Nghịch Thiên
Chương 736

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:52:40 | Lượt xem: 7

Giới Hải Hư Vô vẫn cuộn trào, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của cảnh giới vừa bị La Chinh bỏ lại phía sau. Không gian xung quanh nam tử áo giáp vàng như bị đóng băng, từng thớ thịt trên gương mặt hắn co giật, cố gắng kìm nén sự hỗn loạn đang trỗi dậy trong lòng. Hắn đã phục vụ Thiên Đạo hàng vạn năm, chứng kiến vô số kẻ mạnh mẽ, thậm chí là những bán thần, thử thách trật tự. Nhưng chưa một ai, chưa một kẻ phàm trần nào dám ngang nhiên tuyên bố “nghịch chuyển Thiên” ngay trước ngưỡng cửa Chư Thiên Vạn Giới như vậy.

“Ngươi điên rồi!” nam tử áo giáp vàng thốt lên, giọng nói khàn đặc, không còn sự ngạo mạn thường thấy. “Ngươi không biết mình đang đối mặt với cái gì sao? Thiên Đạo là quy tắc tối thượng, là cội nguồn của mọi sinh linh, mọi vũ trụ. Kẻ nào dám nghịch Thiên, dù là Tiên Đế hay Thần Vương, cũng chỉ có một kết cục: Hóa thành tro bụi, linh hồn vĩnh viễn không thể siêu thoát!”

La Chinh khẽ nhếch môi, ánh mắt như hai ngôi sao băng xẹt qua đêm tối, sâu thẳm nhưng rực lửa. “Nếu Thiên Đạo chỉ là một xiềng xích trói buộc, một ngục tù giam hãm, thì sự hủy diệt của nó chính là chân lý. Ngươi, kẻ chỉ biết cúi đầu tuân phục, sẽ không bao giờ hiểu được.”

Nói đoạn, La Chinh không đợi nam tử áo giáp vàng phản ứng, bước chân của hắn đã nhấc lên, tiến thẳng về phía Giới Hải Hư Vô. Mỗi bước đi của hắn, không gian xung quanh dường như đều run rẩy, những quy tắc vô hình bị bẻ cong, tạo ra một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp. Đó không chỉ là sức mạnh thể xác, mà là một loại khí thế, một ý chí kiên định đến mức có thể xuyên phá mọi rào cản.

“Dừng lại!” nam tử áo giáp vàng gầm lên, nỗi sợ hãi bị thay thế bằng sự phẫn nộ tột cùng. Hắn là người gác cổng Giới Hải, là kẻ bảo vệ trật tự. Để một kẻ dám tuyên bố nghịch Thiên bước qua đây, đó là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Hắn vung tay, một thanh trường mâu bằng vàng rực rỡ xuất hiện, mũi mâu lóe lên hàn quang lạnh lẽo, mang theo ý chí của Thiên Đạo giáng xuống. Trường mâu không tấn công La Chinh trực tiếp, mà nhắm vào Giới Hải Hư Vô, như muốn đóng sập cánh cổng vĩnh viễn, nhốt La Chinh lại giữa hai giới.

La Chinh không quay đầu nhìn lại. Hắn biết ý đồ của đối phương. Bàn tay phải của hắn nhẹ nhàng đưa ra, không hề có một chút hỏa lực hay lôi điện bùng nổ, chỉ có một luồng khí tức cổ xưa, trầm lắng như cội nguồn vũ trụ, bao trùm lấy không gian. Đó là Lực Lượng Hỗn Độn, được hắn lĩnh ngộ từ sâu thẳm Hỗn Độn Chi Hải, thứ sức mạnh không thuộc về bất kỳ quy tắc nào của Thiên Đạo hiện hành.

Khi trường mâu vàng chạm vào luồng khí tức này, không có tiếng va chạm kinh thiên động địa. Thay vào đó, nó tan rã như băng tuyết gặp lửa nóng, từng chút một, từ mũi mâu đến thân mâu, rồi cuối cùng là chuôi mâu, biến mất hoàn toàn vào hư vô, không để lại một dấu vết nào. Ngay cả ý chí Thiên Đạo ẩn chứa trong đó cũng bị bào mòn, tiêu biến.

