Nghịch ThiênChương 738
Quầng sáng mờ ảo giữa Giới Hải Hư Vô không giống bất kỳ luồng năng lượng hay thực thể nào La Chinh từng gặp phải. Nó không mang theo sự hỗn loạn hủy diệt của biển cả không gian, cũng không có vẻ tĩnh lặng chết chóc của chân không tuyệt đối. Nó giống như một vết rách trong tấm màn vũ trụ, nhưng lại được bao bọc bởi một thứ ánh sáng mềm mại, mời gọi.
La Chinh dừng bước, ánh mắt cảnh giác quét qua quầng sáng. Trực giác mách bảo hắn rằng đây không phải là một cái bẫy đơn thuần, nhưng cũng không phải là một con đường an toàn. Trong Giới Hải Hư Vô, mỗi khoảnh khắc đều là sự sống còn, và bất kỳ dị tượng nào cũng có thể là dấu hiệu của hiểm nguy tột cùng. Tuy nhiên, một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ, một sự khao khát vượt thoát khỏi giới hạn, lại kéo hắn về phía nó.
“Một lối đi?” Hắn lẩm bẩm, thanh âm hòa tan trong sự tĩnh mịch vô tận. “Hay là một cánh cửa?”
Dù là gì đi nữa, Giới Hải Hư Vô quá rộng lớn, quá vô định. Hắn đã lang thang ở đây một thời gian dài, tiêu hao không ít năng lượng và ý chí, nhưng vẫn chưa tìm được bất kỳ dấu vết nào của một thế giới khác, hay một phương hướng rõ ràng. Quầng sáng này, dù nguy hiểm, lại là tia hy vọng duy nhất xuất hiện sau quãng đường dài mệt mỏi.
La Chinh hít sâu một hơi. Khí tức của hắn đã đạt đến cảnh giới Vô Thượng, nhưng ở nơi này, nó chỉ như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương hung dữ. Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến lên. Hắn đặt chân về phía trước, cẩn trọng từng bước, cho đến khi đầu ngón chân chạm vào rìa của quầng sáng.
Không có sự kháng cự, không có cảm giác bị xé rách. Quầng sáng như một lớp màng nước mềm mại, bao bọc lấy hắn. Trong khoảnh khắc đó, La Chinh cảm thấy toàn thân mình nhẹ bẫng, như thể linh hồn đã thoát ly khỏi thể xác. Những âm thanh hỗn loạn của Giới Hải Hư Vô bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tim hắn đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn bước hoàn toàn vào trong quầng sáng. Mọi thứ xung quanh hắn đều biến thành một màu trắng tinh khiết, không có phương hướng, không có trọng lực. Cảm giác như hắn đang trôi nổi trong một không gian vô tận, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa.
“Đây là đâu?” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu La Chinh. Hắn cố gắng vận chuyển chân nguyên, nhưng lại cảm thấy một sự ngăn cấm vô hình. Sức mạnh của hắn dường như bị phong tỏa, hoặc ít nhất là không thể sử dụng theo cách thông thường.
Trong sự tĩnh lặng đó, La Chinh cảm nhận được một điều kỳ lạ. Không gian này không phải là trống rỗng. Nó chứa đựng một loại năng lượng tinh thuần đến mức khó tin, một dòng chảy vô hình nhưng mạnh mẽ, len lỏi qua từng tế bào của hắn. Nó không phải linh khí, không phải thần lực, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, xa xưa hơn, như thể là hơi thở của chính vũ trụ.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận. Dòng chảy này không có ý đồ xấu, nhưng nó lại mang theo một sự uy áp vô hình, khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé đến vô cùng. Nó đang “quét” qua hắn, như thể đang đánh giá, đang phân tích từng mảnh ghép trong linh hồn hắn.
Đột nhiên, một viễn cảnh vụt qua trong tâm trí La Chinh. Đó là những hình ảnh chập chờn, không rõ ràng: một đại thụ cổ kính vươn mình xuyên qua các tầng mây, những vì sao hình thành và lụi tàn trong nháy mắt, những dòng sông thời gian chảy ngược, và cả những khuôn mặt mơ hồ của những sinh linh không thể định hình. Chúng xuất hiện rồi biến mất nhanh như chớp, khiến hắn không kịp nắm bắt.
