Nghịch ThiênChương 733
La Chinh bước đi trên nền đất nứt nẻ, dưới vòm trời xám xịt không một tia nắng. Nơi đây là tàn tích của một thế giới đã chết, một Di Tích Cổ Giới mà hắn vô tình lạc bước đến sau khi giải mã tấm bia cổ. Không khí đặc quánh mùi hoang phế và linh khí suy tàn, mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự mục rữa. Những thân cây cổ thụ, từng vươn mình chạm mây xanh, giờ chỉ còn là những bộ xương khô khốc, vặn vẹo như muốn níu kéo chút sinh lực cuối cùng. Các kiến trúc đá khổng lồ, một thời sừng sững, nay đổ nát thành từng khối, minh chứng cho một nền văn minh rực rỡ đã bị xóa sổ.
Hắn cẩn thận lấy phiến đá vừa đoạt được ra khỏi không gian trữ vật. Ánh sáng mờ nhạt từ nó tỏa ra, xua đi phần nào bóng tối u ám xung quanh. Phiến đá không có hoa văn cầu kỳ, chỉ khắc ghi những ký tự cổ xưa mà bằng một cách nào đó, La Chinh lại có thể thấu hiểu. Chúng không phải là công pháp hay bí thuật, mà là những mảnh vỡ của tri thức, những mảnh ký ức về một thời đại xa xưa, khi “Thiên Đạo” chưa định hình rõ ràng như bây giờ, khi vạn vật còn tự do phát triển theo bản năng nguyên thủy nhất.
Càng đi sâu vào Di Tích Cổ Giới, La Chinh càng cảm nhận rõ sự tàn khốc của số phận nơi đây. Những linh hồn tàn phế lảng vảng, không thể siêu thoát, bị xiềng xích của một “nghiệp lực” vô hình trói buộc. Chúng không thể chạm vào hắn, nhưng những tiếng rên rỉ vô thanh của chúng vọng vào tâm trí La Chinh, kể về sự tuyệt vọng và nỗi kinh hoàng khi thế giới của họ bị “Thiên Đạo” trừng phạt. Chúng là những bằng chứng sống, hay đúng hơn là những bằng chứng chết, cho thấy “Thiên” không phải là một quy luật tự nhiên vô tư, mà là một thực thể có ý chí, một kẻ cai trị tàn nhẫn không dung thứ cho bất kỳ sự lệch lạc nào.
“Thiên Mệnh Chi Tử… Thiên Đạo…” La Chinh lẩm bẩm. “Tất cả chỉ là những con rối trong một vở kịch đã được sắp đặt.”
Phiến đá trong tay hắn đột nhiên rung lên nhẹ, như muốn phản ứng với suy nghĩ của hắn. Từ sâu thẳm những ký tự cổ, một dòng năng lượng ôn hòa lan tỏa, xoa dịu phần nào sự lạnh lẽo trong lòng La Chinh. Hắn hiểu, phiến đá này không chỉ là manh mối, mà còn là một phần của “Đại Đạo” nguyên thủy, một tia hy vọng từ thuở khai thiên lập địa, trước khi “Thiên Đạo” hiện tại bóp méo mọi thứ.
Hắn tiếp tục cuộc hành trình, băng qua những thung lũng xương xẩu và những ngọn núi đổ nát. Bỗng nhiên, một luồng khí tức khác lạ lọt vào cảm quan của hắn. Nó rất yếu ớt, gần như không thể nhận ra trong biển linh khí mục ruỗng này, nhưng lại mang theo một sự kiên cường và cổ xưa khó tả. Đó là khí tức của sự sống sót, của một ý chí không khuất phục.
La Chinh tăng tốc, hướng về phía nguồn khí tức. Hắn phát hiện một khe nứt sâu hoắm trên mặt đất, dẫn xuống một hang động tối tăm. Bên trong, một luồng sáng vàng nhạt lay lắt tỏa ra. Hắn không chút do dự, nhảy xuống.
Hang động không quá rộng, nhưng lại chứa đựng một không gian khác biệt. Dù vẫn là tàn tích, nhưng nơi đây lại có một loại năng lượng bảo vệ, khiến sự mục nát không thể xâm nhập hoàn toàn. Ở trung tâm hang động, một lão giả tóc bạc phơ, thân hình gầy gò như khúc củi khô, đang ngồi thiền. Quanh người lão tỏa ra một vầng sáng yếu ớt, dường như đang cố gắng duy trì sự sống trong môi trường khắc nghiệt này. Hơi thở của lão cực kỳ chậm rãi, mỗi nhịp thở đều mang theo sự nặng nề của hàng vạn năm tháng.
La Chinh đứng yên lặng quan sát. Lão giả này không có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, nhưng khí tức cổ xưa của lão lại khiến hắn cảm thấy kính nể. Đây chắc chắn là một tồn tại đã sống qua nhiều kỷ nguyên, một chứng nhân của những bí mật bị chôn vùi.
