Nghịch ThiênChương 743
La Chinh đứng giữa vẻ hùng vĩ hoang tàn của Tinh Mộng Cổ Thành, những năng lượng hỗn độn của Vực Sâu cuộn xoáy quanh hắn như một người quan sát thầm lặng. Ánh mắt hắn, từng chất chứa sự cam chịu mệt mỏi, giờ đây bừng cháy một ngọn lửa quyết tâm dữ dội, không hề lay chuyển. “Nghịch Nguyên.” Cái tên đó vang vọng trong tâm trí hắn, không chỉ là một từ ngữ đơn thuần, mà là một lời hứa, một con đường, một định nghĩa mới cho toàn bộ sự tồn tại của hắn.
Hắn cảm thấy toàn bộ kiến thức và cảm xúc mà Tinh Mộng Cổ Thành đã truyền lại cho mình như một dòng chảy dữ dội, cọ rửa mọi hoài nghi và sợ hãi. Nền văn minh cổ xưa này không chỉ đơn thuần là bị “Thiên” hủy diệt; họ đã nhìn thấu bản chất tàn nhẫn và kiêu ngạo của “Thiên Đạo”, và tìm mọi cách để đối kháng. “Nghịch Nguyên” chính là kết tinh của sự phản kháng ấy, là hy vọng cuối cùng họ gieo vào vũ trụ trước khi bị nhấn chìm vào quên lãng. Nó không phải là một địa điểm cụ thể, ít nhất không chỉ là vậy. Nó là một trạng thái ý thức, một phương pháp tu luyện vượt ngoài quy tắc, một tập hợp các chân lý bị “Thiên Đạo” cố tình che giấu, và hơn hết, nó là một tiếng gọi. Một tiếng gọi đến những “dị số” – những kẻ bị số phận ruồng bỏ, những linh hồn không cam chịu, những hạt giống nghịch dòng chảy định mệnh.
La Chinh nhắm mắt lại, hít thở sâu luồng khí hỗn độn nhưng tràn đầy sức sống của Vực Sâu. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng bí ẩn, không thuộc về linh khí quen thuộc, cũng không phải là nguyên lực thông thường, đang âm ỉ trong sâu thẳm đan điền. Đó là “hạt giống Nghịch Thiên” mà hắn đã vô tình gieo trồng từ thuở ban sơ, nay được Tinh Mộng Cổ Thành tưới tắm, kích hoạt. Nó không còn là một tiềm năng mơ hồ, mà đã có một định hướng rõ ràng, một con đường để phát triển. Hắn cần phải tìm cách phát huy nó đến cực hạn, biến nó thành ngọn cờ tập hợp những kẻ cùng chí hướng, cùng nhau đối mặt với ý chí tối thượng.
“Thiên…” Hắn lẩm bẩm, âm điệu không còn là sự căm phẫn hay bất lực đơn thuần, mà là một sự thách thức lạnh lùng, ẩn chứa cả sự khinh miệt. Hắn biết “Thiên” vẫn đang quan sát. Từng bước đi của hắn, từng hơi thở, từng ý nghĩ có lẽ đều nằm trong tầm mắt của nó, bị phân tích và đánh giá. Nhưng giờ đây, sự quan sát đó không còn là xiềng xích trói buộc, mà là một lời tuyên chiến không tiếng động, một lời thề sẽ lật đổ mọi sắp đặt.
La Chinh đưa mắt nhìn xung quanh Tinh Mộng Cổ Thành một lần nữa. Những tàn tích đổ nát dưới chân hắn, những bức tường vỡ vụn vươn lên trời cao như những ngón tay gầy guộc, tất cả đều kể một câu chuyện về sự vĩ đại và bi kịch. Nhưng giờ đây, bi kịch đó không còn là dấu chấm hết, mà là một sự khởi đầu. Một bản đồ, đúng như hắn nghĩ. Bản đồ đó không phải là những đường nét vật lý trên giấy, mà là những mảnh ghép của tri thức, những ký ức về các “dị số” đã từng tồn tại trong quá khứ, những dấu vết của “Nghịch Nguyên” được cài cắm khắp Chư Thiên Vạn Giới. Chúng ẩn mình trong truyền thuyết, trong những di tích bị lãng quên, trong cả những câu chuyện cổ tích bị bóp méo.