“Đây là những gì?” La Chinh cố gắng tập trung, nhưng những hình ảnh ấy lại tan biến, thay thế bằng một cảm giác trống rỗng mênh mông.
Trong khi đó, ở Chư Thiên Vạn Giới xa xôi, luồng sáng xanh biếc từ pháp trận khổng lồ đã xuyên qua vô số tầng không gian, băng qua các giới vực, lao thẳng vào Giới Hải Hư Vô. Nó mang theo ý chí của các thế lực tối cao, những kẻ muốn tìm kiếm và tiêu diệt hạt giống nghịch thiên.
Luồng sáng xanh như một mũi tên khổng lồ, xé toạc màn sương mù của Giới Hải Hư Vô. Nó mạnh mẽ đến mức, dù ở trong không gian trắng tinh khiết, La Chinh vẫn cảm nhận được một sự chấn động nhẹ. Đó là một rung động vô hình, một sự xao động trong dòng chảy năng lượng nguyên thủy mà hắn đang cảm nhận.
La Chinh mở bừng mắt. Hắn không thấy gì thay đổi xung quanh, nhưng cảm giác nguy hiểm lại bỗng nhiên dâng cao. Đây không phải là cảm giác nguy hiểm thông thường, mà là một sự cảnh báo đến từ sâu thẳm linh hồn, như thể có một điều gì đó vượt qua mọi giới hạn đang nhắm vào hắn.
Cảm giác bị dò xét càng lúc càng rõ ràng, không còn là sự đánh giá vô tư của không gian này nữa, mà là một ánh mắt sắc lạnh, đầy ác ý, đang quét qua hắn.
“Chúng tìm ra ta rồi sao?” La Chinh không thể tin được. Hắn đang ở trong Giới Hải Hư Vô, lại còn trong một không gian kỳ lạ mà hắn vừa bước vào. Hắn đã nghĩ rằng mình đã tạm thời thoát khỏi mọi sự truy đuổi.
Dòng chảy năng lượng nguyên thủy trong không gian trắng tinh khiết bỗng trở nên cuồng bạo hơn. Nó không còn lướt qua hắn một cách nhẹ nhàng nữa, mà bắt đầu xoáy mạnh, như muốn đẩy hắn ra khỏi đây, hoặc bảo vệ hắn khỏi sự dò xét từ bên ngoài.
La Chinh cảm thấy đầu óc mình choáng váng. Những hình ảnh chập chờn lại hiện ra, nhưng lần này chúng rõ nét hơn: một con rồng khổng lồ đang quẫy đạp trong xiềng xích, một phượng hoàng bị thiêu cháy trong ngọn lửa đen, một thanh kiếm cổ xưa đâm thẳng vào bầu trời… Và rồi, hắn thấy chính mình, đứng giữa một chiến trường tan hoang, tay cầm một ngọn giáo rực lửa, đối mặt với một bóng hình cao lớn, không thể nhìn rõ mặt.
“Nghịch Thiên… Nghịch Đạo…” Những từ ngữ mơ hồ vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là tiếng nói, mà là một ý niệm được truyền thẳng vào linh hồn.
Sự dò xét từ bên ngoài càng lúc càng mạnh mẽ, như muốn xé toạc không gian này để chạm tới hắn. Luồng sáng xanh biếc từ Chư Thiên Vạn Giới đã đến rất gần, nó đang cố gắng định vị La Chinh, dù hắn đang ẩn mình trong một không gian siêu việt.
Nhưng không gian trắng tinh khiết này cũng không phải là yếu ớt. Dòng chảy năng lượng nguyên thủy bỗng ngưng tụ lại, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình quanh La Chinh. Nó không chống lại sự dò xét, mà như đang bẻ cong, làm chệch hướng nó, khiến luồng sáng xanh không thể khóa chặt vị trí của hắn.
La Chinh chợt hiểu ra. Quầng sáng này, lối đi này, nó không chỉ là một cổng dịch chuyển. Nó là một thực thể, một con đường được tạo ra bởi một ý chí nào đó, hoặc chính nó là một phần của quy luật vũ trụ mà hắn chưa từng biết đến. Và nó đang bảo vệ hắn.
“Tại sao?” Hắn tự hỏi. “Tại sao lại bảo vệ ta?”
Hắn là một kẻ nghịch thiên, một dị số mà Thiên Đạo muốn loại bỏ. Vậy thì ai, hay cái gì, lại muốn bảo vệ hắn?
