Nghịch ThiênChương 739
La Chinh lao thẳng vào điểm đen đó, không chút do dự. Khoảnh khắc hắn xuyên qua ranh giới vô hình, một cảm giác xé rách kinh hoàng ập đến, không phải là nỗi đau thể xác, mà là một sự giằng xé linh hồn, như thể toàn bộ sự tồn tại của hắn đang bị kéo căng đến giới hạn. Không gian xung quanh hắn biến thành một cơn lốc xoáy của ánh sáng và bóng tối, những màu sắc chưa từng thấy trước đây bùng nổ rồi tắt lịm trong tích tắc. Tiếng gầm rú của không gian vỡ vụn vang vọng trong tâm trí, nhưng điều kỳ lạ là, hắn không hề cảm thấy sợ hãi.
Thay vào đó, một sự bừng tỉnh mạnh mẽ tràn ngập. Hắn cảm nhận được vô số sợi dây liên kết vô hình, như những mạch máu của vũ trụ, đang đan xen và luân chuyển xung quanh mình. Đó là những luồng khí tức của Đạo, của Luân Hồi, của Sinh Diệt, của Vĩnh Hằng… tất cả cuộn xoáy trong một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng hùng vĩ. Trong chốc lát, La Chinh tưởng chừng mình đã chạm tới một phần của chân lý vũ trụ, một cái nhìn thoáng qua về cách vạn vật vận hành, về sợi chỉ định mệnh xuyên suốt Chư Thiên Vạn Giới.
Sức ép ngày càng tăng, nhưng đồng thời, một nguồn năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ đến mức khó tin, bắt đầu thẩm thấu vào cơ thể hắn. Nó không giống linh khí hay tiên khí mà hắn từng hấp thụ; nó là một thứ nguyên chất hơn, thô sơ hơn, như thể là bản nguyên của mọi loại năng lượng. Cảm giác như mỗi tế bào trong cơ thể La Chinh đang được tái tạo, được tẩy rửa, và được ban tặng một sức sống mới, thích nghi với quy tắc của một thế giới cao hơn.
Thời gian dường như mất đi ý nghĩa. Một khắc, một ngày, một năm… không ai biết La Chinh đã trôi dạt trong khoảng không gian chuyển tiếp này bao lâu. Chỉ đến khi cơn lốc xoáy dịu đi, và những màu sắc hỗn loạn bắt đầu kết tinh lại thành những hình dạng quen thuộc hơn, hắn mới biết rằng mình đã đến đích.
Hắn rơi xuống, không phải từ trên cao, mà là từ một chiều không gian khác, nhẹ nhàng như một chiếc lá lìa cành. Dưới chân hắn, không phải là một mặt đất vững chắc, mà là một không gian vô tận màu tím thẫm, điểm xuyết vô vàn vì tinh tú lấp lánh như những viên kim cương vĩnh cửu. Hắn đang đứng trên một phiến đá khổng lồ, trôi nổi giữa biển sao. Phiến đá này không có hình dạng rõ ràng, nó như một mảnh vỡ của một thế giới đã bị hủy diệt, với những đỉnh núi nhọn hoắt đâm thẳng lên trời và những vực sâu hun hút không thấy đáy.
Không khí ở đây đặc quánh một loại năng lượng mà La Chinh chưa từng gặp. Nó không phải là tiên khí, cũng không phải là thần khí. Nó là một sự kết hợp của vô vàn loại nguyên tố, biến đổi không ngừng, mang theo một sức mạnh nguyên thủy và hỗn loạn. Hít thở sâu một hơi, La Chinh cảm thấy toàn bộ kinh mạch của mình rung lên bần bật, như thể đang được tắm mình trong suối nguồn của Đại Đạo. Chỉ cần hít thở, tu vi của hắn cũng có xu hướng tăng tiến, dù rất chậm. Đây là một cảnh giới mà ngay cả Thượng Giới cũng không thể sánh bằng.
“Đây… là đâu?” La Chinh khẽ lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn ngẩng đầu nhìn lên. Bầu trời không có mặt trời hay mặt trăng. Thay vào đó, là một tấm màn tinh vân khổng lồ, xoắn ốc theo những đường cong mê hoặc, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng không chói mắt, như một con mắt khổng lồ đang quan sát tất cả. Những dải ngân hà lấp lánh như những con sông chảy qua vũ trụ, và những hành tinh xa xôi hiện lên như những viên ngọc trai khổng lồ, mỗi viên mang một màu sắc và khí tức riêng biệt.