Nam tử áo giáp vàng trợn tròn mắt, linh hồn hắn run rẩy. Hắn biết rõ sức mạnh của thanh trường mâu này, nó được tôi luyện từ tinh hoa của Thiên Đạo, là vũ khí của những kẻ chấp pháp. Vậy mà, nó lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng đến mức không thể tin nổi. Sức mạnh của La Chinh, đã vượt quá giới hạn mà hắn có thể hiểu được.

“Ngươi… Ngươi đã chạm đến cảnh giới nào?” Hắn lùi lại một bước, giọng nói run rẩy, mất đi hoàn toàn sự tự tin. “Ngươi không phải là người của hạ giới! Tuyệt đối không phải!”

La Chinh cuối cùng cũng quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào nam tử áo giáp vàng. “Ta là La Chinh. Kẻ sẽ định nghĩa lại Thiên.”

Hắn không tấn công, cũng không giải thích. Hắn chỉ bước tiếp. Giới Hải Hư Vô, vốn là một vùng không gian hỗn loạn, nơi quy tắc chồng chéo, nơi thời gian và không gian biến ảo khôn lường, giờ đây lại tựa hồ nghe theo mệnh lệnh của hắn. Những dòng xoáy năng lượng cuồng bạo tự động tách ra, tạo thành một con đường bình ổn, mời gọi hắn bước vào.

La Chinh không chút do dự, thân ảnh hắn hóa thành một vệt sáng, lao thẳng vào lòng Giới Hải Hư Vô. Ngay khoảnh khắc hắn chạm vào ngưỡng cửa vô hình, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không phải đau đớn, không phải áp lực, mà là một sự bóc tách. Linh hồn hắn dường như đang được tách rời khỏi thể xác, rồi lại dung hợp trở lại một cách mạnh mẽ hơn. Mọi giác quan được khuếch đại, mọi hiểu biết về Đạo pháp trong hắn được thanh tẩy, trở nên tinh khiết và sâu sắc hơn.

Bên trong Giới Hải Hư Vô, không có ánh sáng mặt trời hay trăng sao, chỉ có những dòng năng lượng ngũ sắc cuồn cuộn như những con sông khổng lồ. Vô số mảnh vỡ không gian lơ lửng, lớn như một thế giới, nhỏ như một hạt bụi, trôi nổi vô định. Đó là tàn tích của những vũ trụ đã bị hủy diệt, hay là mầm mống của những thế giới đang chờ được khai sinh? La Chinh không biết, nhưng mỗi mảnh vỡ đều chứa đựng một loại Đạo vận riêng biệt, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng hùng vĩ.

Hắn cảm nhận được vô số ý chí cổ xưa, những hơi thở mục nát của các vị thần linh đã ngã xuống, những lời nguyền rủa của những kẻ bị Thiên Đạo bỏ rơi, và cả những tiếng thì thầm của một thứ gì đó vô cùng vĩ đại, vô cùng cổ xưa, đang ngủ yên trong lòng Giới Hải.

Đây là một mê cung vô tận, một chiến trường tiềm tàng như hắn đã dự đoán. Không phải là một con đường trải hoa hồng, mà là một thử thách đầu tiên của Chư Thiên Vạn Giới. Những tia sáng lấp lánh như những con đom đóm, chúng là những linh hồn lang thang, hay là những kẻ canh giữ được Thiên Đạo phái đến?

Đột nhiên, từ một dòng năng lượng màu xanh lam đậm đặc, một thân ảnh khổng lồ như ngọn núi băng bất ngờ hiện ra. Đó là một sinh vật kỳ dị, toàn thân được tạo thành từ những khối tinh thể băng giá, đôi mắt rực sáng như hai viên đá quý màu xanh. Nó không có hình dạng cố định, nhưng mang theo một khí tức lạnh lẽo thấu xương, khóa chặt La Chinh. Nó là một loại thủ vệ của Giới Hải, được hình thành từ năng lượng nguyên thủy, không có tri giác rõ ràng, chỉ biết tuân theo bản năng bảo vệ trật tự.

Sinh vật băng tinh vung một cánh tay khổng lồ, tạo ra một cơn bão tuyết không gian, cuốn theo vô số mảnh vỡ vũ trụ nhỏ, nhắm thẳng vào La Chinh. Mỗi mảnh vỡ đó đều có thể nghiền nát một tinh cầu nhỏ, chứa đựng sức mạnh hủy diệt kinh hoàng.

