Nghịch ThiênChương 723
Cảm giác xuyên qua không gian và thời gian không hề giống như những lần La Chinh thi triển thần thông dịch chuyển trước đây. Không có sự xé rách không gian, không có cảm giác bị ép nén đến nghẹt thở. Thay vào đó, đó là một trạng thái tồn tại thuần túy của ý thức, một dòng chảy vô hình nhưng mạnh mẽ, được dẫn dắt bởi chính ý chí Nghịch Thiên của hắn và ánh sáng rực rỡ của Thiên Đạo Chi Phàm.
Hắn không nhìn thấy gì bằng mắt thường, nhưng lại cảm nhận được tất cả bằng một giác quan thứ sáu, thứ bảy, thứ tám… một giác quan siêu việt mà trước đây hắn chưa từng có. Vũ trụ hiện ra trước mắt hắn không phải là những vì sao lấp lánh hay những dải ngân hà rực rỡ, mà là một tấm thảm dệt nên từ vô số sợi tơ nhân quả, những dòng chảy linh khí, những luân hồi định mệnh. Mỗi sợi tơ là một sinh linh, mỗi dòng chảy là một thế giới, và tất cả đều bị ràng buộc, chi phối bởi một lực lượng vô hình nhưng hùng vĩ: Thiên Đạo.
Thiên Đạo Chi Phàm, thứ mà hắn vô tình lĩnh ngộ được tại Điểm Dị Thường, giờ đây không chỉ là một phương tiện di chuyển, mà là một lăng kính trong suốt, cho phép hắn nhìn thấu những điều mà phàm nhân không thể chạm tới. Hắn thấy những thế giới đang nở rộ, tràn đầy sức sống, được Thiên Đạo ưu ái ban tặng linh khí dồi dào, sinh ra vô số Thiên Kiêu. Hắn cũng thấy những thế giới đang khô héo, cạn kiệt, bị Thiên Đạo bỏ rơi, hoặc tệ hơn, bị nó rút cạn tinh hoa, như những mảnh đất màu mỡ bị vắt kiệt để nuôi dưỡng những nơi khác.
Cảm giác này thật kỳ lạ. La Chinh như một vị khách không mời, du hành trong dòng chảy của thời gian và không gian, lướt qua hàng tỷ sinh mệnh, hàng ngàn thế giới, mà không ai hay biết. Hắn thấy những vị Tiên nhân đang khổ tu, những vị Thần linh đang tranh đoạt quyền lực, những chủng tộc cổ xưa đang ngủ say trong hư vô, tất cả đều nằm trong quy luật của Thiên Đạo, dù họ có ý thức được hay không.
Hắn nhận ra rằng, cái gọi là “Thiên Mệnh Chi Tử” không phải là ngẫu nhiên sinh ra. Dưới lăng kính của Thiên Đạo Chi Phàm, hắn thấy những sợi tơ vàng rực rỡ, mang theo khí vận khổng lồ, được Thiên Đạo trực tiếp ban phước, liên kết chặt chẽ với những cá nhân cụ thể. Những người này được định sẵn để trở thành bá chủ một phương, dẫn dắt một thời đại, thu thập khí vận của thế giới để củng cố cho Thiên Đạo, hoặc thực hiện một mục đích nào đó mà phàm nhân không thể hiểu được.
Nhưng không phải tất cả đều là màu hồng. Hắn cũng nhìn thấy những sợi tơ đen tối, những xiềng xích vô hình trói buộc những sinh linh có tiềm năng vượt thoát. Những kẻ mang “dị số”, những kẻ có ý chí Nghịch Thiên mạnh mẽ, thường bị Thiên Đạo giáng xuống vô số kiếp nạn, bị bủa vây bởi tai ương, hãm hại, thậm chí bị xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian. Thiên Đạo không dung thứ cho bất kỳ thứ gì có thể phá vỡ trật tự mà nó đã thiết lập.
“Đây chính là bản chất của Thiên Đạo sao?” La Chinh thầm nghĩ. “Không phải một vị thần linh, mà là một hệ thống, một ý chí vũ trụ vô tri nhưng lại tuyệt đối tàn nhẫn và hiệu quả. Nó thiết lập quy tắc, nó thu hoạch năng lượng, nó duy trì sự cân bằng… theo cách của nó.”
Hắn không còn là kẻ tìm kiếm một thực thể để đối đầu, mà là một kẻ muốn lật đổ một hệ thống, phá vỡ một trật tự. Nhiệm vụ này còn khó khăn hơn gấp vạn lần.
Khi La Chinh lướt qua một dải ngân hà rộng lớn, ánh sáng từ hàng tỷ vì sao lướt qua “con thuyền” vô hình của hắn, Thiên Đạo Chi Phàm bỗng lóe lên một tín hiệu khác lạ. Đó không phải là một sợi tơ nhân quả, cũng không phải là dòng chảy linh khí, mà là một sự nhiễu loạn, một vết rách nhỏ trong tấm thảm Thiên Đạo.
Sự nhiễu loạn này đến từ một thế giới xa xôi, nằm ở rìa của dải ngân hà. Thế giới đó, dưới ánh nhìn của Thiên Đạo Chi Phàm, hiện lên với một màu xám xịt, giống như một bức tranh đã phai màu. Linh khí cạn kiệt, sinh mệnh lụi tàn, và những sợi tơ định mệnh của hầu hết cư dân đều mờ nhạt, yếu ớt.
