Thiên Đạo Trùng SinhChương 775
Không gian hỗn độn của Hư Vô Chi Địa không bao giờ yên tĩnh. Ngay cả trong khoảnh khắc tạm lắng sau cuộc chạm trán đầu tiên với Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, những gợn sóng năng lượng hủy diệt vẫn không ngừng xao động, như nhịp thở của một con quái vật đang say ngủ. Trong một khoang chỉ huy tạm bợ được dựng lên từ những mảnh vỡ của các chiến hạm vũ trụ, Lâm Phàm đứng giữa các lãnh đạo tối cao của Liên Minh Đa Vũ Trụ.
Khuôn mặt của mỗi người đều hằn lên vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng. Vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã sống qua vô số kỷ nguyên, lắc đầu nặng nề. Tiên Nữ Cửu Thiên, với vẻ đẹp thoát tục nhưng ánh mắt chất chứa nỗi lo, lặng lẽ nhìn Lâm Phàm. Những cường giả đến từ các Vũ Trụ khác, mang theo hình thái và pháp tắc riêng biệt, cũng không giấu nổi sự bất lực. Cuộc tấn công vừa rồi, dù đã dốc hết sức lực, cũng chỉ như gãi ngứa cho Thôn Phệ Giả Nguyên Thể khổng lồ.
“Chúng ta không thể thắng bằng vũ lực thuần túy,” Lâm Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng khắp khoang, xua đi những tiếng rì rầm lo lắng. “Sức mạnh của nó không chỉ nằm ở thể xác vật lý. Chúng ta đã tấn công vào vô số điểm yếu, nhưng nó phục hồi nhanh đến mức đáng sợ. Giống như… chúng ta đang chiến đấu với một khái niệm, chứ không phải một thực thể.”
Thần Hoàng cổ xưa gật đầu, râu bạc phơ khẽ rung. “Lời ngươi nói không sai, Thiên Đạo Chí Tôn. Lão phu đã từng đối mặt với những vết nứt Hư Vô nhỏ, nhưng chưa bao giờ thấy một Hư Vô Ý Chí nào lại ngưng tụ thành thực thể khổng lồ đến vậy. Nó là hiện thân của sự tiêu diệt.”
Lâm Phàm nhắm mắt lại. Trong thâm tâm hắn, hệ thống “Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật” đã không còn là một hệ thống đơn thuần. Nó đã dung hợp hoàn toàn với bản chất Thiên Đạo của hắn, trở thành một phần của ý chí và nhận thức. Giờ đây, hắn có thể “nhìn thấy” sâu hơn vào bản chất của Thôn Phệ Giả Nguyên Thể, không chỉ là dòng năng lượng, cấu trúc vật chất, mà còn là tần số rung động của Ý Chí Hư Vô đang cuộn trào bên trong nó.
“Đó là vấn đề,” Lâm Phàm mở mắt, ánh nhìn sắc bén. “Chúng ta không thể tiêu diệt một Ý Chí. Nó giống như cố gắng tiêu diệt một cảm xúc, một khái niệm. Càng tấn công, càng khơi dậy sự tồn tại của nó. Sức mạnh của nó đến từ sự ‘hư vô’ và ‘thôn phệ’ thuần túy, đó là bản năng nguyên thủy nhất của nó. Mỗi Vũ Trụ mà nó nuốt chửng, mỗi sinh linh mà nó nghiền nát, đều cung cấp cho nó năng lượng và củng cố Ý Chí của nó.”
Một lãnh đạo tộc Long Nhân từ một Vũ Trụ xa xôi gầm gừ: “Vậy chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn nó nuốt chửng tất cả sao? Chẳng lẽ không có cách nào khác?”
Lâm Phàm giơ tay lên, ra hiệu im lặng. “Có. Nhưng đó là một con đường mà không ai trong chúng ta từng nghĩ đến, và cũng là một canh bạc lớn nhất trong lịch sử Đa Vũ Trụ.” Hắn hít sâu một hơi. “Chúng ta sẽ không tiêu diệt Hư Vô Thôn Phệ Giả. Chúng ta sẽ tịnh hóa nó, và đồng hóa Ý Chí Hư Vô của nó.”