Một tia sáng lóe lên trong đầu La Chinh. Những mảnh ký ức vụn vặt, rời rạc từ Tinh Mộng Cổ Thành bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một bức tranh tổng thể hơn. Hắn nhớ lại một câu chuyện cổ xưa về một vị Yêu Thần bị phong ấn vì dám chất vấn quy tắc của trời đất và bị coi là kẻ đại nghịch bất đạo. Hắn nhớ về một vị Tiên Đế đã biến mất một cách bí ẩn sau khi công khai tuyên bố muốn “định nghĩa lại Đạo” và rồi bị xóa tên khỏi sử sách. Hay thậm chí là một chủng tộc đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi lịch sử vũ trụ vì sở hữu một loại huyết mạch “bất dung Thiên Đạo”, bị coi là mầm mống tai họa. Những câu chuyện này trước đây chỉ là truyền thuyết huyền ảo, nay lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó chính là những “dị số” mà Tinh Mộng Cổ Thành muốn hắn tìm kiếm, những ngọn lửa phản kháng nhỏ bé nhưng kiên cường.
Nhưng Vực Sâu này… Nó là một nơi nguy hiểm chết người, đầy rẫy những sinh vật kỳ dị với sức mạnh kinh hoàng và những quy tắc hỗn loạn đến mức khó lường. Để rời khỏi đây, hắn cần phải có một kế hoạch cẩn trọng, không thể hấp tấp. Và để tìm kiếm “Nghịch Nguyên” cùng các “dị số” rải rác khắp Vạn Giới, hắn cần một sức mạnh đủ lớn để tự bảo vệ, một sự che giấu đủ khéo léo để không bị “Thiên” phát hiện quá sớm, biến hắn thành mục tiêu bị tiêu diệt ngay lập tức.
La Chinh bắt đầu di chuyển. Hắn không vội vã, mỗi bước chân đều mang theo sự cẩn trọng và quyết đoán. Hắn đi sâu hơn vào những tàn tích đổ nát của Tinh Mộng Cổ Thành, không phải để tìm kiếm bảo vật hay công pháp, mà để giải mã những thông điệp cuối cùng mà nền văn minh này đã để lại. Các bức phù điêu trên tường, những văn tự cổ khắc sâu vào đá, thậm chí cả cấu trúc kiến trúc kỳ lạ của thành phố đều ẩn chứa những gợi ý, những mật mã chờ đợi được giải mã.
Hắn phát hiện ra một điện thờ bí mật, nằm sâu dưới lòng đất, được che giấu bởi hàng loạt kết giới và ảo ảnh. Nơi đó cất giữ một tàn quyển cổ xưa, được làm từ một loại da thú không rõ nguồn gốc, tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo nhưng đầy uy lực. Tàn quyển này không phải là công pháp tu luyện hay kỹ năng chiến đấu, mà là một ghi chép chi tiết về các điểm tụ hội năng lượng đặc biệt trong Vạn Giới, những nơi mà “Thiên Đạo” khó có thể vươn tới trọn vẹn để thực hiện sự kiểm soát tuyệt đối của mình. Chúng được gọi là “Thiên Khuyết Chi Địa” – những lỗ hổng, những khiếm khuyết trong mạng lưới kiểm soát của “Thiên”. Và một trong số đó, theo tàn quyển, nằm ngay trong Vực Sâu này, không quá xa Tinh Mộng Cổ Thành, như một sự an bài của định mệnh.
