Nghịch ThiênChương 747
Vòng xoáy nuốt chửng La Chinh không phải là một cánh cổng đơn thuần. Nó là một cơn lốc hỗn độn của thời gian, không gian và những khái niệm vỡ vụn. Ngay khi bước chân vào, La Chinh cảm thấy toàn bộ ý thức của mình bị kéo căng ra, như một sợi chỉ mỏng manh sắp đứt. Những âm thanh vô hình của sự hủy diệt, những lời thì thầm của một ý chí tối cao cố gắng khắc sâu vào tâm trí hắn sự vô vọng, sự bé nhỏ của một cá thể dám thách thức trật tự.
Hắn không nhìn thấy gì ngoài một màn đen kịt, nhưng trong cái đen kịt ấy lại ẩn chứa vô vàn ánh sáng lấp lánh như bụi sao, mỗi hạt sáng lại là một khoảnh khắc của hàng tỷ năm, một mảnh vỡ của một thế giới đã bị nuốt chửng. Cơ thể hắn bị xé toạc, rồi lại được tái tạo, liên tục trong từng khoảnh khắc. Đây là sự rửa tội của không gian, sự bào mòn của thời gian, một thử thách đầu tiên mà bất kỳ kẻ nào muốn thoát ly khỏi giới hạn đều phải trải qua.
Nhưng ý chí Nghịch Thiên của La Chinh đã được tôi luyện qua vô số sinh tử. Hắn không chống cự lại sự xé rách của cơ thể, mà để nó xảy ra, chấp nhận sự đau đớn như một phần của hành trình. Hắn tập trung vào hạt giống Nghịch Thiên sâu thẳm trong đan điền, nơi tinh hoa của sự phản kháng và khao khát tự do bùng cháy. Nó là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão vũ trụ này, bảo vệ linh hồn hắn khỏi bị đồng hóa thành hư vô.
Mất bao lâu? Một khoảnh khắc? Hay hàng vạn năm? La Chinh không thể biết. Khái niệm về thời gian đã trở nên vô nghĩa. Rồi đột nhiên, áp lực kinh hoàng tan biến. Một lực đẩy mạnh mẽ hất hắn ra khỏi vòng xoáy, như một vật thể bị ném ra từ tận cùng của một hố đen. Hắn cảm thấy trọng lực trở lại, nhưng không phải là trọng lực quen thuộc, mà là một lực kéo xoắn vặn, dường như muốn xé nát hắn thành từng mảnh.
Hắn mất thăng bằng, rơi tự do trong một không gian tối đen như mực, nhưng lại lấp lánh vô vàn tinh quang. Không phải là những vì sao bình thường, mà là những tàn tích của các thiên hà, những mảnh vỡ của các vũ trụ đã bị nghiền nát, trôi nổi vô định trong sự tĩnh lặng chết chóc. Hắn cố gắng ổn định cơ thể, điều động linh lực, nhưng dường như linh lực của hắn đã bị suy yếu đáng kể, hoặc môi trường này có một loại áp chế đặc biệt.
Hắn đáp xuống một bề mặt cứng rắn, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục vang vọng trong không gian trống rỗng. La Chinh khó khăn đứng dậy, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. Hắn đang ở trên một mảnh vỡ khổng lồ của một hành tinh, hay đúng hơn là một tàn tích của một thế giới. Bề mặt gồ ghề, đầy những vết nứt sâu hoắm như vết thương chí mạng, phơi bày những lớp đá magma đã đông đặc, những khoáng vật phát sáng kỳ lạ chưa từng thấy.
Trên bầu trời, không có mặt trời, không có trăng sao. Chỉ có một vầng hào quang tím sẫm khổng lồ, như một vết sẹo vĩnh cửu trên tấm màn vũ trụ, từ từ xoay chuyển. Từ vầng hào quang đó, những tia sét màu đen thỉnh thoảng xẹt qua, không phải là sét tự nhiên, mà là những luồng năng lượng hủy diệt thuần túy, có thể dễ dàng xé nát một thiên thể nhỏ.
Không khí ở đây cực kỳ loãng, nhưng lại mang một mùi vị kim loại và tro bụi nồng nặc, như thể vừa trải qua một trận chiến kinh thiên động địa. Linh khí… không, không phải linh khí, mà là một loại năng lượng còn nguyên thủy và mạnh mẽ hơn, tràn ngập khắp nơi. Nó vừa cuồng bạo vừa tĩnh mịch, như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say.
