Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 733

Cập nhật lúc: 2026-03-14 23:54:36 | Lượt xem: 2

Cánh cửa của Hư Vô Chi Địa không phải là một lối vào, mà là một vết nứt liên tục mở rộng, một vết thương nham hiểm trên tấm màn vũ trụ. Qua vết nứt đó, vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả đổ ra như một cơn thủy triều đen tối, chúng không có hình dạng cố định, mỗi con là một khối hỗn loạn của năng lượng hủy diệt, gầm thét bằng những âm thanh chỉ có thể cảm nhận bằng ý thức, chứ không phải bằng tai.

Trận chiến đã kéo dài vô số ngày đêm, khái niệm thời gian gần như mất đi ý nghĩa trong không gian hỗn độn này. Liên minh đa vũ trụ, tập hợp những cường giả tinh anh nhất từ hàng tỷ thế giới, đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Các Tiên Đế, Thần Hoàng, và những sinh vật quyền năng đến từ các chủng tộc khác nhau, mỗi người đều là đỉnh cao của nền văn minh mình, giờ đây phải vật lộn để giữ vững một tấc đất.

Tại một tiền tuyến trọng yếu, được mệnh danh là “Vách Đá Hồn Khí”, hàng ngàn chiến sĩ đang tạo thành một bức tường bằng năng lượng và ý chí. Đây là điểm mấu chốt để bảo vệ Lâm Phàm, người đang ở sâu hơn, với Thiên Đạo Chân Thân rực rỡ, liên tục quét sạch những đợt tấn công lớn nhất của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mở ra một con đường hẹp tiến sâu vào trung tâm Hư Vô.

Đại Đế Băng Huyết, một lão nhân tóc bạc phơ với đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm băng giá, đang đứng vững vàng ở tiền tuyến. Toàn thân ông tỏa ra hàn khí kinh người, biến mọi Thôn Phệ Giả chạm vào thành những tinh thể băng đen rồi vỡ tan. Ông là một trong những vị Thần Hoàng cổ xưa nhất, đến từ một Vũ Trụ băng giá xa xôi, một người từng hoài nghi về sứ mệnh của Lâm Phàm nhưng giờ đây đã đặt trọn niềm tin vào thiếu niên đã trưởng thành này.

“Giữ vững! Không ai được lùi bước!” Giọng nói của ông trầm hùng, vang vọng qua tiếng gầm rú của Hư Vô, mặc dù ông không cần phải nói, ánh mắt kiên định của ông đã là mệnh lệnh tối cao.

Bên cạnh ông là Hỏa Long Tôn Giả, một sinh vật khổng lồ với lớp vảy đỏ rực và đôi cánh lửa, đến từ một Vũ Trụ dung nham. Hắn gầm lên một tiếng, phun ra một cột lửa hủy diệt, thiêu rụi cả một đạo quân Thôn Phệ Giả. Thế nhưng, cứ một ngàn con bị tiêu diệt, lại có mười ngàn con khác xông lên, không ngừng nghỉ.

Tổn thất của liên minh là không thể đong đếm. Từng Tiên Tôn, từng Thần Vương ngã xuống, linh hồn của họ bị xé nát và hòa tan vào Hư Vô. Máu của họ, dù là huyết mạch Tiên Linh hay Thần Huyết, đều bị Hư Vô nuốt chửng, không để lại dấu vết. Những chiến sĩ còn lại, dù kiệt sức, vẫn cắn răng chiến đấu, bởi họ biết, phía sau họ là Vũ Trụ của họ, là tất cả những gì họ yêu quý.

Một đạo Thôn Phệ Giả khổng lồ, cao tới hàng trăm dặm, với những xúc tu hỗn loạn, bất ngờ xuyên thủng hàng phòng ngự bên cánh phải. Đó là một con “Hư Vô Cự Thú”, một trong những sinh vật đáng sợ nhất được tạo ra từ Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, chuyên dùng để phá vỡ các phòng tuyến. Nó gầm lên, luồng khí hủy diệt phun ra, quét sạch hàng trăm Tiên Quân và Thần Tướng.

“Cút!” Đại Đế Băng Huyết gầm lên, ông biết rằng nếu cánh phải bị phá vỡ, Vách Đá Hồn Khí sẽ sụp đổ, và con đường Lâm Phàm đang khai mở sẽ bị chặn đứng.

Ông lao tới, không chút do dự. Hàn khí quanh thân ông ngưng tụ, tạo thành một thanh kiếm băng khổng lồ, lấp lánh ánh sáng xanh lam huyền ảo. Đó là “Băng Hà Trảm Thần Kiếm”, tuyệt kỹ cuối cùng của Vũ Trụ Băng Huyết, chỉ được thi triển khi sinh mệnh đã đạt tới cực hạn.

“Hỏa Long, chặn đám nhỏ! Ta sẽ đối phó với nó!” Đại Đế Băng Huyết truyền âm, giọng nói đã mang theo vẻ kiệt quệ.

Hỏa Long Tôn Giả gầm lên đáp lời, lao vào giữa đám Thôn Phệ Giả nhỏ hơn, tạo thành một bức tường lửa sống. Hắn biết, Đại Đế Băng Huyết đang chuẩn bị cho một đòn chí mạng, một đòn mà có thể đổi lấy cả sinh mạng.

