Nghịch Thiên
Chương 734

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:51:40 | Lượt xem: 7

La Chinh siết chặt phiến đá trong tay, cảm nhận hơi ấm nhàn nhạt tỏa ra từ nó. Đó không chỉ là một vật phẩm, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh, là lời hứa với những linh hồn đã chấp nhận tiêu tán để hắn có thể tiến xa hơn. Nỗi buồn vẫn còn đó, quẩn quanh trong đáy lòng như một làn sương mỏng, nhưng nó không làm lung lay ý chí của hắn. Ngược lại, nó kết tinh thành một sự kiên định sắt đá, một lời thề không thể phá vỡ.

Hắn ngẩng đầu. Bầu trời nơi đây vẫn u ám, như thể đang vĩnh viễn bị một tấm màn vô hình che phủ. Nhưng trong mắt La Chinh, sự u ám ấy lại ẩn chứa vô vàn tia sáng của hy vọng, của những bí ẩn đang chờ được khám phá. Giới Hải Hư Không. Tinh Hà Di Tích. Cổ Thần Điện. Những cái tên ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không còn là những truyền thuyết xa vời mà là những điểm đến cụ thể trên con đường “Nghịch Thiên” của mình.

Phiến đá trong tay La Chinh bỗng khẽ rung lên, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra, vẽ nên một đồ hình phức tạp trên không trung. Nó giống như một tấm bản đồ sao, nhưng những vì tinh tú trên đó không phải là những chòm sao quen thuộc, mà là những điểm sáng mờ ảo đại diện cho các giới vực, các không gian khác nhau. Giữa vô vàn điểm sáng ấy, một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn, tỏa ra một cảm giác cổ xưa và hỗn loạn, đang dẫn dắt ánh sáng từ phiến đá.

Đó chính là Giới Hải Hư Không. Nơi giao thoa của vạn giới, nơi mà quy luật không gian trở nên hỗn loạn, nơi sinh tồn của những chủng tộc kỳ dị và những tàn tích của các nền văn minh đã lụi tàn. Nó không phải là một vùng đất cụ thể, mà là một đại dương vô biên của hư không, nơi mà ngay cả các Cổ Thần cũng phải thận trọng khi đặt chân đến.

La Chinh hít sâu một hơi. Hắn biết, cánh cửa mới đã mở ra. Hắn không còn là một cá nhân chiến đấu đơn độc trong một tiểu thế giới nữa. Hắn là người mang theo sứ mệnh của những kẻ dám thách thức Thiên Đạo, là hạt giống của hy vọng cho vô số sinh linh đang bị xiềng xích. Hắn bước về phía trước, theo hướng dẫn của ánh sáng xanh lam. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, những sợi không gian mỏng manh như tơ lụa bị kéo căng rồi đứt gãy. Một cánh cổng hư ảo dần hiện ra, xoay tròn như một xoáy nước khổng lồ, nuốt chửng cảnh vật xung quanh.

Chỉ trong một khoảnh khắc, La Chinh cảm thấy toàn thân mình như bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn. Cảm giác ấy nhanh chóng qua đi, để lại một sự trống rỗng đến kinh ngạc. Khi tầm nhìn của hắn ổn định trở lại, khung cảnh trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.

Không còn là bầu trời u ám hay đại địa cằn cỗi. Trước mắt hắn là một khung cảnh hùng vĩ đến mức choáng ngợp. Một đại dương vô biên, nhưng không phải nước, mà là những dòng chảy năng lượng hỗn loạn, những mảnh vỡ của không gian, những tinh thể lấp lánh như sao băng trôi nổi. Những đảo không gian khổng lồ, có đảo mang theo rừng cây cổ thụ vặn vẹo, có đảo chỉ là những khối đá trôi dạt, có đảo lại là phế tích của những cung điện tráng lệ. Tất cả đều lơ lửng giữa hư không, trôi dạt theo những dòng chảy vô định của Giới Hải.

Đây chính là Giới Hải Hư Không. Nơi đây không có khái niệm ngày đêm, chỉ có ánh sáng kỳ ảo từ những tinh thể năng lượng và những ngôi sao xa xôi xuyên qua màn sương vũ trụ. Linh khí ở đây không phải là tinh khiết, mà là một sự hỗn tạp của vô vàn loại năng lượng từ các giới vực khác nhau, tạo thành một luồng khí tức vừa mạnh mẽ vừa nguy hiểm.

La Chinh đứng trên một hòn đảo không gian tương đối nhỏ, bề mặt đá gồ ghề. Hắn cảm nhận được sự bất ổn trong không gian, như thể bất cứ lúc nào nó cũng có thể sụp đổ hoặc dịch chuyển. Phiến đá trong tay hắn vẫn tỏa sáng, nhưng ánh sáng đã yếu hơn, như thể nó đã hoàn thành nhiệm vụ đưa hắn đến đây, và giờ đây chỉ còn là một la bàn thô sơ.

“Giới Hải Hư Không,” La Chinh lẩm bẩm, âm thanh của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng mênh mông của vũ trụ. “Đây là nơi ‘Thiên Đạo’ thể hiện bộ mặt thật của nó, hay chỉ là một tầng xiềng xích khác?”

Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không chỉ lắng nghe bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng tất cả các giác quan đã được cường hóa đến cực hạn. Hắn cảm nhận được sự sống, những dao động năng lượng mạnh mẽ ẩn giấu trong những dòng chảy hư không. Có những thứ không thuộc về bất kỳ giới vực nào mà hắn từng biết, những sinh vật được sinh ra từ sự hỗn loạn của Giới Hải.