Đột nhiên, đôi mắt của lão giả từ từ mở ra. Chúng không còn sự nhanh nhẹn của người tu luyện, mà đầy vẻ tang thương và mệt mỏi, như chứa đựng cả một vũ trụ đã sụp đổ. Đôi mắt ấy nhìn thẳng vào La Chinh, không chút kinh ngạc, cũng không chút sợ hãi.
“Cuối cùng… cũng có kẻ đến.” Giọng lão khàn đục, như tiếng đá cọ xát. “Ta đã chờ đợi quá lâu, đến mức chính mình cũng không nhớ đã chờ đợi bao nhiêu kiếp rồi.”
La Chinh chắp tay thi lễ: “Vãn bối La Chinh, vô tình quấy rầy tiền bối thanh tu. Xin hỏi, tiền bối là…?”
Lão giả lắc đầu nhẹ, một nụ cười khổ sở xuất hiện trên gương mặt nhăn nheo. “Ta là ai không còn quan trọng nữa. Tên tuổi đã bị thời gian gặm mòn, bị ‘Thiên Đạo’ xóa bỏ. Ngươi có thể gọi ta là Kẻ Giữ Hồn, kẻ canh giữ những tàn dư cuối cùng của một ‘Đạo’ đã bị lãng quên.”
“Kẻ Giữ Hồn?” La Chinh cau mày. Hắn cảm nhận được sự bi ai ẩn chứa trong danh xưng này.
“Đúng vậy. Ngươi đến đây, chắc hẳn đã cảm nhận được sự mục nát của thế giới này, đúng không?” Lão giả chậm rãi nói, ánh mắt lại hướng về phiến đá trong tay La Chinh. “Vật đó… nó là chìa khóa. Một mảnh vỡ của ‘Nguyên Thủy Thiên Đạo’, thứ đã bị ‘Thiên’ hiện tại niêm phong và cấm kỵ.”
La Chinh gật đầu, lòng thầm kinh ngạc. Lão giả này không chỉ biết về phiến đá, mà còn gọi nó là “Nguyên Thủy Thiên Đạo”. Điều này chứng tỏ lão có kiến thức sâu rộng về những bí mật của vũ trụ.
“Tiền bối, vãn bối đang tìm kiếm con đường để phá vỡ xiềng xích của ‘Thiên Đạo’, tìm kiếm đồng minh để cùng nhau định nghĩa lại chân lý của vũ trụ.” La Chinh nói, giọng điệu kiên định. “Vãn bối không tin rằng định mệnh là thứ không thể thay đổi, không tin rằng ‘Thiên’ là kẻ cai trị tối thượng không thể lật đổ.”
Lão giả khẽ thở dài, trong đôi mắt già nua lóe lên một tia sáng phức tạp, vừa là hy vọng, vừa là hoài nghi. “Định nghĩa lại chân lý… Ngươi có biết, đã có bao nhiêu thế hệ anh hùng từng có suy nghĩ như vậy, nhưng cuối cùng đều tan biến trong hư vô, bị ‘Thiên Đạo’ nghiền nát thành tro bụi không?”
“Vãn bối biết con đường này gian nan, nhưng vãn bối không thể lùi bước.” La Chinh đáp, nắm chặt phiến đá. “Nếu không có ai dám đứng lên, thì vạn giới sẽ vĩnh viễn trầm luân trong vòng luân hồi do ‘Thiên’ sắp đặt. Những thế giới như thế giới này sẽ tiếp tục bị hủy diệt, những linh hồn sẽ tiếp tục bị giam cầm.”
“Ngươi nói đúng…” Lão giả thì thầm, ánh mắt nhìn sâu vào La Chinh. “Ngươi có một loại khí chất khác biệt, một loại ‘Nghịch Đạo’ đang nảy mầm trong linh hồn ngươi. Ta đã sống quá lâu, chứng kiến quá nhiều sự diệt vong. Thế giới này của ta, từng là một Cổ Đại Giới phồn thịnh, nhưng chỉ vì chúng ta muốn tìm hiểu sâu hơn về ‘Nguyên Thủy Thiên Đạo’, muốn thoát khỏi sự kiểm soát của ‘Thiên Mệnh’, mà đã bị ‘Thiên Đạo Chi Nhãn’ quét qua, hóa thành tro tàn trong một đêm.”
“Thiên Đạo Chi Nhãn?” La Chinh hỏi, tim đập mạnh. Hắn từng nghe phong thanh về điều này, nhưng chưa bao giờ có được sự xác nhận rõ ràng.
“Đúng vậy. Đó là con mắt của ‘Thiên’, nó giám sát vạn giới. Bất kỳ sinh linh, bất kỳ chủng tộc nào có ý định phá vỡ quy tắc, có tư tưởng ‘Nghịch Thiên’, đều sẽ bị nó giáng xuống Thiên Phạt khủng khiếp nhất.” Lão giả nói, ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn căm phẫn. “Ngươi sở hữu phiến đá đó, và mang trong mình ý chí ‘Nghịch Thiên’, điều đó có nghĩa ngươi đã bị ‘Thiên Đạo Chi Nhãn’ để mắt tới rồi.”
