Thiên Đạo Trùng Sinh
Chương 751

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:01:46 | Lượt xem: 3

Cuộc đại chiến đã bùng nổ, không phải chỉ trong một vũ trụ, mà là giữa vô số vũ trụ và khoảng không hư vô rộng lớn. Hư Vô Chi Địa, vốn là một vùng không gian hỗn loạn, giờ đây biến thành chiến trường khốc liệt nhất lịch sử. Hàng tỷ, hàng vạn tỷ sinh linh từ Liên minh đa vũ trụ, dưới sự dẫn dắt của Lâm Phàm và các cường giả hàng đầu, đã dốc toàn lực lao vào trận chiến định mệnh.

Tiếng gầm thét của các Thần thú, tiếng nổ vang trời của các pháp bảo tối thượng, ánh sáng chói lòa của vô số thần thông va chạm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hủy diệt. Từng đội quân tiên nhân, thần linh, chủng tộc kỳ dị từ các vũ trụ khác nhau, mang theo hy vọng và tuyệt vọng, xông lên phía trước. Nhưng kẻ thù của họ không phải là một đội quân hữu hình, mà là một cơn sóng thần của Hư Vô Thôn Phệ Giả cấp thấp, những quái vật hình thù gớm ghiếc được tạo ra từ năng lượng hỗn loạn, chúng không có cảm xúc, không có sợ hãi, chỉ có bản năng nuốt chửng.

Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đứng sừng sững giữa biển Hư Vô. Thân thể hắn cao vút đến mức có thể nhìn thấy đường chân trời của các vũ trụ xa xăm, ánh sáng Thiên Đạo rực rỡ tỏa ra từ hắn như một mặt trời vĩnh cửu. Mỗi cử động của hắn đều mang theo uy lực của pháp tắc vũ trụ. Một ngón tay khẽ điểm, vô số Hư Vô Thôn Phệ Giả hóa thành tro bụi. Một tiếng gầm nhẹ, hàng vạn quái vật cấp thấp tan biến vào hư không. Hắn là ngọn hải đăng của hy vọng, là biểu tượng của sự sống đối đầu với cái chết.

Tuy nhiên, mục tiêu chính không phải là những kẻ phế vật này. Ánh mắt Lâm Phàm xuyên qua làn sóng quái vật vô tận, hướng thẳng đến trung tâm của Hư Vô Chi Địa, nơi Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đang cuộn mình. Nó là một thực thể khổng lồ, đen kịt, không thể định hình, giống như một hố đen vũ trụ sống động, liên tục phình ra và co lại, nuốt chửng ánh sáng và không gian xung quanh. Mỗi lần nó thở, hàng triệu tinh hệ rung chuyển, mỗi lần nó co mình, các vũ trụ nhỏ bé bị kéo vào vòng xoáy hủy diệt.

Ngay cả Thiên Đạo Chân Thân của Lâm Phàm cũng chỉ như một đốm sáng nhỏ bé trước sự vĩ đại của nó. Các cường giả hàng đầu của Liên minh, từ Tiên Đế, Thần Hoàng đến những tồn tại siêu việt từ các vũ trụ khác, đã tập trung toàn bộ sức mạnh để tấn công Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Những ngọn giáo thần thánh xuyên thủng không gian, những đạo kiếm khí xé toạc hư vô, những chưởng ấn mang theo uy năng khai thiên lập địa, tất cả đều đổ ập xuống nó.

Một Thần Hoàng cổ xưa, đã sống qua hàng tỷ năm, dùng Thần Khí tối thượng của mình, một chiếc búa khai thiên, giáng một đòn chí mạng. Tiếng va chạm xé tai vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, một lỗ thủng khổng lồ xuất hiện trên bề mặt Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Liên minh reo hò trong chốc lát.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chỉ trong tích tắc, vết thương khổng lồ ấy bắt đầu tự lành lại. Những sợi năng lượng hư vô đen kịt cuộn xoáy, lấp đầy lỗ thủng với tốc độ kinh hoàng, thậm chí còn nhanh hơn tốc độ nó bị tổn thương. Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không hề gầm thét, không hề tỏ ra đau đớn, nó chỉ tiếp tục nuốt chửng, như thể mọi đòn tấn công chỉ là một bữa ăn nhẹ.

Lâm Phàm cảm nhận được sự bất lực đang lan truyền trong Liên minh. Hắn đã sử dụng những thần thông mạnh nhất mà hắn sáng tạo ra từ Thiên Đạo Chân Thân, những chiêu thức có thể san bằng cả một tinh hệ, nhưng chúng chỉ tạo ra những vết xước tạm thời trên bề mặt của kẻ thù. Hắn thử dùng Pháp Tắc Đạo Vận, cố gắng bẻ gãy cấu trúc của nó, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể dường như không bị ràng buộc bởi bất kỳ pháp tắc nào mà hắn biết. Nó là sự hỗn loạn thuần túy, là sự phủ định của mọi trật tự.

Một luồng năng lượng Hư Vô đột ngột phun trào từ Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, quét ngang qua chiến trường. Hàng trăm cường giả, những người đã đứng trên đỉnh cao của các vũ trụ của họ, không kịp phản ứng đã hóa thành cát bụi. Kể cả các Tiên Đế, Thần Hoàng cũng phải dốc hết sức mình để chống đỡ, nhưng vẫn có những vết thương xuất hiện, những sinh mệnh bị nuốt chửng.

