Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 734

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:55:03 | Lượt xem: 2

Trong vô tận Hư Vô chi địa, nơi ánh sáng bị bóp méo và thời gian trở nên vô nghĩa, cuộc đại chiến đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Từng đợt sóng Hư Vô Thôn Phệ Giả, những sinh vật gớm ghiếc được tạo nên từ sự hỗn loạn và khao khát hủy diệt, cuồn cuộn lao tới như thủy triều đen tối. Liên minh Đa Vũ Trụ, dù đã tập hợp những cường giả và binh đoàn tinh nhuệ nhất từ vô số thế giới, vẫn cảm thấy áp lực đè nặng như núi thái sơn. Mỗi khoảnh khắc trôi qua là một sinh mệnh bị nuốt chửng, một thế giới nhỏ bé bị bóp nát trong tâm trí những chiến binh.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ, là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão loạn. Hắn liên tục vung tay, từng chưởng ấn mang theo pháp tắc vũ trụ, từng kiếm khí cắt ngang Hư Vô, tiêu diệt hàng vạn Thôn Phệ Giả cấp thấp, thậm chí chặn đứng cả những Thôn Phệ Giả cấp Vương khổng lồ. Nhưng con đường dẫn đến Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn bị phong tỏa bởi một tầng phòng ngự dày đặc, được cấu thành từ vô số Hư Vô chi lực ngưng tụ, cùng với những sinh vật cấp Đế cực kỳ nguy hiểm, chúng hợp thành một bức tường thịt và năng lượng bất khả xâm phạm.

“Không thể tiếp tục thế này!” Tiên Tôn Hạo Thiên, một lão giả râu tóc bạc phơ, thân thể gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực trí tuệ, cất tiếng nói vang vọng khắp chiến trường qua thần niệm. Ông là một trong những người đầu tiên ủng hộ Lâm Phàm, và là bậc thầy về trận pháp, đã từng một tay trấn giữ mười Tiên Giới cổ xưa. “Chúng ta phải mở một con đường, dù chỉ là một khoảnh khắc!”

Tiên Tôn Hạo Thiên nhìn về phía Lâm Phàm, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và một chút xót xa. Ông biết, Lâm Phàm là hy vọng cuối cùng của toàn bộ Đa Vũ Trụ. Để Lâm Phàm có thể tiếp cận Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, liên minh phải trả giá. Và cái giá đó, ông đã sẵn lòng trả.

“Chư vị Tiên Hữu, xin hãy nghe ta!” Tiên Tôn Hạo Thiên bỗng nhiên phóng thích toàn bộ Tiên Linh lực trong cơ thể, một vòng sáng ngũ sắc rực rỡ bùng nổ, đẩy lùi tạm thời một đám Thôn Phệ Giả khổng lồ. Ông ngưng tụ một ấn quyết phức tạp, tiếng ngâm xướng cổ xưa vang vọng. “Ta sẽ dùng toàn bộ tu vi, thi triển ‘Đại Thiên Diệt Hư Vô Trận’! Nó sẽ mở ra một khe hở trong phòng tuyến của Hư Vô Thôn Phệ Giả, nhưng chỉ trong chốc lát!”

Vô số cường giả trong liên minh đều chấn động. Đại Thiên Diệt Hư Vô Trận là một cấm thuật của Tiên Giới cổ xưa, yêu cầu người thi triển phải hiến tế toàn bộ sinh mệnh và tu vi, thậm chí là linh hồn, để kích hoạt sức mạnh hủy diệt Hư Vô. Một khi thi triển, người đó sẽ tan biến hoàn toàn, không còn cơ hội luân hồi.

“Tiên Tôn, không thể!” Một Tiên Vương trẻ tuổi kêu lên, nhưng ánh mắt Tiên Tôn Hạo Thiên đã quyết tuyệt.

“Không có thời gian đâu!” Ông hét lớn, khuôn mặt già nua bỗng trở nên rạng rỡ một cách đáng sợ, như ánh nến trước gió. “Đây là hy vọng duy nhất! Lâm Phàm, con phải tiếp tục tiến lên! Con là Thiên Đạo mới!”