Một cảm giác cô độc và nhỏ bé ập đến, nhưng không làm lung lay ý chí của La Chinh. Trái lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa khát khao khám phá trong lòng hắn. Hắn đã từng nghĩ Thượng Giới là đỉnh cao, nhưng giờ đây, hắn nhận ra rằng mình chỉ là một con ếch ngồi đáy giếng. Thế giới này, vượt xa mọi tưởng tượng của hắn, mở ra một bức tranh vĩ đại hơn về Chư Thiên Vạn Giới.
Hắn bắt đầu bước đi trên phiến đá trôi nổi. Mặt đá thô ráp, lạnh lẽo, nhưng dưới chân hắn, hắn cảm nhận được những mạch ngầm năng lượng cuồn cuộn chảy. Thỉnh thoảng, một dòng năng lượng tím sẫm sẽ phun trào từ một khe nứt nào đó, bắn thẳng lên không trung rồi tan biến vào tinh vân. Đó là những “mạch khoáng” của vũ trụ, nơi chứa đựng những tinh hoa của Đạo.
Khi tiến sâu hơn vào phiến đá, La Chinh bắt gặp những dấu tích của sự sống cổ xưa. Những thân cây hóa đá khổng lồ, cao đến hàng vạn trượng, cắm sâu vào lòng đất, cành lá đã mục ruỗng từ hàng triệu năm trước. Những kiến trúc đổ nát, được xây dựng từ một loại vật liệu kỳ lạ, cứng rắn như tinh thạch nhưng lại tỏa ra ánh sáng mờ ảo, nằm rải rác. Chúng không giống bất kỳ công trình nào ở Hạ Giới hay Thượng Giới, mang một phong cách kiến trúc siêu việt, vượt xa sự hiểu biết của hắn. Có lẽ, đây là tàn tích của một nền văn minh đã từng phát triển rực rỡ ở nơi này, trước khi bị hủy diệt bởi một sự kiện nào đó không ai biết.
La Chinh dừng lại trước một bức tường đá đổ nát. Trên đó, có khắc những phù văn cổ xưa, phức tạp đến mức hắn không thể hiểu nổi. Nhưng khi chạm tay vào, một luồng ý niệm cổ xưa ập vào tâm trí hắn. Nó không phải là ngôn ngữ, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những mảnh vỡ của ký ức.
Hắn thấy những sinh linh khổng lồ, thân hình làm bằng tinh tú, bay lượn giữa các vì sao. Hắn thấy những trận đại chiến kinh thiên động địa, nơi các hành tinh bị phá hủy như những viên sỏi, nơi Đạo tắc bị xé toạc, và nơi “Thiên Đạo” hiện hữu như một thực thể vô hình, phán xét và hủy diệt. Hắn thấy sự suy tàn, sự tái sinh, và một vòng lặp vô tận của sự sống và cái chết.
Đây là những ký ức của một kỷ nguyên đã qua, một minh chứng cho sự hùng vĩ và tàn khốc của Chư Thiên Vạn Giới. La Chinh nhận ra rằng, “Thiên Đạo” mà hắn từng đối mặt ở Thượng Giới chỉ là một nhánh nhỏ, một phần của một hệ thống vĩ đại hơn rất nhiều. Cái “Thiên” mà hắn muốn lật đổ, có lẽ còn ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn, những tầng ý nghĩa mà hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.
Khi rút tay lại, La Chinh cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng đồng thời, một cánh cửa mới trong nhận thức của hắn đã mở ra. Hắn không còn là La Chinh của Thượng Giới, mà là một kẻ du hành giữa các vì sao, một kẻ Nghịch Thiên thực sự, đang bước vào sân khấu lớn của vũ trụ.
Hắn tiếp tục đi, không mục đích, chỉ theo bản năng. Hắn cần một nơi để định hình lại mọi thứ, để hiểu rõ hơn về thế giới này, và quan trọng nhất, để tìm kiếm con đường tiếp theo. Phiến đá này quá rộng lớn, quá hoang tàn. Có lẽ, nó là một phần của một “Đại Giới” đã sụp đổ, một “Di Tích Cổ Giới” mà các cường giả Vạn Giới thường tìm đến để tìm kiếm cơ duyên.
Chợt, một luồng khí tức quen thuộc lướt qua. Đó là khí tức của sinh linh, nhưng không phải con người. La Chinh lập tức cảnh giác. Hắn đã đến một thế giới mới, và điều đầu tiên hắn cần học là luật chơi của nơi này.
Hắn ẩn mình vào một khe nứt của bức tường đá đổ nát, thu liễm toàn bộ khí tức. Từ nơi ẩn nấp, hắn nhìn thấy một nhóm sinh vật kỳ lạ đang tiến đến. Chúng có hình dáng giống người, nhưng da màu xanh lam, đầu có hai chiếc sừng cong vút, và đôi mắt đỏ rực như máu. Chúng không đi bộ, mà lướt đi trên không trung, không gây ra một tiếng động nào. Mỗi kẻ đều tỏa ra một khí tức cường đại, ít nhất cũng ngang ngửa với Đại La Kim Tiên ở Thượng Giới, thậm chí có vài kẻ còn mạnh hơn.