Những hình ảnh lại tiếp tục xuất hiện, lần này rõ ràng hơn một chút. Hắn thấy một vòng tròn khổng lồ, vô số thế giới xoay quanh nó, nhưng tất cả đều bị ràng buộc bởi những sợi xích vô hình. Và rồi, một bàn tay khổng lồ, không thuộc về bất kỳ chủng tộc nào, vươn ra, cố gắng phá vỡ những sợi xích đó. Nhưng bàn tay ấy lại bị vô số tia sét đánh trúng, và cuối cùng tan biến vào hư vô.
Cảm giác đau đớn dữ dội ập đến, không phải đau về thể xác, mà là đau từ sâu thẳm linh hồn. Đó là nỗi đau của sự thất bại, của sự bất lực khi cố gắng chống lại một thứ gì đó quá vĩ đại.
La Chinh bỗng rùng mình. Những hình ảnh này, những cảm giác này, không phải là ảo ảnh. Chúng là ký ức, hoặc là những mảnh ghép của một lịch sử bị lãng quên, được truyền tải trực tiếp vào tâm trí hắn thông qua dòng chảy năng lượng nguyên thủy này.
Dường như, không gian này không chỉ là một lối đi, mà còn là một kho tàng tri thức, một nơi lưu giữ những bí mật cổ xưa nhất của vũ trụ, những bí mật về “Thiên Đạo” và cả những nỗ lực “Nghịch Thiên” đã từng diễn ra.
Luồng sáng xanh biếc từ bên ngoài vẫn đang điên cuồng quét qua, nhưng không thể xuyên thủng lớp bảo vệ vô hình. Nó gầm rống trong Giới Hải Hư Vô, nhưng lại không thể chạm tới mục tiêu. Các thế lực cường giả ở Chư Thiên Vạn Giới chắc chắn đang tức giận tột độ, khi mục tiêu của họ bỗng nhiên biến mất, như thể bị nuốt chửng bởi hư không.
Cảm giác nguy hiểm dần lắng xuống, không phải vì luồng sáng xanh đã bỏ cuộc, mà vì không gian trắng tinh khiết này đã hoàn toàn che giấu La Chinh khỏi mọi sự dò xét. Hắn như một hạt cát nhỏ bé, bị cuốn vào một dòng sông bí ẩn, thoát khỏi tầm nhìn của mọi kẻ thù.
La Chinh lại nhắm mắt lại. Hắn không biết con đường này sẽ dẫn hắn đi đâu, hay những bí mật hắn vừa thấy có ý nghĩa gì. Nhưng hắn biết một điều: hành trình “Nghịch Thiên” của hắn không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn. Có lẽ, đã có những kẻ khác, những thế lực khác, đã từng cố gắng lật đổ định mệnh, và những tàn tích của họ vẫn còn tồn tại, chờ đợi một kẻ kế thừa.
Dòng chảy năng lượng nguyên thủy trong không gian trắng tinh khiết bắt đầu tăng tốc. La Chinh cảm thấy mình đang được kéo đi với một vận tốc khủng khiếp, vượt qua mọi giới hạn của không gian và thời gian. Những hình ảnh vụt qua trước mắt hắn giờ đây không còn là những mảnh ghép rời rạc, mà là những dòng chảy ánh sáng, những đường nét của quy luật, của Đạo. Hắn cảm thấy mình đang tiếp cận một điều gì đó vĩ đại, một điều gì đó có thể thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn về vũ trụ.
Phía cuối con đường ánh sáng, một điểm đen nhỏ bé bắt đầu hiện ra, rồi dần lớn lên, như một lỗ hổng trong tấm màn trắng tinh khiết. Nó không phải là một lối ra bình thường, mà giống như một cánh cửa dẫn đến một chiều không gian khác, một thế giới hoàn toàn mới.
La Chinh không sợ hãi. Trái lại, trong lòng hắn trỗi dậy một sự hưng phấn tột độ. Hắn là kẻ Nghịch Thiên, và mỗi bước chân vào điều chưa biết chính là một sự thách thức với giới hạn, một sự khẳng định ý chí không ngừng nghỉ của hắn. Hắn lao thẳng vào điểm đen đó, không chút do dự. Phía trước hắn, là một thế giới mới, một thử thách mới, và có lẽ, là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình lật đổ Thiên Đạo.