Thiên Đạo Trùng SinhChương 767
Trận đại chiến đã kéo dài những ngày đằng đẵng trong Hư Vô Chi Địa, mỗi khắc trôi qua đều là một thử thách nghiệt ngã đối với Liên Minh Đa Vũ Trụ. Hàng tỷ chiến sĩ đã ngã xuống, vô số thế giới phụ cận đã bị nuốt chửng, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn sừng sững, dường như bất diệt. Sức mạnh của nó không chỉ nằm ở thể chất khổng lồ hay khả năng nuốt chửng vô tận, mà còn ở một thứ gì đó sâu xa hơn, khó nắm bắt hơn, khiến mọi đòn tấn công của Lâm Phàm và các cường giả liên minh đều trở nên vô hiệu một cách kỳ lạ. Những công pháp tối thượng, những thần thông hủy diệt vũ trụ, khi chạm vào cơ thể hỗn độn của nó, đều như bị hòa tan vào hư vô, không để lại dấu vết.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, đã tung ra hàng vạn đòn đánh mang theo sức mạnh của vô số pháp tắc, của sự sống và sáng tạo. Mỗi đòn đều có thể nghiền nát một tinh hệ, nhưng Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn chỉ rung chuyển nhẹ, sau đó lại nhanh chóng khôi phục. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan rộng trong liên minh, dù họ vẫn chiến đấu bằng ý chí kiên cường nhất. Một suy nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Phàm: “Nếu cứ tiếp tục như thế này, chúng ta sẽ chỉ cạn kiệt năng lượng và bị nó nuốt chửng từng chút một. Nó không có điểm yếu vật lý, hay nói đúng hơn, cơ thể nó chính là sự hiện thân của hư vô, không thể bị hủy diệt bằng các khái niệm vật chất thông thường.”
Thở dài một hơi, Lâm Phàm biết rằng đã đến lúc hắn phải sử dụng đến khả năng cốt lõi nhất của Thiên Đạo mà hắn đang dần hoàn thiện – khả năng “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” ở một cấp độ hoàn toàn mới, một cấp độ chạm đến bản chất nguyên thủy của vũ trụ. Hắn tạm thời rút khỏi tuyến đầu, giao quyền chỉ huy cho Tiên Nữ Cửu Thiên và một số Thần Hoàng mạnh mẽ khác, dặn dò họ cố gắng cầm cự. Ngồi xếp bằng trong khoảng không cách Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không quá xa, đủ để cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó, Lâm Phàm nhắm mắt lại. Bên trong hắn, hạt giống Thiên Đạo đã gần như trưởng thành hoàn toàn, phát ra ánh sáng rực rỡ, kết nối với mọi mảnh vỡ Thiên Đạo mà hắn đã thu thập, và hơn thế nữa, với bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy.
Hắn kích hoạt “Phân Tích” ở mức độ tối cao. Ý thức của Lâm Phàm thoát ly khỏi giới hạn vật lý, lan tỏa ra không gian vô tận, thâm nhập vào sâu bên trong Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Đây không phải là một sự dò xét đơn thuần, mà là một sự hòa nhập, một nỗ lực để hiểu được cái “gì” đã tạo ra và duy trì thực thể kinh hoàng này. Các pháp tắc vũ trụ mà Lâm Phàm đã nắm giữ, từ pháp tắc sinh mệnh, pháp tắc thời gian, pháp tắc không gian, pháp tắc hủy diệt, pháp tắc sáng tạo… tất cả đều được huy động, tạo thành một mạng lưới phân tích phức tạp, chiếu rọi vào bản thể của Thôn Phệ Giả.
Điều mà Lâm Phàm cảm nhận được đầu tiên không phải là năng lượng hay vật chất, mà là một “ý chí” thuần túy, lạnh lẽo, trống rỗng và vô cùng cổ xưa. Nó không có sự sống, không có cảm xúc, không có mục đích cá nhân, nhưng lại là động lực duy nhất của sự hủy diệt. Hắn gọi nó là “Ý Chí Hư Vô”. Thực thể khổng lồ trước mặt không phải là một sinh vật theo nghĩa thông thường, mà là một sự hiện thân vật chất hóa của ý chí đó. Mỗi tế bào, mỗi phân tử, mỗi tia năng lượng cấu thành nên Thôn Phệ Giả Nguyên Thể đều thấm đẫm Ý Chí Hư Vô, khiến nó miễn nhiễm với mọi khái niệm về “tồn tại” trong vũ trụ. Khi một đòn tấn công chạm vào nó, Ý Chí Hư Vô sẽ ngay lập tức “nuốt chửng” khái niệm về đòn đánh đó, biến nó thành hư vô, làm cho nó không còn tồn tại.
