Thiên Đạo Trùng SinhChương 746
Trong khoảng không hỗn độn của Hư Vô Chi Địa, nơi mà ánh sáng bị nuốt chửng và thời gian dường như ngưng đọng, cuộc đại chiến đã đạt đến đỉnh điểm của sự tàn khốc. Từng đợt sóng xung kích năng lượng hủy diệt cuộn trào, va chạm với những đòn công kích rực rỡ từ liên minh đa vũ trụ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Hàng tỷ sinh linh, từ những chiến sĩ phàm tục được cường hóa cho đến những Thần Hoàng, Tiên Đế vĩ đại, tất cả đều đang dốc sức mình, chiến đấu không ngừng nghỉ để bảo vệ sự tồn vong của Vũ Trụ của họ.
Thế nhưng, tất cả sự anh dũng và sức mạnh đó dường như chỉ là những đốm lửa nhỏ nhoi trước sự hiện diện của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Nó không phải là một sinh vật theo bất kỳ định nghĩa nào mà các Vũ Trụ từng biết. Nó là một khối đen vô định hình, một hố đen sống động nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Kích thước của nó vượt xa mọi khái niệm, một phần cơ thể đã đủ bao trùm cả một dải ngân hà, và phần còn lại thì chìm sâu vào Hư Vô Vô Tận, không thể nhìn thấu. Ý chí của nó là sự trống rỗng, bản chất của nó là sự hủy diệt tuyệt đối, và sự tồn tại của nó là một lời nguyền cho mọi sự sống.
Lâm Phàm, hiện thân của Thiên Đạo mới, đứng sừng sững giữa biển lửa và tro tàn. Thiên Đạo Chân Thân của hắn phát ra ánh sáng chói lòa, kết tinh từ vô số pháp tắc, từ những mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập qua vô vàn kỷ nguyên. Hắn không còn là thiếu niên phế vật năm nào, mà là một thực thể tối thượng, mang trong mình hy vọng cuối cùng của Đa Vũ Trụ. Ánh mắt hắn kiên định, chứa đựng sự quyết tâm sắt đá, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi lo lắng vô hình. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, đã cảm nhận được sự hao mòn của liên minh, và hắn biết, thời gian không còn nhiều.
“Thôn Phệ Giả Nguyên Thể!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng, không phải bằng âm thanh vật lý, mà là một sự rung động của Đại Đạo, xuyên thấu không gian và ý thức. “Ngươi sẽ không được phép hủy diệt thêm nữa!”
Đáp lại hắn là một sự im lặng đáng sợ, sau đó là một luồng áp lực khổng lồ, như thể toàn bộ Hư Vô đang đè ép lên tâm trí. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không có mắt, không có miệng, nhưng Lâm Phàm cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo, vô cảm từ vực sâu đen tối của nó, như thể hắn chỉ là một hạt bụi nhỏ bé sắp bị nghiền nát.
Lâm Phàm không chần chừ. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến mà Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể hoàn thành. Hắn giơ cao tay, Thiên Đạo Chân Thân rực sáng. Vô số pháp tắc vũ trụ hội tụ, biến thành một thanh kiếm khổng lồ bằng ánh sáng, cắt xuyên qua Hư Vô. Thanh kiếm này không chỉ mang sức mạnh vật lý, mà còn chứa đựng ý chí của sáng tạo, của sự sống, của trật tự.
“Thiên Đạo Trảm Hư Vô!”
Một nhát kiếm xé toang khoảng không, lao thẳng vào trung tâm của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Ánh sáng của kiếm chói lòa đến mức làm lu mờ mọi vì sao, mọi thiên hà trong khu vực. Các cường giả liên minh, dù đang chiến đấu khốc liệt, cũng không khỏi ngẩng đầu nhìn lên, hy vọng một phép màu. Họ đã dồn hết niềm tin vào Lâm Phàm, vị Thiên Đạo tái sinh này.
Thanh kiếm va chạm. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự rung chuyển của không gian. Thay vào đó, là một sự im lặng chết chóc. Thanh kiếm ánh sáng, biểu tượng của trật tự, dường như bị nuốt chửng bởi khối đen vô định hình. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, chỉ thoáng qua rồi biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại. Năng lượng của nhát kiếm, thay vì gây sát thương, lại bị hấp thụ hoàn toàn, biến thành một phần của bản thân Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, khiến nó càng thêm khổng lồ, càng thêm đáng sợ.
Lâm Phàm rùng mình. Hắn đã dồn gần như toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân vào đòn đánh đó, nhưng nó không hề hấn gì. Nó thậm chí còn trở nên mạnh hơn! Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn, một cảm giác mà hắn đã lâu không trải qua.
“Không thể nào…” Tiên Nữ Cửu Thiên, người đang cố gắng giữ vững một kết giới bảo vệ cho các cường giả yếu hơn, thì thầm, ánh mắt tràn ngập sự kinh hãi. “Sức mạnh của Thiên Đạo Chân Thân… lại vô dụng đến vậy sao?”
Vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã chứng kiến cuộc chiến xưa, nhắm mắt lại. “Nó… nó đã mạnh hơn rất nhiều so với trước đây. Nó đã nuốt chửng vô số Vũ Trụ, hấp thụ năng lượng của hàng tỷ sinh linh. Nó không còn là mối đe dọa, mà là một quy luật tự nhiên, một sự tất yếu của Hư Vô.”
