Thiên Đạo Trùng SinhChương 777
Cuộc đại chiến trong Hư Vô Chi Địa đã lên đến đỉnh điểm. Vũ trụ xung quanh Lâm Phàm vặn vẹo, gào thét dưới áp lực của vô số đợt tấn công từ Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Thực thể khổng lồ này, với những xúc tu hỗn loạn và khối óc vô định hình, liên tục phun ra những luồng năng lượng hủy diệt, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của chúng. Các chiến binh liên minh, dù dũng cảm đến mấy, cũng chỉ có thể cố gắng cầm cự, tạo ra những lỗ hổng nhỏ bé trong hàng phòng ngự vô tận của kẻ thù.
Lâm Phàm, trong hình thái Thiên Đạo Chân Thân, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đối đầu trực diện với Nguyên Thể. Mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo sức mạnh của một vũ trụ đang thức tỉnh, xé toạc lớp vỏ ngoài của Thôn Phệ Giả, nhưng những vết thương đó nhanh chóng khép lại, như thể kẻ địch chỉ đơn thuần là một khối năng lượng vô hạn, không có điểm yếu thực sự. Hắn đã dùng đủ loại thần thông, từ công pháp Thiên Đạo mới sáng tạo cho đến những chiêu thức tột cùng của các pháp tắc nguyên thủy, nhưng tất cả đều như muối bỏ biển.
Một luồng năng lượng Hư Vô khổng lồ lao tới, nuốt chửng một hạm đội tinh không của liên minh chỉ trong nháy mắt. Tiếng thét đau đớn, những ánh sáng chói lòa vụt tắt, khiến trái tim Lâm Phàm như bị bóp nghẹt. Hắn gầm lên, dồn toàn bộ sức mạnh vào một quyền, đánh thẳng vào trung tâm của Nguyên Thể. Một tiếng nổ rung chuyển cả Hư Vô Chi Địa, nhưng khi màn bụi tan đi, Thôn Phệ Giả Nguyên Thể vẫn sừng sững đó, không hề suy suyển, thậm chí còn có vẻ thích thú hơn.
“Không được,” Lâm Phàm thì thầm, giọng nói trầm đục vang vọng trong tâm trí hắn. “Sức mạnh thuần túy không thể tiêu diệt nó. Ta đã sai lầm.”
Một cảm giác tuyệt vọng thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên cường của Thiên Đạo Nguyên Thủy và Lâm Phàm hiện tại đẩy lùi. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, đối mặt với quá nhiều hiểm nguy để gục ngã tại đây. Trực giác mách bảo hắn rằng, có một con đường khác, một con đường mà không ai từng nghĩ tới.
Hắn khép đôi mắt lại, mặc kệ những đợt sóng Hư Vô đang gào thét xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như ngừng lại. Tất cả sự tập trung của Lâm Phàm dồn vào khả năng cốt lõi đã đi cùng hắn từ những ngày đầu ở tiểu thế giới hạ đẳng: Phân Tích & Tiến Hóa Vạn Vật. Nhưng lần này, đối tượng phân tích không phải là một viên linh thạch, một công pháp, hay một yêu thú, mà là một thực thể vũ trụ khổng lồ – Hư Vô Thôn Phệ Giả Nguyên Thể.
Từng sợi pháp tắc Hư Vô, từng dòng năng lượng hỗn loạn, từng hạt vật chất bị nuốt chửng, tất cả đều được thu thập và xử lý trong tâm trí Lâm Phàm. Hắn nhìn thấy cấu trúc của nó, không phải là một cơ thể vật lý mà là một mạng lưới ý chí và năng lượng. Hắn cảm nhận được “tư duy” của nó, một khát khao nuốt chửng không ngừng, một bản năng hủy diệt thuần túy, không có mục đích, không có cảm xúc, chỉ có sự trống rỗng.
Sâu hơn, sâu hơn nữa, Lâm Phàm xuyên qua lớp vỏ năng lượng, xuyên qua những tầng ý chí hỗn loạn. Hắn phát hiện ra một điều kinh hoàng, nhưng cũng là một tia hy vọng: Thôn Phệ Giả Nguyên Thể không phải là một sinh vật có sự sống theo cách hiểu thông thường. Nó là một sự thể hiện vật chất hóa của “Ý Chí Hư Vô” thuần túy, một khái niệm, một bản năng tối thượng của sự trống rỗng và hủy diệt. Nó không có linh hồn, không có tâm trí để bị tấn công, không có điểm yếu vật lý để bị phá hủy. Nó chỉ đơn giản là “tồn tại” như một định luật tự nhiên, một mặt đối lập của sự sáng tạo và sinh mệnh.
Và đó chính là điểm yếu của nó.
Nếu nó là Ý Chí Hư Vô, thì nó phụ thuộc hoàn toàn vào Ý Chí Hư Vô để tồn tại. Nếu Ý Chí Hư Vô bị thay đổi, bị tịnh hóa, thì bản chất của Thôn Phệ Giả cũng sẽ thay đổi. Nó không thể bị tiêu diệt, bởi vì sự hủy diệt chỉ làm tăng cường Ý Chí Hư Vô. Nhưng nó có thể bị tịnh hóa và đồng hóa.