Phân tích sâu hơn, Lâm Phàm phát hiện ra Ý Chí Hư Vô không phải là một loại năng lượng, mà là một trạng thái đối nghịch hoàn toàn với “Đại Đạo” – bản nguyên của sự tồn tại. Đại Đạo sinh ra vạn vật, còn Ý Chí Hư Vô chỉ muốn trả vạn vật về trạng thái không-có-gì. Tuy nhiên, chính sự “thuần túy” của nó lại là điểm yếu. Ý Chí Hư Vô mạnh mẽ trong việc xóa bỏ, nhưng lại cực kỳ yếu kém trong việc sáng tạo hay biến đổi. Nó chỉ biết một chiều: xóa sổ. Điều này có nghĩa là, nếu có thứ gì đó không thể bị xóa sổ, hoặc có thể biến đổi bản chất của chính nó, Ý Chí Hư Vô sẽ không có cách nào đối phó.
Lâm Phàm nhận ra, Thiên Đạo Nguyên Thủy trước đây đã chọn cách phong ấn, không phải vì không đủ sức mạnh để hủy diệt, mà có lẽ vì nó cũng hiểu rằng Ý Chí Hư Vô không thể bị “giết”. Hủy diệt một phần của nó chỉ khiến nó phân tán và tìm cách bùng phát ở nơi khác. Nó là một khái niệm, một bản thể, không phải một sinh vật có điểm yếu của sự sống. Do đó, cách duy nhất để thực sự giải quyết mối đe dọa này không phải là dùng vũ lực để tiêu diệt, mà là phải đối đầu với chính bản chất của Ý Chí Hư Vô.
Một ý tưởng táo bạo và điên rồ bắt đầu hình thành trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn không thể hủy diệt Ý Chí Hư Vô, nhưng hắn có thể “tịnh hóa” nó, biến đổi nó. Giống như cách hắn đã tiến hóa các linh dược, các công pháp, thậm chí là bản thân mình từ một phế vật, hắn có thể “tiến hóa” Ý Chí Hư Vô. Biến nó từ một lực lượng của sự hủy diệt đơn thuần thành một phần của chu trình vận hành vũ trụ, một lực lượng cân bằng giữa sáng tạo và hủy diệt, giữa có và không. Điều này sẽ đòi hỏi một sự dung hợp chưa từng có, một sự hy sinh gần như hoàn toàn của bản thân hắn và Thiên Đạo mới mà hắn đang kiến tạo.
Cảm giác kinh hãi xen lẫn với sự hứng khởi dâng trào trong lòng Lâm Phàm. Hắn đã tìm thấy con đường. Đó không phải là con đường dễ dàng, thậm chí có thể còn nguy hiểm hơn bất kỳ trận chiến nào trước đây. Để thực hiện điều này, hắn sẽ không chỉ cần toàn bộ sức mạnh của Thiên Đạo mới, mà còn cần đến ý chí, niềm tin và năng lượng của toàn bộ Liên Minh Đa Vũ Trụ. Hắn cần họ trở thành một phần của quá trình này, tiếp thêm cho hắn sức mạnh để đối đầu với Ý Chí Hư Vô, không phải để chiến đấu, mà để “chuyển hóa”.
Mở mắt ra, ánh sáng của trí tuệ và sự kiên định lóe lên trong đồng tử Lâm Phàm. Cái nhìn của hắn giờ đây không còn là sự tuyệt vọng hay bế tắc, mà là một sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của đối thủ. Hắn đứng dậy, cơ thể phát ra ánh sáng rực rỡ của Thiên Đạo, thu hút sự chú ý của mọi người. Một kế hoạch điên rồ, nhưng cũng là tia hy vọng duy nhất, đã nhen nhóm trong tâm trí vị Thiên Đạo tương lai này. Cuộc chiến này sẽ không kết thúc bằng sự hủy diệt, mà bằng một sự tái tạo hoàn toàn.