Nhưng giữa sự lụi tàn đó, lại có một luồng sáng yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt nhưng vẫn cố gắng bùng cháy. Đó là một dòng chảy ý chí, không phải của Thiên Đạo, mà là của những sinh linh đang tuyệt vọng, đang cố gắng thoát khỏi số phận đã định. Và xen lẫn trong đó, La Chinh cảm nhận được một thứ gì đó quen thuộc, một tàn dư của Nghịch Đạo, dù rất nhỏ bé, nhưng lại có khả năng chống lại sự ăn mòn của Thiên Đạo.
“Nơi đó… có điều gì đó không bình thường,” La Chinh lẩm bẩm. “Thiên Đạo đang cố gắng bóp nghẹt nó, nhưng nó vẫn kiên cường tồn tại.”
La Chinh không còn chần chừ. Mục tiêu của hắn là tìm kiếm đồng minh, khai phá chân lý. Một thế giới bị Thiên Đạo áp bức đến mức này, nhưng vẫn còn ý chí phản kháng, chính là nơi hắn cần đến. Hắn điều khiển Thiên Đạo Chi Phàm, hướng thẳng về phía thế giới xám xịt đó.
Càng đến gần, bức tranh càng trở nên rõ nét. Thế giới đó được gọi là “Hồi Khư Giới”, một cái tên mang đầy bi thương, hàm ý về sự lụi tàn và trở về hư vô. Bầu trời của Hồi Khư Giới luôn bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, không phải mây mưa, mà là tàn dư của vô số Thiên Kiếp đã giáng xuống. Những ngọn núi bị xé nát, những dòng sông cạn khô, và những thành phố cổ kính chỉ còn là đống đổ nát.
Dưới lăng kính Thiên Đạo Chi Phàm, La Chinh thấy một “dòng chảy cướp đoạt” khổng lồ, liên tục hút cạn linh khí và tinh hoa sinh mệnh từ Hồi Khư Giới, dẫn thẳng lên hư không, nơi nó hòa vào một “hệ thống thu hoạch” khổng lồ của Thiên Đạo. Đây là một thế giới bị Thiên Đạo “thu hoạch” một cách có hệ thống, không phải để trừng phạt, mà là để duy trì sự cân bằng ở những nơi khác.
Và điều đáng kinh ngạc hơn cả, là hắn nhìn thấy một số lượng lớn những “kẻ dị số” đang bị Thiên Đạo truy đuổi. Những người này không phải là Thiên Mệnh Chi Tử, mà là những cá nhân có tiềm năng mạnh mẽ, nhưng lại không được Thiên Đạo chấp nhận. Họ bị giáng xuống vô số kiếp nạn, bị coi là tà ma ngoại đạo, nhưng ý chí của họ lại cực kỳ kiên cường. Có lẽ, chính vì sự khắc nghiệt của Thiên Đạo mà ý chí Nghịch Thiên của họ mới được tôi luyện đến cực điểm.
“Vậy ra, Thiên Đạo không chỉ ban phước mà còn thu hoạch,” La Chinh khẽ nhíu mày. “Và những kẻ bị nó ruồng bỏ lại chính là những hạt giống Nghịch Thiên tiềm tàng.”
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một thế lực cổ xưa, đã từng cố gắng chống lại sự thu hoạch của Thiên Đạo trên Hồi Khư Giới, nhưng đã thất bại và giờ đây chỉ còn là tàn tích. Tuy nhiên, tàn tích đó lại chính là nguồn gốc của những luồng ý chí Nghịch Thiên yếu ớt mà hắn cảm nhận được.
La Chinh không còn là kẻ cô độc. Hắn đã tìm thấy mục tiêu đầu tiên của mình trong hành trình này. Hồi Khư Giới, một thế giới đang hấp hối dưới gót giày của Thiên Đạo, nhưng lại ẩn chứa những ngọn lửa phản kháng yếu ớt. Đó chính là nơi hắn sẽ bắt đầu.
Con thuyền vô hình của hắn chậm rãi xuyên qua tầng khí quyển bao phủ bởi mây đen của Hồi Khư Giới. La Chinh không còn cảm thấy sự lạnh lẽo của hư không, mà thay vào đó là sự nặng nề của một thế giới đang chịu đựng. Hắn không cần ẩn mình, bởi vì chính bản thân hắn đã trở thành một dị số, một kẻ mà Thiên Đạo không thể hoàn toàn kiểm soát.
Giờ đây, hắn đã là một người du hành chủ động, một kẻ Nghịch Thiên đích thực. Hắn sẽ không chỉ nhìn thấu Thiên Đạo, mà còn trực tiếp can thiệp, phá vỡ, và tái định nghĩa nó. Hành trình của một phàm nhân, đã thật sự trở thành hành trình của kẻ Nghịch Thiên, bắt đầu từ một điểm nhỏ trong hư vô, và hướng tới sự tái định nghĩa của toàn bộ Vũ Trụ.
Hồi Khư Giới, một thế giới đang chờ đợi sự thay đổi, giờ đây đã đón chào một vị khách không mời, một tia hy vọng mới, một kẻ đến để lật đổ trật tự cũ.