Một ý tưởng điên rồ, chưa từng có ai dám nghĩ tới, bùng lên trong tâm trí Lâm Phàm. Thay vì chiến đấu chống lại sự hủy diệt, hắn sẽ ôm lấy nó. Thay vì tiêu diệt Hư Vô, hắn sẽ biến nó thành một phần của Thiên Đạo mới, một phần của chu trình sáng tạo. Hư Vô không cần phải bị loại bỏ; nó cần được cân bằng, được kiểm soát, được hòa nhập vào Đại Đạo.
Đây không phải là sự hy sinh của Thiên Đạo Nguyên Thủy, chỉ phong ấn mối đe dọa. Đây là một bước tiến hóa vượt bậc, một sự tái định nghĩa hoàn toàn về Thiên Đạo. Một Thiên Đạo mới sẽ không chỉ bảo vệ các vũ trụ, mà còn dung nạp cả những khái niệm đối lập, biến chúng thành một phần của sự cân bằng vĩnh cửu.
Mở mắt ra, Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào Thôn Phệ Giả Nguyên Thể. Ánh mắt hắn không còn vẻ chiến đấu quyết liệt, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc, một tia sáng của ý chí không lay chuyển. Hắn quay đầu, nhìn về phía liên minh, nơi các cường giả đang chiến đấu đến kiệt sức. Hắn biết, để thực hiện kế hoạch này, hắn sẽ cần hơn cả sức mạnh cá nhân. Hắn sẽ cần tất cả năng lượng, tất cả ý chí, tất cả niềm tin của vô số vũ trụ đang cùng nhau chống lại hiểm họa này.
“Ngừng tấn công trực diện!” Giọng nói của Lâm Phàm vang vọng khắp Hư Vô Chi Địa, xuyên qua những tiếng gầm rống của Thôn Phệ Giả, xuyên qua tiếng nổ của các pháp thuật và vũ khí. Các chiến binh liên minh, từ Tiên Đế cho đến Thần Hoàng, đều ngạc nhiên nhìn về phía hắn.
“Không thể tiêu diệt nó bằng vũ lực thuần túy,” Lâm Phàm nói tiếp, giọng nói tràn đầy sự chắc chắn. “Bản chất của nó là Ý Chí Hư Vô, một định luật vũ trụ. Càng tấn công, càng phá hủy, chúng ta càng làm nó mạnh mẽ hơn. Chúng ta cần một phương pháp khác.”
Vị Thần Hoàng cổ xưa, người đã chứng kiến cuộc chiến Thiên Đạo Nguyên Thủy, bay tới gần Lâm Phàm, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Phương pháp gì, Thiên Đạo Chi Tử? Ngươi có thể thấy được những gì chúng ta không thể?”
Lâm Phàm gật đầu. “Ta sẽ không tiêu diệt nó. Ta sẽ tịnh hóa nó, và sau đó đồng hóa nó vào Thiên Đạo mới của ta. Biến Hư Vô thành một phần của sự sống, của sự sáng tạo. Chỉ có như vậy, mối đe dọa này mới vĩnh viễn không thể trỗi dậy.”
Một làn sóng kinh ngạc lan truyền trong liên minh. Ý tưởng này quá lớn lao, quá điên rồ. Đồng hóa một thực thể có thể nuốt chửng cả vũ trụ? Biến sự hủy diệt thành sự sống?
Thiên Nữ Băng Sương, với vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt đầy tin tưởng, là người đầu tiên lên tiếng. “Nếu ngươi nói đó là con đường, chúng ta sẽ tin tưởng ngươi, Lâm Phàm. Ngươi đã dẫn dắt chúng ta đến tận đây.”
Các cường giả khác, sau một thoáng bàng hoàng, cũng dần dần đồng ý. Họ đã chứng kiến quá nhiều phép màu từ Lâm Phàm. Họ đã đặt cược tất cả vào hắn. Nếu có ai có thể làm được điều không tưởng này, đó chỉ có thể là người mang trong mình linh hồn của Thiên Đạo Nguyên Thủy, người đã tái sinh và trưởng thành qua vô số kiếp nạn.
“Nhưng làm thế nào?” Thần Hoàng cổ xưa hỏi, giọng nói trầm trọng. “Để tịnh hóa và đồng hóa một thực thể như vậy, ngươi cần một lượng năng lượng và ý chí khổng lồ. Nó sẽ là một trận chiến ý chí không kém gì một trận chiến vũ lực.”
Lâm Phàm nhìn khắp các vũ trụ đang chiến đấu, nhìn những ánh mắt kiên cường, nhìn những linh hồn dũng cảm. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi hắn, đầy sự tự tin và quyết tâm. “Ta sẽ cần tất cả mọi người. Ta sẽ cần năng lượng từ mọi pháp tắc, mọi vũ trụ. Và quan trọng hơn cả, ta sẽ cần ý chí của tất cả chúng ta. Ý chí để sống, ý chí để bảo vệ, ý chí để kiến tạo một tương lai mới. Biến tất cả thành một hạt nhân của sự sống, đối chọi lại Ý Chí Hư Vô thuần túy.”
Kế hoạch táo bạo đã được hình thành. Giờ đây, thử thách lớn nhất không phải là sức mạnh thể chất, mà là khả năng Lâm Phàm có thể tập hợp ý chí của toàn bộ đa vũ trụ, và liệu hắn có thể chịu đựng được áp lực khi dung hợp với bản thể của sự hủy diệt hay không. Một kỷ nguyên mới, hay một sự diệt vong vĩnh viễn, tất cả đều nằm trong tay hắn.