Nghịch ThiênChương 727
La Chinh không chút do dự. Ngay khi cánh cổng không gian mờ ảo kia ổn định, hắn bước thẳng vào, không một thoáng ngoảnh đầu. Cả thân ảnh hắn tan biến vào trong xoáy lốc năng lượng cổ xưa, để lại phía sau cột sáng rực rỡ dần tắt lịm, và Hồi Khư Giới chìm trong sự tĩnh lặng đến khó tin.
Một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không phải là sự choáng váng của dịch chuyển không gian thông thường, mà là một sự biến đổi sâu sắc hơn, như thể linh hồn hắn đang bị kéo căng ra, bị phân tích, rồi tái tạo lại từng chút một. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng dòng máu, từng luồng linh khí trong cơ thể mình đều bị một lực lượng vô hình thẩm tra, như muốn tìm kiếm một thứ gì đó, một dị vật không thuộc về nơi này. Chính là “Nghịch Đạo” của hắn.
Sự kiểm duyệt đó kéo dài chỉ trong tích tắc, nhưng lại đủ để La Chinh cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh. Hắn biết, đây chính là sự chào đón của một quy tắc cao hơn, một tầng Thiên Đạo khác đang dò xét kẻ ngoại lai. Nhưng rồi, tất cả cảm giác áp bức biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng đến cực điểm.
Hắn mở mắt. Trước mặt La Chinh không phải là một đại lục hùng vĩ, không phải là một tinh cầu rực rỡ, mà là một không gian vô tận của sự hoang tàn và tịch mịch. Bầu trời nơi đây không có mặt trời, không có trăng sao, chỉ có một vầng sáng mờ nhạt, lạnh lẽo, toát ra từ hư vô, nhuộm cả không gian bằng một màu xám bạc u ám. Những tàn tích khổng lồ của các công trình kiến trúc cổ xưa trôi nổi lơ lửng, vỡ nát, đổ sập, như những hóa thạch của một nền văn minh đã bị hủy diệt từ hàng vạn kỷ nguyên trước. Chúng lớn đến mức khiến La Chinh cảm thấy mình nhỏ bé hơn cả một hạt bụi.
Im lặng. Một sự im lặng đến rợn người. Không có âm thanh của gió, không có tiếng suối chảy, thậm chí không có tiếng vọng của chính hơi thở hắn. Mọi thứ đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng tuyệt đối, một sự tĩnh lặng chỉ có thể tồn tại ở nơi mà sự sống đã hoàn toàn biến mất, hoặc chưa bao giờ tồn tại.
La Chinh cảm nhận linh khí xung quanh. Nó không hề mỏng manh, trái lại, nó nồng đậm đến mức hóa thành sương mù màu bạc lượn lờ giữa những tàn tích. Nhưng linh khí này lại mang một cảm giác khác biệt, nó nặng nề, trì trệ, như thể bị đè nén bởi một quy tắc vô hình nào đó, không thể lưu chuyển tự do.
“Đây là… thế giới của kẻ đã tạo ra ngọn tháp?” La Chinh lẩm bẩm, giọng nói của hắn lạc lõng giữa không gian bao la. Hắn cảm thấy như mình đang đứng trên một nghĩa địa khổng lồ của vũ trụ, nơi những giấc mơ và hoài bão của vô số sinh linh đã bị chôn vùi.
Hắn bắt đầu di chuyển, cẩn trọng từng bước. Dưới chân hắn là một mảnh đất đá vụn vỡ, trôi nổi giữa hư không, không có trọng lực rõ ràng. Chỉ có một lực hút vô hình nào đó giữ hắn lại, không cho hắn bay đi mất. Mọi thứ ở đây đều thách thức nhận thức thông thường của hắn về vũ trụ.
Khi hắn đi sâu hơn vào vùng không gian xám bạc, một cảm giác quen thuộc dần hiện rõ. Đó là cảm giác của “Thiên Đạo”. Không phải là Thiên Đạo mơ hồ mà hắn cảm nhận được ở Phàm Trần Giới, cũng không phải Thiên Đạo có vẻ ngoài thần thánh nhưng ẩn chứa mục nát của Thượng Giới. Thiên Đạo nơi đây là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, chân thật hơn, một cỗ ý chí vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ, thấm đẫm vào từng hạt bụi, từng luồng linh khí. Nó không cố gắng trấn áp hắn một cách trực tiếp, mà là một sự hiện diện áp đặt, như một bức tường vô hình tuyên bố quyền uy tuyệt đối của nó đối với mọi thứ.
Nghịch Đạo trong La Chinh bắt đầu phản ứng. Dòng năng lượng cuộn trào, chống lại sự áp đặt của Thiên Đạo nơi đây. Hắn cảm thấy như một con cá bơi ngược dòng thác lũ, mỗi bước đi đều phải dùng hết sức lực để chống chọi. Nhưng chính trong sự kháng cự đó, Nghịch Đạo của hắn lại càng trở nên kiên cố, tinh thuần hơn.