Lâm Phàm không chịu bỏ cuộc. Hắn vận dụng khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” của mình đến cực hạn, cố gắng thấu hiểu bản chất của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Hắn nhìn thấy những pháp tắc hỗn loạn, những dòng năng lượng tiêu cực cuộn xoáy không ngừng. Nó không có điểm yếu vật lý, vì bản thân nó là sự trống rỗng, là sự thiếu vắng của mọi thứ. Mọi đòn đánh đều bị nó hấp thụ, biến thành sức mạnh của chính nó. Giống như cố gắng đánh vào một cái lỗ đen, mọi thứ chỉ chìm vào vô vọng.
Hắn lại tung ra một đòn công kích khác, lần này là một luồng sáng ngũ sắc, kết hợp tinh hoa của Ngũ Hành, của Âm Dương, của Sinh Tử Luân Hồi. Hắn muốn dùng sự tuần hoàn của Đại Đạo để khắc chế sự hủy diệt thuần túy. Luồng sáng này lao đi, mang theo hy vọng cuối cùng của hắn. Nhưng một lần nữa, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể chỉ khẽ dao động. Bề mặt đen kịt của nó gợn sóng nhẹ, như thể đang cười nhạo mọi nỗ lực của Lâm Phàm, rồi lại hấp thụ hoàn toàn luồng năng lượng đó.
Một làn sóng Hư Vô phản công, không phải là một đòn tấn công trực diện, mà là một sự lan tỏa của năng lượng tiêu cực. Những sinh linh yếu ớt hơn trong liên minh lập tức tan biến thành tro bụi, ngay cả các Tiên Vương, Thần Vương cũng phải gồng mình chống đỡ, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự nghiền ép đơn phương.
Lâm Phàm cảm thấy một áp lực kinh hoàng đè nén linh hồn. Ký ức về Thiên Đạo Nguyên Thủy chợt ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn thấy Thiên Đạo Nguyên Thủy chiến đấu, thấy sự bất lực khi đối mặt với thực thể này, và cuối cùng là sự hy sinh đau đớn để phong ấn nó. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã không thể tiêu diệt nó. Vậy Lâm Phàm, người chỉ là một mảnh vỡ tái sinh, liệu có thể làm được điều đó?
Cơn thịnh nộ bùng lên trong lòng Lâm Phàm. Hắn không thể chấp nhận. Hắn đã trải qua bao nhiêu gian khổ, đã thu thập bao nhiêu mảnh vỡ, đã gánh vác sứ mệnh vĩ đại này. Hắn không thể để mọi thứ kết thúc ở đây, không thể để mọi hy sinh trở thành vô nghĩa. Hắn nhìn những gương mặt kiên cường nhưng đầy mệt mỏi của các đồng minh. Hắn nhìn những Vũ Trụ đang dần lụi tàn trong tầm mắt. Hắn không thể thất bại.
“Sức mạnh thuần túy không đủ…” Lâm Phàm lẩm bẩm, âm thanh chỉ mình hắn nghe thấy. “Nó quá lớn, quá mạnh mẽ. Bản chất của nó không phải là thứ có thể bị hủy diệt bằng đòn đánh vật lý, hay thậm chí là pháp tắc thông thường.”
Một tia sáng chợt lóe lên trong tâm trí hắn, không phải là một tia sáng của sức mạnh, mà là một tia sáng của trí tuệ. Hắn nhớ lại khả năng cốt lõi của mình: “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật”. Khả năng này không chỉ dùng để nâng cấp công pháp, mà còn để thấu hiểu bản chất sâu xa nhất của mọi thứ, để tìm ra con đường tiến hóa, con đường thay đổi.
Nếu không thể hủy diệt, vậy thì phải làm gì?
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể lại tiến thêm một bước, không gian xung quanh nó vặn vẹo và sụp đổ. Những Thiên Hà gần nhất bị kéo vào, biến thành những dải sáng mờ ảo rồi tan biến không dấu vết. Các cường giả liên minh gào thét, cố gắng chống cự, nhưng họ đang bị đẩy lùi một cách tàn nhẫn. Sự hủy diệt đang đến gần.
Lâm Phàm đứng yên, đôi mắt nhắm hờ. Hắn không còn tấn công. Hắn đang lắng nghe. Lắng nghe Hư Vô, lắng nghe những tiếng khóc của các Vũ Trụ đang hấp hối, lắng nghe tiếng vọng của Thiên Đạo Nguyên Thủy. Hắn đang tìm kiếm một kẽ hở, một con đường mà không ai từng nghĩ đến. Con đường để không chỉ phong ấn hay tiêu diệt, mà là để siêu việt.
Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, với bản chất hủy diệt của mình, không hiểu được sự im lặng của Lâm Phàm. Nó tiếp tục tiến lên, ý chí của nó là nuốt chửng, là xóa sổ. Nó không cảm nhận được mối đe dọa từ sự im lặng đó, từ ánh mắt đang dần mở ra của Lâm Phàm, nơi trí tuệ và ý chí đã bắt đầu tìm thấy một con đường mới.
Trận chiến vẫn tiếp diễn với sự tuyệt vọng của liên minh, trong khi Lâm Phàm, trong khoảnh khắc đó, đã bắt đầu suy nghĩ về một chiến thuật độc đáo, một ý tưởng điên rồ mà có thể là hy vọng duy nhất của họ. Hắn phải làm điều mà Thiên Đạo Nguyên Thủy chưa từng nghĩ tới, hoặc chưa đủ sức mạnh để làm. Hắn phải không chỉ chiến thắng, mà còn phải thay đổi bản chất của chính mối đe dọa này.