Nghịch Thiên
Chương 737

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:53:07 | Lượt xem: 6

Cảm giác đầu tiên khi La Chinh bước vào Giới Hải Hư Vô không phải là lạnh lẽo của hư không, mà là một sự choáng ngợp đến tận cùng. Đó là một vùng biển của vô định, nơi những dòng chảy năng lượng hỗn loạn va đập vào nhau như những cơn sóng thần khổng lồ, xé toạc không gian và thời gian. Không có ánh sáng, cũng không có bóng tối tuyệt đối, chỉ có những quầng sáng lập lòe, những xoáy nước không gian đen kịt nuốt chửng mọi thứ, và những tàn dư của các thế giới đã chết trôi nổi như những mảnh vỡ vô hồn.

Thân thể của La Chinh, vốn đã được tôi luyện đến mức độ phi phàm, lập tức cảm nhận được áp lực kinh hoàng. Đây không phải là áp lực vật lý đơn thuần, mà là sự chèn ép của vạn vật nguyên thủy, của quy tắc tan rã và tái sinh. Hắn cảm thấy như hàng tỷ sợi dây vô hình đang cố gắng kéo căng, xé nát cơ thể và linh hồn hắn thành vô số mảnh nhỏ, hòa tan vào sự hỗn loạn bất tận này.

Huyết mạch Nghịch Thiên trong hắn tự động bùng cháy, không phải theo cách phô trương rực rỡ, mà là một ngọn lửa nội tại, âm ỉ nhưng kiên cường, chống lại sự đồng hóa của Giới Hải Hư Vô. Mỗi tế bào, mỗi mạch máu của hắn đều như đang gào thét, nhưng đồng thời cũng tỏa ra một ý chí không thể lay chuyển. Đó là ý chí của một kẻ muốn đi ngược lại tất cả.

La Chinh nhắm mắt lại, không phải vì sợ hãi, mà là để cảm nhận rõ hơn. Hắn không thể nhìn bằng mắt thường, bởi vì mọi thứ ở đây đều méo mó, không tuân theo bất kỳ định luật vật lý nào mà hắn từng biết. Thay vào đó, hắn dùng thần thức, dùng cảm giác của linh hồn để dò xét. Giới Hải Hư Vô như một bản giao hưởng hỗn độn, mỗi âm thanh là một quy tắc tan vỡ, mỗi làn sóng là một vũ trụ đang hình thành hoặc hủy diệt.

Hắn bắt đầu di chuyển, không phải bơi, cũng không phải bay, mà là một kiểu trôi dạt có chủ đích, dựa vào cảm giác nhạy bén của mình để tránh những dòng chảy năng lượng có thể xé nát cả một đại thế giới. Thi thoảng, một mảnh vỡ của một hành tinh cổ xưa, đã hóa thành tinh thể cứng rắn, lại lướt qua hắn với tốc độ kinh hồn, mang theo những ký ức mờ nhạt của một nền văn minh đã lụi tàn.

Một cảm giác cô độc bao trùm La Chinh. Trong không gian vô tận này, hắn là một điểm sáng nhỏ bé, một hạt bụi đang cố gắng tìm kiếm con đường của riêng mình. Nhưng sâu thẳm bên trong, sự cô độc đó lại biến thành một nguồn sức mạnh. Hắn biết, con đường này không ai có thể đi cùng hắn. Đây là con đường của kẻ Nghịch Thiên, con đường mà hắn phải tự mình khai phá.

Hắn nhớ lại lời của nam tử áo giáp vàng, về sự tồn tại của “Thiên”, về cái gọi là “Thiên Đạo”. Giới Hải Hư Vô này, phải chăng là cánh cổng dẫn đến những bí mật sâu xa nhất của vũ trụ? Hay chỉ là một thử thách vô tận được đặt ra để ngăn cản những kẻ như hắn?

La Chinh hít một hơi thật sâu, dù không khí ở đây chỉ là hư vô. Hắn cảm nhận được “hạt giống Nghịch Thiên” trong đan điền đang quay cuồng mạnh mẽ, như một động cơ vĩnh cửu, đẩy hắn về phía trước. Hắn không biết phía trước là gì, nhưng hắn biết, hắn không thể dừng lại.