Một sự im lặng bao trùm cả khoang chỉ huy, nặng nề đến nghẹt thở. Sau đó là những tiếng xì xào, những ánh mắt hoài nghi, thậm chí là phẫn nộ. “Tịnh hóa? Đồng hóa? Ngươi đang nói đùa sao, Thiên Đạo Chí Tôn?” Một vị tộc trưởng hùng mạnh của tộc Cự Thần gầm lên. “Làm sao có thể tịnh hóa sự hủy diệt thuần túy? Làm sao có thể đồng hóa một thứ mà bản chất của nó là nuốt chửng tất cả?”
Tiên Nữ Cửu Thiên bước tới, ánh mắt thăm dò. “Giải thích rõ hơn đi, Lâm Phàm. Ý chí của Hư Vô là cội nguồn của mọi tai họa. Nếu đồng hóa nó, chẳng phải chúng ta sẽ biến thành một Thôn Phệ Giả khác sao?”
“Không,” Lâm Phàm kiên quyết. “Đó là sự khác biệt then chốt. Hư Vô Thôn Phệ Giả không có ý thức cá nhân, nó chỉ là một cỗ máy hủy diệt được điều khiển bởi Ý Chí Hư Vô. Nó không hiểu về sự sống, về sáng tạo, về cân bằng. Nó chỉ biết nuốt chửng để tồn tại.”
Hắn bắt đầu giải thích, từng lời từng chữ như khắc vào tâm trí những người nghe. “Bản chất của Hư Vô không phải là ‘không có gì’. Nó là một trạng thái đối lập với ‘có’. Nhưng trong Đại Đạo, không có gì là tuyệt đối. Hư Vô cũng cần có ‘hữu’ để tồn tại, và ‘hữu’ cũng cần có ‘hư vô’ để tái sinh. Ý Chí Hư Vô đã bị méo mó, bị biến chất thành một thứ chỉ biết hủy diệt, mất đi khả năng cân bằng vốn có của nó.”
“Khả năng ‘Phân Tích & Tiến Hóa’ của ta, khi đạt đến cảnh giới Thiên Đạo, cho phép ta không chỉ hiểu rõ pháp tắc mà còn có thể thay đổi chúng. Ta có thể nhìn thấy ‘mã nguồn’ của Ý Chí Hư Vô. Nó bị lỗi, bị hư hỏng. Nó cần được ‘sửa chữa’, ‘nâng cấp’, để trở về trạng thái cân bằng nguyên thủy.”
“Và làm thế nào để sửa chữa nó?” Thần Hoàng cổ xưa hỏi, đôi mắt già nua lóe lên tia hy vọng mong manh.
“Chúng ta cần một lượng lớn ‘Ý Chí Sáng Tạo’, ‘Năng Lượng Sinh Mệnh’ và ‘Pháp Tắc Cân Bằng’ từ tất cả các Vũ Trụ. Chúng ta phải tập trung tất cả những điều đó vào một ‘hạt nhân sống’. Hạt nhân đó sẽ là ta,” Lâm Phàm tuyên bố, giọng nói vang vọng như sấm sét, nhưng lại chứa đựng sự bình tĩnh đến đáng sợ.
“Ta sẽ dùng Thiên Đạo Chân Thân của mình, cùng với toàn bộ sức mạnh và ký ức của Thiên Đạo Nguyên Thủy, để đối đầu trực tiếp với Ý Chí Hư Vô. Ta sẽ không chiến đấu với nó bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sức mạnh của sự sống, của sáng tạo, của hy vọng. Ta sẽ dùng bản thân mình làm ‘bộ lọc’, ‘trình biên dịch’, để hấp thu, tịnh hóa và sau đó đồng hóa Ý Chí Hư Vô. Biến nó từ một kẻ thù thành một phần của Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo cân bằng và hoàn mỹ hơn.”
Những người có mặt đều sững sờ. Đây không còn là một kế hoạch chiến đấu, mà là một hành động siêu việt, một sự hy sinh tột cùng. “Ngươi… ngươi muốn dùng bản thân mình để dung hợp với Hư Vô?” Tiên Nữ Cửu Thiên thì thầm, vẻ mặt kinh hãi. “Ngươi có biết rủi ro là gì không? Ý Chí Hư Vô có thể nuốt chửng ngươi, biến ngươi thành một phần của nó, hay thậm chí là một Thôn Phệ Giả còn đáng sợ hơn!”