La Chinh không hề nao núng. Hắn đã biết điều này, nhưng nghe từ một nhân chứng sống vẫn mang lại cảm giác khác biệt. “Vãn bối không sợ. Nếu ‘Thiên’ muốn ta chết, thì ta sẽ chiến đấu đến cùng. Nhưng một mình vãn bối không đủ. Tiền bối, vãn bối cần đồng minh. Tiền bối có biết những nơi nào khác, hoặc những thế lực nào cũng đang chịu sự áp bức của ‘Thiên’, hoặc có ý chí phản kháng không?”
Lão giả nhìn chằm chằm vào La Chinh một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, lão khẽ gật đầu. “Ngươi có khí phách. Nhưng con đường này không chỉ cần khí phách. Nó cần trí tuệ, cần sự kiên nhẫn, và cần cả sự hy sinh. ‘Thiên’ không phải là một thực thể dễ đối phó. Nó là một hệ thống, một mạng lưới quy tắc đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của vũ trụ, thậm chí còn thao túng cả Luân Hồi và Nhân Quả.”
Lão dừng lại, ho khan vài tiếng, rồi tiếp tục: “Ngươi muốn đồng minh? Có. Ở Chư Thiên Vạn Giới này, không chỉ có thế giới của ta bị ‘Thiên’ hủy diệt. Có những chủng tộc cổ xưa bị lưu đày, có những Ma Tổ bị phong ấn vì không chịu khuất phục, có những Tiên Đế bị gán cho tội danh ‘dị đoan’ và bị xóa tên khỏi lịch sử. Họ đều là những ‘dị số’ bị ‘Thiên’ ruồng bỏ.”
“Nhưng tìm được họ không hề dễ dàng. ‘Thiên Đạo’ đã che giấu mọi dấu vết, khiến họ trở thành những huyền thoại bị lãng quên, hoặc bị giam cầm ở những nơi tận cùng của hư không. Ngươi cần đi qua ‘Giới Hải Hư Không’, tìm kiếm ‘Tinh Hà Di Tích’ bị che khuất bởi vô tận sao băng. Tại đó, có một phế tích của ‘Cổ Thần Điện’, nơi từng là điểm tụ hội của những kẻ ‘Nghịch Thiên’ đầu tiên. Ngươi có thể tìm thấy manh mối đầu tiên ở đó.”
La Chinh lắng nghe từng lời của lão giả, khắc ghi vào tâm trí. “Giới Hải Hư Không… Tinh Hà Di Tích… Cổ Thần Điện… Đa tạ tiền bối chỉ dẫn.”
Lão giả Kẻ Giữ Hồn lại thở dài, ánh mắt xa xăm. “Ta đã không còn sức lực để đồng hành cùng ngươi. Ta đã bị ‘Thiên Đạo’ giam cầm linh hồn vào tàn tích này. Nhưng ta sẽ dùng chút tàn niệm cuối cùng để bảo vệ ngươi rời khỏi đây an toàn. Hãy nhớ, La Chinh, con đường ngươi chọn là con đường chống lại cả vũ trụ. Mỗi bước đi của ngươi đều là một sự khiêu chiến với chân lý đã tồn tại hàng tỷ năm. Nhưng cũng chính vì thế, hy vọng mới có thể nảy mầm.”
Nói rồi, lão giả khẽ nhắm mắt lại. Vầng sáng quanh thân lão đột nhiên bùng lên mạnh mẽ, rồi nhanh chóng lụi tàn, hòa tan vào không khí. Cùng lúc đó, một luồng năng lượng bí ẩn bao bọc lấy La Chinh, đẩy hắn ra khỏi hang động, xuyên qua khe nứt và trở lại mặt đất hoang tàn.
La Chinh quay đầu nhìn lại, khe nứt đã dần khép lại, như chưa từng tồn tại. Kẻ Giữ Hồn đã hy sinh thân mình, dùng chút tàn niệm cuối cùng để giúp hắn. Lòng hắn tràn đầy sự kính trọng và một nỗi buồn sâu sắc. Sự hy sinh này càng củng cố thêm quyết tâm của hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt. Giới Hải Hư Không, Tinh Hà Di Tích, Cổ Thần Điện… Đó là những cái tên mới, những mục tiêu mới. Con đường “Nghịch Thiên” không chỉ là chống lại một kẻ thù, mà là hành trình khám phá và tập hợp những mảnh vỡ của hy vọng, những ý chí tự do bị chôn vùi trong Chư Thiên Vạn Giới. Trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt vận mệnh Chư Thiên Vạn Giới, đã không còn là một khái niệm trừu tượng. Nó đã có những điểm đến cụ thể, những kẻ thù rõ ràng và những đồng minh tiềm năng đang chờ đợi. La Chinh siết chặt phiến đá trong tay, bước đi kiên định, hướng về phía chân trời vô tận, nơi Giới Hải Hư Không đang chờ đợi.