*

Trong khi La Chinh đang vật lộn với Giới Hải Hư Vô, ở một không gian khác, nam tử áo giáp vàng vẫn đứng sững sờ, khối ngọc bội truyền tin trong tay hắn phát ra ánh sáng mờ nhạt. Gương mặt hắn tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, không phải vì sợ hãi sức mạnh của La Chinh, mà là vì hậu quả của việc một kẻ Nghịch Thiên đã thành công bước vào Giới Hải Hư Vô.

“Khởi bẩm… Giám Thiên Sứ… Một kẻ nghịch Thiên đã xuất hiện… Hắn… Hắn đã bước vào Giới Hải Hư Vô…” Giọng hắn run rẩy, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Hắn là một trong hàng ngàn Hộ Giới Giả, có nhiệm vụ giám sát các điểm giao thoa giữa các tiểu thế giới và Giới Hải Hư Vô, nhưng chưa bao giờ hắn chứng kiến một kẻ nào có thể phá vỡ phong tỏa, bước vào vùng cấm địa đó một cách ngang nhiên như vậy.

Từ khối ngọc bội, một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm vang lên, không biểu lộ cảm xúc nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh nam tử áo giáp vàng trở nên đặc quánh. “Ngươi chắc chắn chứ? Kẻ đó không phải là một dị tộc lạc lối, hay một cường giả thượng giới vô tình bị cuốn vào?”

“Không… thưa Giám Thiên Sứ. Hắn… hắn là một phàm nhân từ hạ giới, nhưng mang trong mình huyết mạch nghịch thiên, và một loại Đạo… một loại Đạo có thể chống lại cả Giới Hải Hư Vô. Hắn đã phá hủy phong tỏa, và… và tuyên bố sẽ lật đổ trật tự của Thiên Đạo.” Nam tử áo giáp vàng nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim hắn vẫn đập như trống bỏi.

Im lặng. Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Giám Thiên Sứ, người đứng đầu Cửu Thiên Giám, một tổ chức tối cao có nhiệm vụ duy trì trật tự của Chư Thiên Vạn Giới dưới sự chỉ đạo của Thiên Đạo, đang suy xét. Một phàm nhân từ hạ giới, mang huyết mạch nghịch thiên, phá vỡ phong tỏa Giới Hải Hư Vô? Điều này chưa từng xảy ra trong hàng tỷ năm lịch sử vũ trụ.

Cuối cùng, giọng nói của Giám Thiên Sứ lại vang lên, lần này mang theo một chút lạnh lẽo. “Ngươi đã làm tốt nhiệm vụ báo cáo. Giờ thì, hãy kích hoạt Báo Động Cửu Thiên. Triệu tập tất cả Giám Thiên Sứ cấp cao về Giám Thiên Đài. Kích hoạt ‘Thiên Mệnh Quy Đạo Trận’, ta muốn xem rõ ràng kẻ nghịch thiên này rốt cuộc là ai, và hắn muốn làm gì.”

Báo Động Cửu Thiên! Thiên Mệnh Quy Đạo Trận! Nam tử áo giáp vàng rùng mình. Đây là những biện pháp khẩn cấp nhất, chỉ được kích hoạt khi có mối đe dọa trực tiếp đến toàn bộ Chư Thiên Vạn Giới. Lần gần nhất Báo Động Cửu Thiên được kích hoạt là khi Thâm Uyên Ma Tộc suýt chút nữa đã phá vỡ phong ấn Cổ Giới. Nhưng lần này, mối đe dọa lại đến từ một cá nhân, một phàm nhân!

Hắn vội vàng cúi đầu, “Tuân lệnh Giám Thiên Sứ!” Sau đó, hắn nhanh chóng rút ra một khối ngọc bội khác, chạm nhẹ vào đó. Ngay lập tức, một luồng sáng chói mắt bắn thẳng lên bầu trời, xuyên qua vô số tầng không gian, biến thành một tín hiệu rực rỡ nhìn thấy được từ mọi ngóc ngách của Chư Thiên Vạn Giới.

*

Trên khắp Chư Thiên Vạn Giới, từ những tiên cung lộng lẫy của Tiên Giới, những vùng đất hoang vu của Thần Giới, cho đến những vực sâu tăm tối của Ma Giới, và vô số tiểu thế giới phàm trần, tất cả cường giả, những kẻ tu luyện đỉnh cao, những sinh vật cổ xưa đang ngủ say, đều cảm nhận được sự thay đổi. Một luồng sóng năng lượng kỳ lạ lan tỏa khắp vũ trụ, không phải là một sự hủy diệt, mà là một sự “rung chuyển” đến từ tận cùng của quy tắc.

