Nghịch ThiênChương 732
Luồng xoáy không gian dữ dội phun trào, ném La Chinh ra khỏi vực sâu của căn phòng cổ xưa. Hắn cảm thấy thân thể mình như bị hàng ngàn bàn tay vô hình xé toạc, rồi lại được hàn gắn một cách thô bạo. Khi tầm mắt dần lấy lại tiêu cự, hắn thấy mình đang đứng trên một mảnh đất hoang tàn, xung quanh là những cột đá khổng lồ đổ nát, vươn thẳng lên bầu trời xám xịt. Không khí nặng nề, mang theo mùi của thời gian và sự mục ruỗng, như thể nơi đây đã chết đi từ hàng tỷ năm trước.
Hắn lảo đảo vài bước, cảm giác choáng váng vẫn còn đeo bám. Mặc dù đã thoát ra, nhưng cái cảm giác bị một ý chí hùng vĩ, cổ xưa đến mức đáng sợ khóa chặt vẫn in sâu vào tâm trí. Thực thể trên bệ đá… Nó không phải là một sinh vật đơn thuần, mà là một cỗ máy, một bộ não khổng lồ đã điều khiển “Thiên Đạo” này từ thuở hồng hoang. La Chinh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Sự thật hắn vừa khám phá ra còn kinh hoàng hơn bất kỳ ác mộng nào.
Thiên Đạo. Cái gọi là quy luật tự nhiên, cái gọi là ý chí vũ trụ, cái mà vô số cường giả đã tôn thờ và tìm cách hòa mình vào, hóa ra chỉ là một sợi dây thừng khổng lồ, vô hình, được dệt nên bởi một kẻ đứng sau màn. Kẻ đó đã thao túng số phận của vô số sinh linh, định đoạt sự hưng suy của vạn giới, thậm chí cả chu kỳ luân hồi sinh diệt. Tất cả những “Thiên Mệnh Chi Tử” hay “Thiên Tuyển Chi Nhân” mà hắn từng đối mặt, họ đều chỉ là những con cờ được sắp đặt, những hạt giống được gieo trồng để phục vụ cho một mục đích nào đó của thực thể kia.
La Chinh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong đầu. Hắn nhớ lại từng chi tiết trong căn phòng, từng sợi dây ánh sáng mờ ảo kết nối với vô số thế giới, từng nhịp đập của quả tim khổng lồ mà hắn cảm nhận được. Đó không phải là tim của một sinh vật, mà là nhịp đập của “Thiên Đạo” bị giam cầm, bị bóp méo, bị biến thành công cụ.
Cái cảm giác bất lực ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một ngọn lửa giận dữ hừng hực. Hắn đã từng nghĩ rằng “Thiên” là một khái niệm trừu tượng, một quy luật vô tình. Nhưng giờ đây, “Thiên” lại mang một gương mặt, một ý chí mục nát và ích kỷ. La Chinh đã từng Nghịch Thiên để thay đổi số phận bản thân, rồi Nghịch Thiên để bảo vệ những người thân yêu, Nghịch Thiên để phá vỡ những trật tự bất công. Giờ đây, hắn phải Nghịch Thiên để cứu vãn toàn bộ vũ trụ, để giải phóng vạn vật khỏi xiềng xích của một kẻ thao túng cổ xưa.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây rực sáng với một quyết tâm sắt đá. Dù thực thể kia có mạnh đến đâu, có cổ xưa đến đâu, có nắm giữ bao nhiêu bí mật, La Chinh cũng sẽ lật đổ nó. Đây không còn là cuộc chiến của riêng hắn, mà là cuộc chiến của tất cả sinh linh bị gông cùm.
Hắn nhìn quanh. Nơi đây là một vùng đất chết, không có dấu hiệu sự sống. Nhưng không gian nơi đây lại mang một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Những tàn tích kiến trúc cổ xưa, những họa tiết điêu khắc phai mờ trên các cột đá, chúng gợi cho hắn nhớ đến những truyền thuyết về thời kỳ khai thiên lập địa, về những nền văn minh đã bị lãng quên từ rất lâu. Phải chăng, hắn đã được đưa đến một trong những phế tích cổ xưa nhất của Chư Thiên Vạn Giới, một nơi mà “Thiên Đạo” bị thao túng kia cũng khó lòng vươn tới?
La Chinh vận chuyển công pháp, linh lực trong cơ thể lưu chuyển êm ái. Mặc dù có chút kiệt quệ sau cuộc đối đầu kinh hoàng, nhưng sức mạnh của hắn vẫn còn nguyên vẹn. Hắn cảm nhận được “Nghịch Đạo” trong mình đang cộng hưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nếu “Thiên Đạo” là một sợi xích, thì “Nghịch Đạo” của hắn chính là thanh kiếm có thể chặt đứt sợi xích đó.