“Ta biết,” Lâm Phàm gật đầu. “Nhưng đó là cách duy nhất. Chỉ có ta, người mang trong mình ký ức và bản năng của Thiên Đạo Nguyên Thủy, người đã ‘tiến hóa’ và dung hợp vô số mảnh vỡ Thiên Đạo, mới có thể chịu đựng được sự xung đột của các pháp tắc và Ý Chí. Nếu thành công, Hư Vô Thôn Phệ Giả sẽ không còn tồn tại như một mối đe dọa. Thay vào đó, năng lượng Hư Vô sẽ được chuyển hóa, trở thành một phần của chu trình sáng tạo và tái sinh của Đa Vũ Trụ.”
“Nhưng nếu thất bại…” Thần Hoàng cổ xưa nói, giọng run rẩy. “Nếu ngươi bị đồng hóa, thì mọi hy vọng của chúng ta sẽ tan biến. Ngươi sẽ trở thành công cụ của sự hủy diệt, và tất cả Vũ Trụ sẽ bị diệt vong.”
“Ta sẽ không thất bại,” Lâm Phàm khẳng định, ánh mắt rực cháy niềm tin. “Ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ khi ta thức tỉnh ở một tiểu thế giới hạ đẳng. Sứ mệnh của Thiên Đạo Nguyên Thủy là không chỉ phong ấn mà còn tiêu diệt hoàn toàn Hư Vô Thôn Phệ Giả, đồng thời kiến tạo một Thiên Đạo mới, hoàn mỹ hơn. Và bây giờ, ta đã tìm thấy cách để hoàn thành sứ mệnh đó, không phải bằng sự hủy diệt đối với hủy diệt, mà bằng sự chuyển hóa.”
Hắn nhìn lướt qua từng khuôn mặt, từ những người hùng mạnh nhất đến những người còn đang hoài nghi. “Để làm được điều này, ta cần toàn bộ sự hỗ trợ của Liên Minh. Mỗi Vũ Trụ, mỗi sinh linh, mỗi ý chí sống, đều phải hướng về một mục tiêu duy nhất. Chúng ta phải tập hợp tất cả Ý Chí Sáng Tạo, tất cả Năng Lượng Sinh Mệnh, tất cả mong muốn được tồn tại và phát triển, và truyền chúng cho ta. Ta sẽ là cầu nối, là công cụ, để thực hiện sự chuyển hóa vĩ đại này.”
Không khí trong khoang chỉ huy trở nên tĩnh lặng một lần nữa, nhưng lần này, nó không phải là sự im lặng của tuyệt vọng, mà là sự im lặng của một quyết định trọng đại đang hình thành. Kế hoạch của Lâm Phàm quá táo bạo, quá điên rồ, nhưng trong bối cảnh tuyệt vọng hiện tại, nó lại là tia hy vọng duy nhất. Một cách để không chỉ sống sót, mà còn để kiến tạo một tương lai hoàn toàn mới, nơi hủy diệt không còn là kẻ thù, mà là một phần của sự tái sinh vĩnh cửu.
Thần Hoàng cổ xưa là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông nhìn Lâm Phàm thật lâu, rồi thở dài một hơi, ánh mắt đầy sự tôn kính. “Nếu đã đến bước đường này, thì lão phu nguyện dốc hết sức mình. Ý chí của Thần Giới sẽ cùng ngươi, Thiên Đạo Chí Tôn.”
Tiên Nữ Cửu Thiên cũng khẽ gật đầu, ánh mắt đã thay đổi từ hoài nghi sang tin tưởng. “Tiên Giới cũng sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ là nguồn năng lượng của ngươi.”
Từng lãnh đạo một, dù vẫn còn chút e dè, nhưng đều lần lượt đứng lên, ánh mắt dần rực sáng. Họ hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến vì sự sống còn, mà còn là cơ hội để định nghĩa lại bản chất của Vũ Trụ. Lâm Phàm, người mang trong mình hơi thở của Thiên Đạo, đã vạch ra một con đường mà không ai dám mơ tới. Giờ đây, tất cả Đa Vũ Trụ sẽ đặt niềm tin và vận mệnh của mình vào một thiếu niên từng là phế vật, để hắn thực hiện canh bạc lớn nhất lịch sử.