Các tinh cầu đang quay đều bỗng hơi chệch quỹ đạo. Các dòng linh khí vốn ổn định bỗng trở nên bất ổn. Những cánh cổng không gian vốn hoạt động trơn tru bỗng chập chờn như muốn sụp đổ. Tất cả đều là dấu hiệu của một sự kiện trọng đại, một sự kiện có thể thay đổi cục diện của vạn giới.

Tại một cấm địa sâu thẳm trong Tiên Giới, một lão già râu tóc bạc phơ, đang ngồi thiền định trên một đài sen vàng, bỗng nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt ông ta, vốn tĩnh lặng như hồ nước ngàn năm, giờ đây tràn ngập vẻ kinh ngạc và lo lắng. “Báo Động Cửu Thiên… Đã bao nhiêu năm rồi? Lẽ nào… lời tiên tri về kẻ Nghịch Đạo sắp ứng nghiệm?”

Ở Ma Giới, một Ma Tôn đang say giấc nồng trong vực sâu hỗn độn, bỗng nhiên gầm lên một tiếng giận dữ, sức mạnh ma khí cuồn cuộn lan ra hàng vạn dặm. “Kẻ nào! Dám quấy rầy giấc ngủ vĩnh hằng của bản tôn! Hả? Cửu Thiên Giám? Lại có chuyện gì nữa đây?” Nhưng ngay sau đó, hắn cảm nhận được luồng năng lượng kỳ lạ đó, và gương mặt dữ tợn của hắn cứng lại. “Không phải Cửu Thiên Giám… Đây là… một sự xáo trộn của Thiên Đạo? Một kẻ dám bước vào Giới Hải Hư Vô?”

Vô số thế lực, vô số cường giả bắt đầu hành động. Họ truy tìm nguồn gốc của sự rung chuyển, tìm kiếm lời giải thích cho tín hiệu Báo Động Cửu Thiên. Mặc dù không phải ai cũng biết về Giám Thiên Sứ hay Thiên Mệnh Quy Đạo Trận, nhưng họ đều cảm nhận được một điều: một kỷ nguyên mới đang đến, và nó sẽ không hề yên bình.

Trong khi đó, Giám Thiên Sứ đã triệu tập các Giám Thiên Sứ cấp cao khác. Họ tụ họp tại Giám Thiên Đài, một kiến trúc hùng vĩ trôi nổi giữa các vì sao, nơi có một trận pháp khổng lồ được gọi là Thiên Mệnh Quy Đạo Trận. Trận pháp này, theo truyền thuyết, có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của vũ trụ, thậm chí là sâu thẳm trong Giới Hải Hư Vô, để theo dõi những biến động lớn nhất của Thiên Đạo.

Giám Thiên Sứ, một nam nhân trung niên với đôi mắt sâu thẳm như vũ trụ, ra lệnh. “Kích hoạt Thiên Mệnh Quy Đạo Trận! Ta muốn biết, rốt cuộc là kẻ nào dám thách thức trật tự do Thiên Đạo đã thiết lập.”

Vô số cường giả Giám Thiên Sứ bắt đầu vận chuyển linh lực, đổ vào trận pháp khổng lồ. Các trụ đá cổ xưa phát sáng, những ký hiệu thần bí cổ xưa hiện lên, xoay tròn và kết nối với nhau. Một luồng sáng xanh biếc mạnh mẽ bắn thẳng lên không gian, xuyên qua hàng tỷ dặm, tìm kiếm mục tiêu.

Họ sẽ tìm kiếm La Chinh, kẻ đã mạo hiểm bước vào Giới Hải Hư Vô, kẻ mang theo “hạt giống Nghịch Thiên” và ý chí lật đổ tất cả. Chư Thiên Vạn Giới, sắp sửa đón nhận một cơn bão táp chưa từng có, một cơn bão được tạo ra bởi một phàm nhân dám thách thức cả Thiên Đạo.

Và sâu thẳm trong Giới Hải Hư Vô, La Chinh vẫn đang tiến bước. Hắn không hề biết về sự hỗn loạn mà mình đã gây ra. Hắn chỉ biết, mỗi bước chân của hắn là một sự khẳng định ý chí, một sự thách thức đối với định mệnh. Phía trước hắn, một quầng sáng mờ ảo, dường như là một lối đi, đang dần hiện ra giữa biển cả hỗn loạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8