Nếu hắn có thể tìm thấy “Thiên Khuyết Chi Địa” này, hắn có thể sử dụng nó như một điểm trung chuyển, một nơi an toàn để nghiên cứu sâu hơn về “Nghịch Nguyên” và tìm kiếm những manh mối về các “dị số” khác mà không bị “Thiên” theo dõi quá gắt gao. Đó sẽ là một căn cứ tạm thời, một điểm tựa cho hành trình đầy chông gai phía trước.
Quyết định đã được đưa ra. La Chinh vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào tàn quyển. Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ, phức tạp nhưng rõ ràng tràn vào tâm trí hắn. Đó là một bản đồ tinh vi, không phải bản đồ địa lý thông thường, mà là bản đồ của các dòng chảy năng lượng vũ trụ, các nút giao của định mệnh, và những điểm mà “Thiên Đạo” bị suy yếu nhất. Điểm gần nhất được đánh dấu bằng một ký hiệu cổ xưa, hình một đôi cánh gãy, biểu tượng của sự tự do bị tước đoạt nhưng không bao giờ khuất phục, một biểu tượng của những kẻ dám bay cao nhưng bị Thiên Đạo bẻ gãy cánh.
“Thiên Khuyết Chi Địa… Đôi cánh gãy…” La Chinh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự thấu hiểu. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự cấp bách. Nơi đó có lẽ sẽ là khởi đầu cho hành trình thực sự của hắn trong việc tìm kiếm “Nghịch Nguyên”, nơi hắn có thể tạm thời ẩn mình và chuẩn bị cho cuộc đối đầu định mệnh.
Nhưng Vực Sâu không bao giờ dễ dàng cho bất kỳ ai. Ngay khi La Chinh chuẩn bị rời khỏi điện thờ, một tiếng gầm rống chói tai xé tan sự tĩnh lặng chết chóc của thành phố cổ. Mặt đất rung chuyển dữ dội, những tàn tích đổ nát xung quanh hắn chực đổ sập. Từ sâu thẳm Vực Sâu, một sinh vật khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu như máu và thân hình được bao phủ bởi những vảy đá sắc nhọn, lởm chởm gai, vươn lên từ một khe nứt khổng lồ. Đó là một con “U Minh Cự Mãng”, một trong những chúa tể hung tợn nhất của Vực Sâu, bị thu hút bởi sự dao động năng lượng cực lớn phát ra từ Tinh Mộng Cổ Thành khi La Chinh tiếp nhận tri thức cổ xưa. Nó cảm nhận được một nguồn năng lượng mới mẻ, mạnh mẽ, và muốn nuốt chửng nó.
La Chinh nhíu mày, nắm chặt chuôi kiếm. Hắn biết rằng không thể tránh khỏi những cuộc đối đầu trên hành trình này. Con U Minh Cự Mãng này chỉ là một thử thách đầu tiên, một lời nhắc nhở tàn khốc rằng ngay cả khi có mục tiêu vĩ đại đến đâu, hắn vẫn phải sống sót qua từng khoảnh khắc, từng hiểm nguy rình rập. Cái giá của sự “Nghịch Thiên” là không ngừng chiến đấu.
Hắn rút kiếm. Ánh kiếm sáng loáng, sắc bén như tia sét, phản chiếu ánh sáng hỗn độn, u ám của Vực Sâu. Cuộc chiến vĩ đại nhất trong lịch sử vũ trụ đã chính thức định hình con đường đầu tiên, và La Chinh, hạt giống Nghịch Thiên nảy mầm giữa phế tích, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, từ quái vật hung tợn của Vực Sâu đến ý chí tối thượng của “Thiên”. Hắn không còn là kẻ tìm kiếm vô định, không còn là phế vật bị ruồng bỏ. Hắn là thợ săn của “Nghịch Nguyên”, kẻ tập hợp những “dị số”, và là người kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một chân lý mới cho Vạn Giới.