Ngay lập tức, vô số phù văn vàng óng từ cơ thể Tiên Tôn Hạo Thiên bay ra, chúng kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ, bao trùm một vùng Hư Vô rộng lớn. Tiên Linh lực của ông bị rút cạn với tốc độ kinh hoàng, biến thành năng lượng thuần túy cung cấp cho trận pháp. Thân thể ông bắt đầu hóa thành ánh sáng, tan biến dần từ chân lên đầu. Những Hư Vô Thôn Phệ Giả bị cuốn vào trận pháp, phát ra những tiếng gầm rít thảm thiết, thân thể chúng vặn vẹo, tan rã thành hư vô.

Một khe hở, một lỗ hổng khổng lồ, rực sáng trong bức tường đen tối của Hư Vô, xuất hiện. Nó không tồn tại lâu, chỉ vài nhịp thở, nhưng đó là cơ hội vàng.

“TIẾN LÊN!” Lâm Phàm gầm lên, trái tim hắn quặn thắt khi chứng kiến sự hy sinh của Tiên Tôn Hạo Thiên. Hắn phóng đi như tia chớp, Thiên Đạo Chân Thân của hắn bùng nổ sức mạnh, dẫn đầu đội quân tinh nhuệ nhất lao vào khe hở.

Họ đã vượt qua được tuyến phòng thủ đầu tiên, nhưng phía trước, một bức tường khác lại hiện ra, còn kiên cố hơn. Lần này, không phải là Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp Đế đơn thuần, mà là một thực thể Hư Vô khổng lồ, mang hình dáng một con quỷ vượn đen, cao hàng vạn trượng, mỗi sợi lông của nó đều là một pháp tắc hủy diệt. Nó được gọi là “Hư Vô Cự Viên”, và nó là cánh cổng cuối cùng dẫn đến Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

“Chưa đủ! Chúng ta phải mở rộng con đường!” Nữ Hoàng Cửu U, một mỹ nhân tuyệt thế với mái tóc đen dài như dải ngân hà và đôi mắt tím thẫm chứa đựng sức mạnh kinh hoàng, cất tiếng. Nàng là người cai trị một Vũ Trụ Cửu U, nơi sinh linh sống trong bóng tối và luyện hóa sức mạnh của vong hồn. Nàng đã dẫn dắt binh đoàn Cửu U của mình đến đây, chiến đấu không ngừng nghỉ.

“Lâm Phàm, ta sẽ giúp ngươi!” Nàng quay sang Lâm Phàm, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy bi tráng. “Đây là sứ mệnh của chúng ta, của tất cả sinh linh. Ngươi phải sống!”

Không đợi Lâm Phàm đáp lời, Nữ Hoàng Cửu U triệu hồi “Cửu U Thiên Bi”, một bia đá khổng lồ được tạo thành từ vô số vong hồn và năng lượng Hư Vô tinh khiết, nhưng được tịnh hóa. Nàng đặt tay lên bia đá, toàn bộ sinh lực, linh hồn, và tu vi của nàng đổ vào đó. Mái tóc đen của nàng nhanh chóng bạc phơ, làn da ngọc ngà héo hon, nhưng đôi mắt nàng vẫn rực cháy.

“Cửu U Bất Diệt, Vạn Hồn Tế Thiên!” Nàng gầm lên, giọng nói vang vọng như tiếng chuông từ cõi vĩnh hằng. Cửu U Thiên Bi bùng nổ năng lượng, hàng tỷ vong hồn từ Vũ Trụ Cửu U hiện hình, chúng không phải là oan hồn, mà là những chiến binh đã ngã xuống, những người tự nguyện hiến dâng sức mạnh cuối cùng cho Nữ Hoàng. Tất cả hợp lại, tạo thành một luồng sáng hủy diệt màu tím đen, lao thẳng vào Hư Vô Cự Viên.

Hư Vô Cự Viên gầm lên giận dữ, vung nắm đấm khổng lồ để chặn lại. Nhưng luồng sáng của Cửu U Thiên Bi mang theo sức mạnh của hàng tỷ sinh linh đã hy sinh, nó xuyên thủng lớp phòng ngự của Cự Viên, tạo ra một vết nứt khổng lồ trên thân thể nó. Năng lượng Hư Vô từ vết nứt tuôn trào, cho thấy sự tổn thương nghiêm trọng.