La Chinh nhắm mắt lại, cảm nhận. Ngay lập tức, hắn nhận ra sự khác biệt khủng khiếp. Năng lượng trong không gian này quá dồi dào, quá mạnh mẽ, đến mức áp chế mọi công pháp tu luyện thông thường. Các quy tắc Đạo Pháp ở đây cũng trở nên biến dạng, méo mó, như thể bị bẻ cong bởi một lực lượng vô hình. Đây không phải là một tiểu thế giới, cũng không phải một đại lục. Đây là một chiến trường, một nghĩa địa của các vũ trụ.
Hắn mở mắt, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã từng cảm nhận được sự bao la của Vạn Giới, nhưng chưa bao giờ hình dung ra được một nơi như thế này. Nơi đây là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tàn khốc của “Thiên Đạo”, cho những gì nó có thể gây ra khi ý chí của nó bị thách thức.
Đột nhiên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng La Chinh. Hắn không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, nhưng trực giác của hắn, thứ đã cứu mạng hắn vô số lần, đang gào thét. Một áp lực vô hình, nặng nề hơn cả ngàn ngọn núi, từ từ bao trùm lấy hắn. Nó không phải là áp lực vật lý, mà là một sự đè nén tinh thần, một ý chí tuyệt đối đang thẩm thấu vào từng tế bào, từng linh hồn của hắn.
Đây là… ý chí của “Thiên”!
Nó không còn mơ hồ như ở hạ giới, không còn là một thể chế hay một vị thần. Ở đây, nó là một thực thể vô hình, một quy luật sống còn, một bản thể của Đạo vận hành vũ trụ, đang trực tiếp giao tiếp với hắn. Nó không nói, nhưng La Chinh có thể cảm nhận được thông điệp: Ngươi là dị số. Ngươi không thuộc về nơi này. Ngươi sẽ bị nghiền nát.
La Chinh cười khẩy. Một nụ cười đầy kiên cường và thách thức. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. Hắn đã chuẩn bị cho sự đối đầu này. Hắn không cần phải nói, mà dùng hành động để trả lời.
Hạt giống Nghịch Thiên trong đan điền hắn bùng nổ, không phải là một luồng sức mạnh cụ thể, mà là một ý chí phản kháng thuần túy. Nó tỏa ra một luồng sáng mờ ảo, màu đỏ sẫm, chống lại áp lực vô hình của “Thiên”. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, nhưng con thuyền ấy lại mang trong mình ngọn lửa bất diệt.
Hắn giơ tay lên, một luồng sức mạnh nguyên thủy từ tận sâu linh hồn hắn tuôn trào. Đó là sức mạnh của “Nghịch Đạo” mà hắn đã thức tỉnh, một loại Đạo không tuân theo quy tắc, không phục tùng trật tự. Năng lượng trong không gian xung quanh hắn bắt đầu dao động dữ dội, như bị một thứ gì đó vô hình khuấy động.
Áp lực của “Thiên” càng lúc càng mạnh, cố gắng nghiền nát ý chí của hắn. Nhưng mỗi khi nó cố gắng đè xuống, tinh thần Nghịch Thiên của La Chinh lại bùng lên mạnh mẽ hơn. Hắn không chỉ chống lại, mà còn cố gắng thấu hiểu, cố gắng hấp thụ sức mạnh của “Thiên” để biến nó thành của riêng mình.
Đây là trận chiến đầu tiên của hắn ở Chư Thiên Vạn Giới, không phải với một kẻ thù hữu hình, mà là với chính ý chí của vũ trụ. Một cuộc chiến không tiếng động, nhưng lại dữ dội hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào hắn từng trải qua. Hắn biết, đây chỉ là màn dạo đầu. “Thiên Đạo” đang thăm dò hắn, đang thử thách giới hạn của hắn.
La Chinh đứng thẳng tắp trên mảnh vỡ thế giới hoang tàn, giữa màn đêm vũ trụ và vầng hào quang tím sẫm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự cuồng bạo của năng lượng xung quanh. Trận chiến định đoạt Vạn Giới đã cận kề. Và hắn, La Chinh, hạt giống Nghịch Thiên đã nảy mầm, sẽ là kẻ lật đổ trật tự cũ, định nghĩa lại ý nghĩa của “Thiên” trong kỷ nguyên mới.
Hắn không cô độc. Trong sâu thẳm linh hồn, hắn cảm nhận được những sợi dây liên kết với những đồng đội đã từng sát cánh, những linh hồn cũng mang trong mình khao khát tự do. Họ sẽ sớm hội ngộ, và khi đó, một làn sóng Nghịch Thiên thực sự sẽ quét qua Chư Thiên Vạn Giới.