Hắn bắt đầu bước đi, không định hướng cụ thể, chỉ đi theo bản năng. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn cần phải tìm hiểu thêm về thực thể kia, về cách nó đã thao túng “Thiên Đạo”, và quan trọng hơn, về cách để phá vỡ sự thao túng đó. Kế hoạch Nghịch Thiên vĩ đại mà hắn nung nấu trong đầu không chỉ đơn thuần là chiến đấu và chiến thắng. Nó là một cuộc cách mạng vũ trụ, một sự tái định nghĩa về sự tồn tại.
Khi đi qua một cột đá đổ nát, La Chinh bất chợt dừng lại. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ tỏa ra từ một khe nứt nhỏ trên mặt đất. Đó là một luồng khí tức cổ xưa, nhưng không hề mang theo vẻ mục nát như những gì xung quanh, mà lại tinh khiết và tràn đầy sinh cơ. Nó giống như một hạt mầm đang cố gắng nảy nở giữa sa mạc khô cằn.
Hắn quỳ xuống, dùng tay gạt bỏ lớp đất đá. Bên dưới, lộ ra một phiến đá màu xanh ngọc bích, bề mặt nhẵn bóng nhưng ẩn chứa vô số đường nét phức tạp, tựa như những mạch máu đang lưu chuyển năng lượng. Từ phiến đá, luồng khí tức tinh khiết kia không ngừng tuôn trào, hòa vào không khí xung quanh.
Đây là gì? La Chinh đưa tay chạm vào phiến đá. Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí hắn, không phải là lời nói hay hình ảnh cụ thể, mà là những cảm giác, những ký ức rời rạc về một thời đại đã bị lãng quên. Hắn thấy những sinh linh cổ xưa, mang hình dáng khác lạ, đang sống trong một vũ trụ hoàn toàn khác, nơi “Thiên Đạo” vận hành một cách tự nhiên, công bằng, không có sự can thiệp hay thao túng.
Đây là ký ức về “Đại Đạo” nguyên thủy! La Chinh kinh ngạc. Phiến đá này dường như là một mảnh tàn dư của thời đại đó, một viên đá ghi lại những quy tắc vận hành chân chính của vũ trụ, trước khi thực thể trên bệ đá kia ra tay bóp méo tất cả.
Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc với phiến đá. “Nghịch Đạo” của hắn, vốn là một sự phản kháng với “Thiên Đạo” hiện tại, giờ đây lại giống như một sự cộng hưởng với “Đại Đạo” nguyên thủy này. Phải chăng, con đường của hắn chính là con đường trở về với chân lý?
La Chinh cẩn thận nhấc phiến đá lên. Nó không nặng như vẻ ngoài, mà nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh và trí tuệ không thể đo lường. Hắn cảm thấy một sự bình yên lạ thường khi nắm giữ nó. Đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một lời dẫn lối, một tia hy vọng giữa biển cả tuyệt vọng.
Với phiến đá trong tay, La Chinh cảm thấy rõ ràng hơn về con đường phía trước. Hắn cần phải tìm kiếm những mảnh vỡ khác của “Đại Đạo” nguyên thủy, những ký ức, những tàn tích của một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Hắn cần phải tập hợp những kẻ bị “Thiên Đạo” ruồng bỏ, những sinh linh mang trong mình ý chí phản kháng, những người đã nhận ra sự giả dối của “Thiên” và khao khát tự do.
Kế hoạch Nghịch Thiên vĩ đại không phải là phá hủy tất cả. Mà là tái thiết. Tái thiết một vũ trụ nơi mọi sinh linh đều có quyền tự quyết định số phận của mình, nơi “Đại Đạo” chân chính lại được khôi phục, vận hành một cách công bằng và tự nhiên. Hắn sẽ không trở thành “Thiên” mới, không trở thành kẻ cai trị. Hắn sẽ là người mở đường, người phá vỡ xiềng xích.
La Chinh cất phiến đá vào không gian trữ vật. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, nơi những vì sao xa xăm lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Trận chiến sẽ rất dài, rất gian khổ, nhưng hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì, hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn chiến đấu cho tất cả. Hắn sẽ là ngọn cờ của sự Nghịch Thiên, là biểu tượng của ý chí tự do.
Hắn tiếp tục bước đi, đi sâu hơn vào vùng đất hoang tàn này, tìm kiếm những manh mối tiếp theo, những đồng minh tiềm năng. Từ khoảnh khắc này, La Chinh không còn là một cá nhân chiến đấu đơn độc nữa. Hắn là hiện thân của một cuộc cách mạng, một sự phản kháng vĩnh hằng với định mệnh đã được sắp đặt. Và trận chiến thực sự, trận chiến định đoạt vận mệnh Chư Thiên Vạn Giới, chỉ mới bắt đầu.