Lâm Phàm lúc này đang chiến đấu trực diện với một phần xúc tu của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, nó khổng lồ hơn bất kỳ ngọn núi nào, được tạo thành từ vô số tinh hệ bị nghiền nát và năng lượng hỗn loạn. Hắn tung ra Thiên Đạo Trấn Thế Quyền, một quyền năng mang theo ý chí của hàng tỷ vũ trụ. Cú đấm xuyên qua xúc tu, tạo ra một lỗ thủng khổng lồ, nhưng rồi nó lại co lại và khép kín.

Hắn lùi lại một chút, ánh mắt lóe lên sự suy tư sâu sắc. Mảnh linh hồn Thiên Đạo trong cơ thể hắn, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” mà hắn đã dựa vào từ những ngày đầu, giờ đây đang hoạt động hết công suất. Nó không ngừng quét qua Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, cố gắng phân tích cấu trúc, bản chất, và tìm ra điểm yếu của nó.

Tuy nhiên, kết quả phân tích lại khiến Lâm Phàm chìm vào tĩnh lặng. “Kẻ địch không có điểm yếu về mặt vật lý. Bản chất của nó là sự ‘không tồn tại’ được biểu hiện. Mọi đòn tấn công vật lý hoặc pháp tắc đều bị nó đồng hóa hoặc vượt qua. Nó là sự phủ định của vật chất và năng lượng.”

Ký ức mơ hồ của Thiên Đạo Nguyên Thủy, những mảnh vỡ mà hắn đã thu thập được qua hàng trăm chương, giờ đây bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn nhớ lại sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, không phải để tiêu diệt, mà là để phong ấn. Phong ấn, không phải là giết chết. Tại sao? Bởi vì không thể giết chết.

Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một sinh vật theo định nghĩa thông thường. Nó là một khái niệm, một hiện thân của “Ý Chí Hư Vô” thuần túy. Nó không có cấu trúc sinh học, không có kinh mạch, không có linh hồn để bị tấn công. Nó là sự trống rỗng, là sự tiêu diệt, là sự phủ định của tất cả những gì tồn tại. Làm sao có thể tiêu diệt một thứ vốn đã là sự không tồn tại?

Một cảm giác tuyệt vọng lạnh lẽo thoáng qua trong lòng Lâm Phàm. Nếu không thể tiêu diệt bằng vũ lực, vậy thì tất cả sự hy sinh, tất cả sức mạnh mà Liên minh đã dốc ra, liệu có phải là vô nghĩa?

Hắn nhìn lại chiến trường. Các đồng đội của hắn đang ngã xuống từng người một. Nữ nhân vật phụ tài năng từ Huyền Kiếm Tông, Thiếu Nữ Thần Bí từ thế lực cổ xưa, Thiên Nữ Băng Sương từ Thánh Địa ẩn mình, Tiên Nữ Cửu Thiên từ Tiên Giới, và vô số những anh hùng khác đang chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Họ không thể thua. Vũ trụ không thể bị nuốt chửng.

Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn là Lâm Phàm, cũng không phải Thiên Đạo Chân Thân. Hắn là một phần của dòng chảy vũ trụ, là ý chí của sự sống. Hắn cảm nhận được sự đau khổ của các thế giới bị nuốt chửng, sự khát vọng sống của những sinh linh đang chiến đấu.

Hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa” một lần nữa phát huy tác dụng. Không chỉ phân tích kẻ thù, mà còn phân tích chính bản thân hắn, phân tích bản chất của Thiên Đạo, của sự sáng tạo, của sự tồn tại. Nếu Thôn Phệ Giả Nguyên Thể là sự phủ định, vậy thì Thiên Đạo là sự khẳng định. Nếu nó là sự trống rỗng, thì Thiên Đạo là sự viên mãn. Nếu nó là sự hủy diệt, thì Thiên Đạo là sự sáng tạo.

Và rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm, một ý tưởng điên rồ, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất. Nếu không thể tiêu diệt, vậy thì sao không thử thay đổi? Sao không thử “tiến hóa” bản chất của nó?

Ý Chí Hư Vô, nếu nó là một ý chí, thì nó có thể bị ảnh hưởng. Nếu nó là một dạng năng lượng, thì nó có thể bị chuyển hóa. Thiên Đạo Nguyên Thủy đã phong ấn nó, không phải vì sợ hãi, mà vì muốn cho nó một cơ hội, hay chờ đợi một kẻ có khả năng làm điều đó?

Cái nhìn của Lâm Phàm thay đổi. Từ sự tuyệt vọng, nó chuyển thành sự quyết tâm lạnh lùng. Hắn không còn nhìn Thôn Phệ Giả Nguyên Thể như một kẻ thù cần bị đánh bại, mà là một thách thức, một vấn đề cần được giải quyết ở cấp độ căn nguyên nhất.

“Tiêu diệt không phải là cách,” Lâm Phàm lẩm bẩm, giọng nói vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, nhưng chỉ những cường giả hàng đầu mới có thể nghe thấy. “Nó là một phần của Vũ Trụ, một sự cân bằng bị lệch lạc. Chúng ta phải tịnh hóa nó, đồng hóa nó, biến nó thành một phần của chu trình sống, chứ không phải là sự kết thúc.”

Hắn không cần phải chiến đấu theo cách cũ nữa. Hắn cần một chiến thuật hoàn toàn mới, một chiến thuật mà chỉ Thiên Đạo mới có thể nghĩ ra, và chỉ một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn, mới có thể thực hiện.

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phàm không chỉ là người thừa kế Thiên Đạo. Hắn đã bắt đầu trở thành Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8