Bỗng nhiên, một tia sáng màu tím lóe lên từ một tàn tích cách đó không xa. La Chinh lập tức tập trung tinh thần, cảnh giác tối đa. Hắn nhẹ nhàng tiếp cận, phát hiện ra đó là một phiến đá khổng lồ, cao hàng trăm trượng, đã vỡ làm đôi. Trên bề mặt phiến đá, những phù văn cổ xưa khắc họa, phát ra thứ ánh sáng tím nhạt đó. Chúng không phải là văn tự mà hắn từng thấy, mà là những hình ảnh trừu tượng, những đường nét phức tạp, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, như đang kể một câu chuyện.
La Chinh đưa tay chạm vào phiến đá. Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí hắn, không phải qua lời nói hay hình ảnh cụ thể, mà là một dòng chảy của cảm xúc, của ký ức, của sự thật bị che giấu. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một vũ trụ hỗn độn sơ khai, sự hình thành của các giới vực, sự xuất hiện của những sinh linh đầu tiên, và rồi, một bàn tay khổng lồ, vô hình, bắt đầu sắp đặt mọi thứ.
Bàn tay đó không phải là của một cá thể, mà là ý chí của “Thiên Đạo” nguyên thủy. Nó tạo ra quy tắc, định đoạt luân hồi, phân chia cao thấp, thiện ác. Ngọn tháp giam cầm Hồi Khư Giới, và vô số ngọn tháp tương tự ở các giới vực khác, chỉ là một phần trong hệ thống khổng lồ đó, một công cụ để “Thiên Đạo” duy trì trật tự của mình, để đảm bảo mọi sinh linh đều tuân theo số phận đã được an bài.
La Chinh nhận ra, “kẻ đã tạo ra ngọn tháp” không phải là một vị thần cụ thể, mà là bản thân ý chí của Thiên Đạo, hoặc một thực thể đã hòa mình vào Thiên Đạo, trở thành hiện thân của nó. Hồi Khư Giới chỉ là một trong số vô vàn giới vực đã bị Thiên Đạo “chọn lựa” để trở thành “thí nghiệm”, hoặc để giam cầm những kẻ dám thách thức trật tự.
Cơn phẫn nộ trong lòng La Chinh bùng lên dữ dội. Hắn không chỉ tức giận vì số phận của Hồi Khư Giới, mà còn vì sự ngạo mạn, sự tàn nhẫn của cái gọi là “Thiên Đạo” này. Nó không phải là một quy luật tự nhiên, mà là một kẻ độc tài, một kẻ thao túng vĩ đại, đã giam cầm tự do của vô số sinh linh trong suốt hàng tỷ năm.
Khi hắn rút tay lại, ánh sáng tím trên phiến đá mờ đi. Nhưng thông tin và sự thật đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn ngẩng đầu, nhìn vào khoảng không vô tận phía trước, nơi những tàn tích hoang phế vẫn trôi lơ lửng, nơi sự im lặng vẫn bao trùm.
Đây là nhà tù của những linh hồn, là nơi mà Thiên Đạo đã giam cầm những bí mật lớn nhất của nó. Và cũng có thể, đây chính là nơi mà hắn sẽ tìm thấy chìa khóa để phá vỡ mọi xiềng xích.
La Chinh hít một hơi thật sâu. Hắn không còn cảm thấy nhỏ bé nữa. Sự thật đã hé lộ càng củng cố ý chí Nghịch Thiên của hắn. Hắn sẽ không chấp nhận cái gọi là “trật tự” này, không chấp nhận việc số phận bị định đoạt. Hắn sẽ tìm kiếm nguồn gốc sâu xa nhất của Thiên Đạo, tìm ra cách để nó có thể được thay đổi, hoặc thậm chí, bị phá hủy hoàn toàn.
Hắn bắt đầu bước đi, không còn cẩn trọng nữa. Mỗi bước chân của hắn đều phát ra một tiếng vang nhỏ trong sự im lặng tuyệt đối, như một lời thách thức gửi đến khắp không gian vô tận này. Phía trước hắn, giữa những tàn tích khổng lồ và sương mù linh khí màu bạc, một cấu trúc lớn hơn hiện ra, hình dáng mơ hồ nhưng mang theo một áp lực khủng khiếp. Nó không phải là một tòa tháp, mà giống như một cánh cổng vĩ đại, làm bằng vật chất không xác định, đang đứng sừng sững giữa hư vô. Nó không dẫn đến một thế giới khác, mà dường như là một lối vào sâu hơn, vào chính trung tâm của sự vận hành Thiên Đạo, vào nơi mà kẻ đã tạo ra ngọn tháp và toàn bộ hệ thống này đang ẩn mình.
La Chinh biết, hành trình thực sự của hắn chỉ vừa mới bắt đầu. Và hắn, với Nghịch Đạo của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với bất cứ điều gì đang ẩn giấu phía bên kia cánh cổng vĩ đại đó.