La Chinh đứng yên bất động, ánh mắt không hề dao động. Hắn không né tránh, cũng không sử dụng một loại thần thông hoa mỹ nào. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ Lực Lượng Hỗn Độn trong cơ thể, biến nó thành một luồng sáng đen kịt, không ngừng xoay tròn quanh hắn. Luồng sáng này không phải để phòng ngự, mà là để đồng hóa.

Khi cơn bão tuyết không gian ập đến, những mảnh vỡ vũ trụ va chạm vào luồng sáng đen. Không có tiếng nổ lớn. Ngược lại, chúng bị hút vào như những hạt cát rơi vào hố đen, bị tan rã thành năng lượng nguyên thủy, rồi được hấp thụ và chuyển hóa thành một phần sức mạnh của La Chinh. Ngay cả khí tức băng giá của sinh vật tinh thể cũng bị nuốt chửng, biến thành nguồn dưỡng chất cho Lực Lượng Hỗn Độn của hắn.

Sinh vật băng tinh dường như nhận ra mối đe dọa. Nó gầm lên một tiếng không âm thanh, nhưng đầy chấn động, rồi lao tới, muốn dùng thân thể khổng lồ của mình nghiền nát La Chinh. Thế nhưng, La Chinh đã vượt qua khái niệm về sức mạnh vật lý thông thường. Hắn không cần va chạm trực tiếp. Hắn chỉ cần đứng đó, và Lực Lượng Hỗn Độn tự động mở rộng, tạo thành một vùng chân không. Khi sinh vật băng tinh tiến vào vùng chân không đó, nó bắt đầu tan chảy. Không phải tan chảy vì nhiệt độ, mà vì quy tắc của nó bị phá vỡ. Từng khối tinh thể băng giá nứt vỡ, tan rã thành những hạt năng lượng nhỏ li ti, rồi hoàn toàn biến mất.

Chỉ trong vài hơi thở, sinh vật băng tinh khổng lồ đã không còn tồn tại, hoàn toàn bị Lực Lượng Hỗn Độn của La Chinh đồng hóa. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng thuần khiết chảy vào đan điền, khiến cảnh giới của hắn tuy không đột phá ngay lập tức, nhưng lại vững chắc và sâu sắc hơn rất nhiều. Hắn đã thực sự bắt đầu hiểu được ý nghĩa của việc “đồng hóa vạn vật” mà Hỗn Độn Chi Hải đã dạy cho hắn.

La Chinh tiếp tục hành trình xuyên qua Giới Hải Hư Vô. Hắn biết rằng đây chỉ là một khởi đầu nhỏ. Những kẻ bảo vệ Thiên Đạo, những thực thể mạnh mẽ hơn sinh vật băng tinh này, chắc chắn đang chờ đợi hắn ở phía trước. Thậm chí, bản thân Thiên Đạo, với ý chí vô hình nhưng bao trùm mọi thứ, đang quan sát từng bước đi của hắn.

Hành trình Nghịch Thiên, không chỉ là chiến đấu với kẻ thù hữu hình, mà còn là đấu tranh với một trật tự đã tồn tại từ vô số kỷ nguyên. Nhưng La Chinh không hề nao núng. Ánh mắt hắn kiên định, tựa như một ngọn lửa cháy rực giữa biển cả hỗn loạn của Giới Hải Hư Vô. Hắn sẽ bước tiếp, cho dù phải đối mặt với toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới, cho dù phải đối đầu với chính “Thiên” tối thượng. Bởi vì, hắn chính là kẻ được định sẵn để nghịch chuyển tất cả.

Phía sau hắn, nam tử áo giáp vàng vẫn đứng sững sờ, chứng kiến cảnh tượng La Chinh biến mất vào sâu trong Giới Hải Hư Vô. Hắn không dám đuổi theo, cũng không thể đuổi theo. Hắn biết, một tai họa thực sự đã bắt đầu. Hắn vội vàng rút ra một khối ngọc bội truyền tin, gương mặt tái nhợt. “Khởi bẩm… Giám Thiên Sứ… Một kẻ nghịch Thiên đã xuất hiện… Hắn… Hắn đã bước vào Giới Hải Hư Vô…”

Tiếng nói của hắn run rẩy, mang theo sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi tột cùng. Chư Thiên Vạn Giới, sắp sửa đón nhận một cơn bão táp chưa từng có.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8