Đại Đế Băng Huyết đối mặt với Hư Vô Cự Thú. Cơ thể ông, vốn đã hao mòn sau vô số trận chiến, giờ đây đang bộc phát ra một nguồn năng lượng chưa từng có. Từng sợi tóc bạc của ông hóa thành băng tinh, từng mạch máu trong cơ thể ông phát sáng. Ông đang dùng chính bản nguyên sinh mệnh của mình để kích hoạt sức mạnh tối thượng.

“Để mở đường cho Thiên Đạo mới… ta nguyện hy sinh!” Ông thầm thì, ánh mắt hướng về phía trước, nơi Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm đang tỏa ra ánh sáng chói lọi, xua tan một phần bóng tối Hư Vô.

Thanh Băng Hà Trảm Thần Kiếm trên tay Đại Đế Băng Huyết không ngừng lớn lên, hấp thụ tất cả hàn khí, tất cả sinh mệnh lực còn sót lại của ông. Nó trở thành một lưỡi kiếm dài hàng ngàn dặm, chiếu rọi cả một vùng Hư Vô, mang theo khí thế hủy diệt. Hư Vô Cự Thú dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó gầm lên một tiếng dữ dội, hàng ngàn xúc tu cùng lúc vươn ra, tạo thành một mạng lưới dày đặc hòng nghiền nát Đại Đế Băng Huyết.

Nhưng Đại Đế Băng Huyết không hề né tránh. Ông lao thẳng vào, thanh kiếm băng chém xuống. “Thiên Đạo Băng Phong!”

Một luồng sức mạnh vô cùng khủng khiếp bùng nổ. Thanh kiếm băng xuyên qua tất cả các xúc tu, xuyên qua lớp vỏ ngoài của Hư Vô Cự Thú, và đâm thẳng vào trung tâm của nó. Cùng lúc đó, cơ thể Đại Đế Băng Huyết tan biến thành vô số hạt băng tinh, hòa vào lưỡi kiếm, truyền thêm sức mạnh cuối cùng. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà là sự hợp nhất của ý chí, sinh mệnh, và pháp tắc băng giá, nhằm mục đích phong ấn và hủy diệt bản chất Hư Vô.

Hư Vô Cự Thú gào thét trong đau đớn, một âm thanh xé nát linh hồn. Nó không bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng một nửa cơ thể nó bị đóng băng vĩnh viễn, cứng đờ như một ngọn núi băng đen. Luồng khí hủy diệt từ nó cũng bị đình trệ. Quan trọng hơn, một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện trong hàng ngũ Hư Vô Thôn Phệ Giả, kéo dài thẳng tới một “Nguồn Hư Vô Thứ Cấp” mà Lâm Phàm đang cố gắng tiếp cận.

Một khoảng khắc tĩnh lặng bao trùm tiền tuyến, tất cả các chiến sĩ liên minh đều cảm nhận được sự ra đi của Đại Đế Băng Huyết. Sự hy sinh của ông không chỉ tạo ra một con đường, mà còn thổi bùng lên một ngọn lửa mới trong lòng mỗi người.

“Đại Đế Băng Huyết đã mở đường! Tiến lên!” Hỏa Long Tôn Giả gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tiếc thương và giận dữ. Hắn dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ, lao thẳng vào lỗ hổng, dọn dẹp những tàn dư của Hư Vô Thôn Phệ Giả, mở rộng con đường.

Lâm Phàm, đang chiến đấu ở phía trước, cảm nhận được sự dao động mãnh liệt của pháp tắc băng giá và sau đó là sự trống rỗng đột ngột. Một nỗi đau thấu tim xé ngang linh hồn hắn. Hắn biết, một vị tiền bối đã hy sinh. Ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Mỗi một sinh linh hy sinh vì sứ mệnh này đều là một gánh nặng, nhưng cũng là một nguồn sức mạnh khổng lồ thúc đẩy hắn tiến lên.

“Ta sẽ không phụ lòng các ngươi!” Hắn gầm lên, Thiên Đạo Chân Thân càng thêm rực rỡ. Hắn không thể quay đầu lại, không thể dừng bước. Con đường đã được mở ra bằng máu và ý chí, và hắn phải đi đến cùng.

Với sự hy sinh của Đại Đế Băng Huyết, liên minh đã có được một cơ hội quý giá. Dù chỉ là tạm thời, nhưng nó là đủ để Lâm Phàm có thể tiếp cận Nguồn Hư Vô Thứ Cấp, một trong những mạch máu nuôi dưỡng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Cuộc chiến không hề dễ dàng hơn, những đợt sóng Hư Vô vẫn không ngừng ập tới, nhưng giờ đây, họ có một mục tiêu rõ ràng hơn, một con đường được thắp sáng bằng ngọn lửa hy sinh.

Những tiếng hô vang trời của liên minh vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, hòa cùng tiếng gầm thét của Hư Vô Thôn Phệ Giả. Đó là âm thanh của sự sống đối đầu với cái chết, của hy vọng đối đầu với tuyệt vọng. Họ sẽ không lùi bước, cho đến khi Thiên Đạo mới được tái tạo, cho đến khi ánh sáng xua tan hoàn toàn bóng tối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8