không một Thần Hoàng Hư Vô nào có thể chặn Lâm Phàm trong thời gian tới.

Ở một chiến tuyến khác, Mộc Long Tôn Giả, vị tộc trưởng của Long Tộc một vũ trụ cường đại, cùng với Phượng Hoàng Thần Nữ từ Phượng Hoàng Tộc, cũng đang chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Mộc Long Tôn Giả, với thân rồng xanh biếc khổng lồ, đang bị bao vây bởi một đàn Hư Vô Cự Mãng, mỗi con đều có sức mạnh ngang Tiên Đế. Ông đã mất đi một cánh, vảy rồng nứt toác, nhưng vẫn kiên cường phun ra những luồng Long Viêm hủy diệt.

Phượng Hoàng Thần Nữ, với bộ lông rực lửa, đã biến thành hình thái nguyên bản, giải phóng Phượng Hoàng Niết Bàn Hỏa, thiêu rụi vô số kẻ địch. Nhưng có một Hư Vô Cự Ma cấp Thần Vương đã xuất hiện, nó mạnh mẽ đến mức không thể chống cự. Hắn giáng một đòn chí mạng vào Phượng Hoàng Thần Nữ, khiến nàng rơi xuống.

Mộc Long Tôn Giả gầm lên một tiếng giận dữ, lao đến đỡ đòn cho nàng. Thân rồng ông bị xuyên thủng, máu rồng vàng óng chảy ra hòa vào Hư Vô. Ông biết mình không thể sống sót. “Niết Bàn đi, tiểu Phượng Hoàng! Hãy tiếp tục chiến đấu!” Ông dùng sức lực cuối cùng, đẩy Phượng Hoàng Thần Nữ vào một luồng Long Khí bảo vệ, đồng thời tự bạo Long Châu của mình.

Một vụ nổ rồng long trời lở đất, tạo ra một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, cuốn phăng Hư Vô Cự Ma và toàn bộ đàn Hư Vô Cự Mãng. Phượng Hoàng Thần Nữ, trong vòng xoáy Niết Bàn, nhìn thấy Mộc Long Tôn Giả tan biến. Nàng đau đớn gào thét, nhưng nàng biết mình phải sống, phải chiến đấu để không phụ lòng ông.

Lâm Phàm chứng kiến tất cả. Từng cường giả, từng đồng minh, từng người mang trong mình hy vọng của một vũ trụ, đều đang ngã xuống. Thần Tướng Thiên Giới, người đã từng theo hắn từ Thần Giới, đã hóa thân thành một lá chắn thép, chặn đứng một đợt sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả khổng lồ, cho phép đội hình chủ lực của liên minh rút lui. Đạo Chủ Vô Cực, vị trí tôn của một Đại Đạo Thánh Địa, đã thi triển Đại Đạo Quy Nhất, hợp nhất bản thân với pháp tắc vũ trụ để tạo ra một vùng cấm địa tạm thời, ngăn cản sự tiến công của kẻ thù.

Những sự hy sinh ấy không vô ích. Chúng đã thành công mở ra một con đường, một cơ hội duy nhất cho Lâm Phàm. Con đường ấy giờ đây không còn bị phong tỏa bởi hàng vạn Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp hay những Thần Hoàng Hư Vô mạnh mẽ. Nó dẫn thẳng đến trung tâm của Hư Vô Chi Địa, nơi năng lượng hỗn loạn cuộn trào dữ dội nhất, và nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang chờ đợi.

Lâm Phàm cảm nhận được gánh nặng của vô số linh hồn đã ngã xuống. Nỗi đau thương, sự phẫn nộ, nhưng trên hết là ý chí kiên cường và niềm tin tuyệt đối mà họ đã đặt vào hắn. Máu của họ, linh hồn của họ, đã trở thành một phần của con đường mà hắn đang đi. Hắn biết rằng không thể có bất kỳ sự chùn bước nào. Nếu hắn thất bại, tất cả những sự hy sinh này sẽ trở thành vô nghĩa, và tất cả các vũ trụ sẽ bị nuốt chửng.

Ánh sáng Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết, như một ngọn lửa bất diệt trong đêm tối vô tận. Hắn hít một hơi thật sâu, gạt đi nỗi đau, và lao thẳng vào con đường đã được mở ra bằng xương máu và linh hồn của các cường giả. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng: Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Cuộc đối đầu cuối cùng đã gần kề.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8