Cùng lúc đó, thân thể Nữ Hoàng Cửu U hoàn toàn tan rã, hòa vào luồng sáng tím đen, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian. Nàng đã dùng sinh mệnh và toàn bộ sự tồn tại của mình để tạo ra một lỗ hổng trong phòng tuyến của Hư Vô Cự Viên.

“Nữ Hoàng!” Lâm Phàm thốt lên, cảm giác mất mát dâng trào. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, quá nhiều chiến hữu ngã xuống. Mỗi sự hy sinh đều là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh vô tận, thúc đẩy hắn phải tiến lên.

Lâm Phàm và những người còn lại của liên minh lao qua vết nứt trên Hư Vô Cự Viên. Con đường đã mở, nhưng phía cuối con đường, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể hiện ra, một thực thể khổng lồ vượt quá mọi sự tưởng tượng, nó giống như một lỗ đen sống, nuốt chửng tất cả ánh sáng và pháp tắc. Xung quanh nó, vô số xúc tu khổng lồ đung đưa, mỗi xúc tu đều mang sức mạnh của một Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp Hoàng. Chúng tạo thành lớp phòng ngự cuối cùng, dày đặc và bất khả xâm phạm.

“Con đường đã mở, nhưng vẫn chưa đủ!” Chiến Thần Bất Diệt, một người đàn ông vạm vỡ với làn da đỏ rực như dung nham và đôi mắt sấm sét, gầm lên. Ông là thủ lĩnh của chủng tộc Chiến Thần, một nền văn minh đã trải qua hàng triệu năm chiến tranh để tồn tại trong Hư Không. Ông đã dẫn dắt hàng triệu Chiến Thần đến đây, nhưng giờ đây, chỉ còn lại vài trăm người.

“Lâm Phàm, đây là cơ hội cuối cùng! Ngươi phải tiến lên!” Chiến Thần Bất Diệt nhìn thẳng vào Lâm Phàm, ánh mắt kiên định. “Chủng tộc Chiến Thần chúng ta sinh ra là để chiến đấu, và chết đi cũng trong vinh quang! Chúng ta sẽ mở ra con đường cho ngươi!”

Ông quay sang những Chiến Thần còn lại, ra hiệu. Không một ai do dự. Với một tiếng gầm vang dội, toàn bộ các Chiến Thần còn sống sót, bao gồm cả Chiến Thần Bất Diệt, kích hoạt cấm thuật tối thượng của họ: “Chiến Thần Tế Hồn Kích”.

Thân thể của họ bắt đầu bùng cháy, không phải lửa vật chất, mà là ngọn lửa của ý chí chiến đấu, của linh hồn. Mỗi Chiến Thần tan biến, biến thành một tia sáng đỏ rực, chúng hợp lại thành một mũi tên khổng lồ, mang theo sức mạnh hủy diệt mọi thứ. Mũi tên Chiến Thần, mang theo ý chí của hàng triệu chiến binh đã ngã xuống, lao thẳng vào rừng xúc tu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Hư Vô. Rừng xúc tu bị xé toạc, vô số xúc tu bị cắt đứt, co rút lại trong đau đớn. Một con đường thẳng tắp, đầy máu và năng lượng hỗn loạn, hiện ra, dẫn thẳng đến lõi của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.

Lâm Phàm đứng đó, nhìn những tia sáng đỏ rực cuối cùng tan biến vào khoảng không. Hắn không nói một lời, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm bùng cháy dữ dội. Những Tiên Tôn, Nữ Hoàng, Chiến Thần… tất cả họ đã hy sinh để mở ra con đường này. Hắn không được phép thất bại.

Hắn nhìn về phía Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, giờ đây đã lộ ra một phần lõi yếu ớt nhất của nó, nơi những xúc tu bị phá hủy. Đây là cơ hội duy nhất, được đánh đổi bằng vô số sinh mệnh và sự hy sinh vĩ đại.

Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm phát ra ánh sáng chói lòa, sức mạnh của Đa Vũ Trụ dường như hội tụ vào hắn. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm xưa, không còn là Tiên Đế hay Thần Hoàng. Hắn là hiện thân của Thiên Đạo, là hy vọng cuối cùng của vô số Vũ Trụ. Với một tiếng rống vang dội, Lâm Phàm lao thẳng vào con đường vừa được mở ra, hướng về phía Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, mang theo gánh nặng của toàn bộ sinh linh và ý chí của những người đã ngã xuống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8