Chúng đang nói chuyện với nhau bằng một thứ ngôn ngữ the thé, chói tai, nhưng La Chinh lại có thể hiểu được. Đó là một khả năng kỳ lạ mà hắn vừa có được khi xuyên qua điểm đen. Có lẽ, đó là một trong những quy tắc của “Chư Thiên Luân Hồi”, nơi mọi ngôn ngữ đều được dịch chuyển thành ý niệm.
“…chúng ta đã tìm kiếm hơn ba ngàn năm rồi, thủ lĩnh,” một trong số chúng nói, giọng the thé. “Cổ Tinh Thạch của Cổ Giới này đã cạn kiệt, liệu có cần thiết phải tiếp tục tìm kiếm dấu vết của ‘Thứ đó’ nữa không?”
Kẻ được gọi là “thủ lĩnh” có thân hình cao lớn hơn hẳn, sừng trên đầu to hơn, và ánh mắt rực lửa hơn. Hắn dừng lại, quét ánh mắt sắc bén qua những tàn tích xung quanh. “Ngươi quên lời Tổ Tiên dạy sao? Di Tích Cổ Giới này là một trong những ‘mắt xích’ của Luân Hồi Đạo. ‘Thứ đó’ không thể biến mất hoàn toàn. Nó chỉ ẩn mình, chờ đợi thời cơ.”
“Nhưng… Thiên Đạo đang thay đổi, thủ lĩnh. Khí tức của Vĩnh Hằng Chi Địa ngày càng suy yếu, và những kẻ từ Hạ Giới bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Liệu có phải là điềm báo cho sự thức tỉnh của ‘Thiên Mệnh’ mới không?” Một kẻ khác hỏi, có vẻ lo lắng.
Thủ lĩnh cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng đá cọ xát vào nhau. “Thiên Mệnh? Chỉ là trò đùa của những kẻ yếu đuối. ‘Thiên’ mà chúng ta biết, đã không còn là ‘Thiên’ của thuở khai thiên lập địa. Nó đã bị vấy bẩn, bị thao túng. ‘Thứ đó’ mới là hy vọng thực sự. ‘Thứ đó’ mới có thể dẫn chúng ta vượt qua giới hạn của Luân Hồi, đến với chân lý Vĩnh Hằng!”
La Chinh nín thở. “Thiên Đạo”, “Luân Hồi Đạo”, “Vĩnh Hằng Chi Địa”, và “Thứ đó”… những khái niệm này quá mới mẻ, quá cao siêu. Nhưng điều quan trọng là, hắn đã nghe thấy những kẻ này cũng đang bất mãn với “Thiên Đạo” hiện tại. Chúng cũng đang tìm kiếm một thứ gì đó để thay đổi. Điều này chứng tỏ, con đường Nghịch Thiên của hắn không hề đơn độc.
Hắn quan sát chúng thêm một lúc. Chúng có vẻ đang tìm kiếm một thứ gì đó, một di vật hay một dấu vết. Chúng di chuyển rất nhanh, và khả năng cảm ứng năng lượng của chúng cũng vô cùng nhạy bén. Nếu hắn không cẩn thận, rất có thể sẽ bị phát hiện.
La Chinh quyết định không ra mặt. Hắn cần thêm thông tin, cần hiểu rõ hơn về thế giới này trước khi hành động. Những kẻ này, dù mạnh mẽ, nhưng có vẻ không phải là kẻ thù ngay lập tức. Chúng đang tìm kiếm một thứ, và La Chinh cảm thấy, “Thứ đó” mà chúng nói đến, có thể có liên quan đến chính hành trình của hắn.
Hắn lùi sâu vào bóng tối, hòa mình vào những tàn tích cổ xưa. Cuộc hành trình của hắn, từ một phàm nhân bị ruồng bỏ đến một kẻ Nghịch Thiên, giờ đây đã bước sang một chương mới, một chương đầy rẫy những bí ẩn và thách thức ở Chư Thiên Vạn Giới. “Thiên,” hắn thầm nghĩ, “ngươi rốt cuộc là cái gì? Và ‘Thứ đó’ mà chúng nói đến, liệu có phải là chìa khóa để ta lật đổ ngươi?”
Ngọn lửa Nghịch Thiên trong lòng La Chinh không những không tắt, mà còn bùng cháy dữ dội hơn, soi sáng con đường vô định phía trước. Hắn đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì đang chờ đợi mình ở thế giới mới này.