Đột nhiên, một rung động cực lớn truyền đến, không phải từ mặt đất, mà từ sâu thẳm trong Giới Hải. Một bóng đen khổng lồ, tựa như một ngọn núi di động, đang từ từ nổi lên từ dòng chảy năng lượng phía xa. Sinh vật đó có hình dáng như một con cá voi khổng lồ, nhưng toàn thân được bao phủ bởi những lớp vảy đá xám xịt, trên lưng mọc ra những tháp xương sắc nhọn vươn thẳng lên không trung. Đôi mắt của nó to lớn như những hành tinh nhỏ, phát ra ánh sáng vàng vọt, lạnh lẽo.

Hư Không Cự Thú. Đây là những kẻ săn mồi thống trị Giới Hải Hư Không, chúng hấp thụ năng lượng hỗn loạn để sinh tồn, và coi bất cứ thứ gì khác là con mồi. Con Cự Thú này đang hướng thẳng về phía hòn đảo của La Chinh, với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những cơn sóng năng lượng cuồn cuộn.

La Chinh không chút hoảng sợ. Hắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, đối mặt với những kẻ thù mạnh hơn hắn gấp nhiều lần. Hắn biết, đây chỉ là bài kiểm tra đầu tiên của Giới Hải Hư Không, một lời chào hỏi thô bạo từ thế giới mới này. Hắn mỉm cười nhạt, một nụ cười mang theo sự khinh bạc và thách thức.

Hắn đưa tay lên, một đạo quang mang tím sẫm lập tức hội tụ trên lòng bàn tay. Đó là sức mạnh của “Nghịch Đạo”, một thứ năng lượng không tuân theo bất kỳ quy tắc nào của thế giới này, nhưng lại có thể phá vỡ mọi quy tắc. Hắn đã từng dùng nó để đối kháng với Thiên Mệnh, để lật đổ những kẻ tự xưng là đại diện của Thiên Đạo. Giờ đây, hắn sẽ dùng nó để đối mặt với sự hỗn loạn nguyên thủy của Giới Hải.

Con Hư Không Cự Thú gầm lên một tiếng trầm đục, âm thanh ấy xuyên thấu qua hư không, khiến những mảnh đá vụn trên đảo rung chuyển và vỡ vụn. Nó há cái miệng khổng lồ, lộ ra hàm răng sắc nhọn như những ngọn núi băng, tạo thành một xoáy nước năng lượng khổng lồ, muốn nuốt chửng La Chinh và cả hòn đảo.

“Đến đây đi,” La Chinh nói nhỏ, giọng nói của hắn bị át đi bởi tiếng gầm của Cự Thú, nhưng ý chí của hắn lại vang vọng mạnh mẽ. Hắn không lùi bước. Hắn vọt thẳng lên không trung, hóa thành một tia sáng tím, lao thẳng vào cái miệng khổng lồ đang mở ra của Hư Không Cự Thú.

Bên trong miệng của Cự Thú là một không gian đen kịt, đầy ắp những dòng năng lượng xoắn ốc và mùi hôi thối của sự mục rữa vũ trụ. La Chinh không do dự, hắn giơ cao tay, năng lượng tím bùng phát dữ dội. Hắn không tấn công vào thịt da của Cự Thú, mà nhắm thẳng vào hạch tâm năng lượng của nó, nơi mà mọi sinh vật Giới Hải Hư Không duy trì sự sống.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong Cự Thú, không phải là tiếng nổ của lửa hay sấm sét, mà là tiếng nổ của không gian bị bóp méo, của quy tắc bị phá vỡ. La Chinh là một dị số, sức mạnh của hắn là sự phản nghịch, và nó đang cắn xé từ bên trong con quái vật khổng lồ.

Con Hư Không Cự Thú đau đớn gào thét, thân thể khổng lồ của nó bắt đầu co giật dữ dội, những dòng năng lượng hỗn loạn phun trào từ các khe nứt trên vảy. Nó vùng vẫy trong vô vọng, đâm sầm vào những đảo không gian khác, gây ra một chuỗi vụ nổ liên hoàn và những rung chấn kinh hoàng khắp Giới Hải.

Sau một hồi vật lộn kịch liệt, con Cự Thú dần chìm xuống, thân thể khổng lồ của nó tan rã thành vô số mảnh năng lượng và đá vụn, bị Giới Hải nuốt chửng. Chỉ còn lại một luồng năng lượng thuần khiết nhất, một tinh hạch trong suốt lơ lửng giữa hư không. La Chinh vươn tay tóm lấy nó, cảm nhận sức mạnh dồi dào chảy vào cơ thể mình. Đây là tinh hoa của Giới Hải, một loại năng lượng có thể giúp hắn củng cố căn cơ, thích nghi với môi trường mới.

Hắn đứng giữa tàn dư của trận chiến, ánh mắt quét qua Giới Hải Hư Không vô tận. Trận chiến này chỉ là một lời nhắc nhở rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thách thức. Nhưng nó cũng là lời khẳng định rằng, sức mạnh của “Nghịch Đạo” có thể đứng vững ở bất cứ đâu, đối đầu với bất cứ thứ gì. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa, Giới Hải Hư Không chính là nơi để hắn tôi luyện bản thân, để tìm kiếm những mảnh ghép quan trọng của Chư Thiên Vạn Giới, và để chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng định đoạt vận mệnh của “Thiên”.

La Chinh siết chặt tinh hạch trong tay, phiến đá vẫn còn đó, ánh sáng yếu ớt của nó như một ngọn đèn hải đăng dẫn lối. Hắn tiếp tục bước đi, không phải trên đất liền, mà là xuyên qua những dòng chảy năng lượng, vượt qua những đảo không gian trôi dạt, hướng về phía sâu thẳm nhất của Giới Hải, nơi những bí mật cổ xưa và những thách thức lớn hơn đang chờ đợi.

Hành trình “Nghịch Thiên” chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8