Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 80: Nhất Chỉ Định Không Gian**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:50:25 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 80: NHẤT CHỈ ĐỊNH KHÔNG GIAN**

Thanh Vân đại lục vào một buổi hoàng hôn vốn dĩ nên là bức tranh thanh bình, nếu như bầu trời không bỗng dưng rách toác ra như một tấm lụa cũ bị bàn tay khổng lồ của một ác thần xé nát.

Tiếng rắc rắc kinh người vang vọng từ chín tầng mây, không phải tiếng sấm, mà là tiếng vỡ vụn của các quy tắc không gian. Những khe nứt đen ngòm, sâu hoắm như miệng vực của những con quái thú cổ đại hiện ra, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối ngày, trả lại cho nhân gian một sự kinh hoàng mang tên "Hư Vô".

Bụi trần dưới đất bắt đầu bay ngược lên trời. Không phải gió thổi, mà là lực hút từ những lỗ hổng không gian đang cuồng loạn bóp nghẹt mọi thứ. Những ngọn núi ngàn năm vốn sừng sững như định hải thần châm của đại lục nay bỗng nhiên run rẩy, từng tảng đá khổng lồ vỡ ra, trôi nổi lơ lửng trong không trung rồi bị nghiền nát thành bột mịn trong những vòng xoáy xám xịt.

"Không xong rồi! Không gian toàn băng! Thanh Vân đại lục muốn sụp đổ rồi!"

Thanh Quy Đạo Nhân, hay còn gọi là Lão Quy, đang đứng trước quán trà nhỏ, gương mặt già nua trắng bệch như tờ giấy. Cái mai rùa sau lưng lão không ngừng phát ra những tiếng rung bần bật. Lão đã sống vạn năm, chứng kiến không biết bao nhiêu cuộc dời non lấp bể, nhưng chưa bao giờ cảm thấy hơi thở của cái chết gần đến thế này. Đây không phải là chiến tranh giữa các tu sĩ, đây là sự đào thải của quy luật vũ trụ. Khi không gian vỡ vụn, không một vị chân tiên nào có thể sống sót.

Cạnh đó, Tô Nguyệt Nhi tay siết chặt thanh trọng kiếm, đôi mắt vốn linh động nay tràn đầy sự sợ hãi xen lẫn phẫn nộ. Nàng nhìn thấy xa xa, những thành trì sầm uất đang bị vết nứt không gian cắt đôi, tiếng khóc than vang tận mây xanh nhưng rồi nhanh chóng bị tiếng rít của bão tố không gian vùi lấp.

"Lão Quy! Mau nghĩ cách gì đi! Ngài chẳng bảo ngài biết tuốt đó sao?" Nguyệt Nhi hét lên trong tiếng gió rít.

Lão Quy cười khổ, hàm răng đánh vào nhau lập cập: "Nghĩ cái gì? Cách gì? Đây là quy luật 'Trần' bị sụp đổ! Muốn giữ lại đại lục này, trừ phi có người nắm giữ được bản nguyên của Không Gian, đóng băng cả một phương thiên địa này lại. Nhưng… nhưng đó là thần thông của cấp độ nào chứ? Cho dù là những Tiên Đế đứng trên đỉnh Cửu Tiêu cũng chưa chắc làm được bằng sức một người!"

Ngay khi cả thế giới đang rơi vào tuyệt vọng tột cùng, ngay khi một vết nứt không gian lớn như một con rồng đen đang lao về phía quán trà, một giọng nói uể oải, mang theo chút buồn ngủ và khó chịu vang lên từ phía sau căn nhà gỗ:

"Phiền chết đi được…"

Bóng người thanh niên mặc đạo bào xám giản dị bước ra từ trong quán. Tóc hắn hơi rối, mắt còn chưa mở hết, dường như vừa bị tiếng động kinh thiên động địa kia đánh thức khỏi một giấc trưa quý giá.

Ninh Vô Trần cầm trên tay một chiếc bình trà sứt vòi, nhìn lên bầu trời đang sụp đổ như nhìn một bức tường cũ bám đầy mạng nhện cần phải quét dọn.

"Đại ca! Người tỉnh rồi!" Tô Nguyệt Nhi như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng duy nhất, lao đến nắm lấy vạt áo hắn. "Thanh Vân đại lục… sắp tan tành rồi! Mọi người sẽ chết mất!"

Ninh Vô Trần liếc nhìn hàng rào của quán trà vừa bị một luồng gió không gian thổi bay một mẩu gỗ, lông mày hắn khẽ nhướn lên. Đối với hắn, đại lục vỡ hay không vỡ cũng được, nhưng làm hỏng chỗ nghỉ ngơi của hắn là một chuyện hoàn toàn khác.

Hắn khẽ thở dài, bước một bước về phía trước.

Bước chân ấy trông có vẻ bình thường, nhưng khi đế giày của hắn chạm xuống nền đất, một luồng gợn sóng vô hình đột ngột lan tỏa. Điều kỳ lạ là, luồng gợn sóng này đi tới đâu, cát bụi đang bay ngược lên bỗng dưng dừng khựng lại trong không trung, như thể thời gian vừa bị một vị thần nào đó nhấn nút tạm dừng.

Ninh Vô Trần đứng trước quán trà, ngước mắt nhìn về phía vết nứt không gian khổng lồ đang tàn phá thế giới. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng, không có sợ hãi, không có sự phô trương, chỉ có một vẻ lười biếng tận cùng.

"Chỉ là một chút rác rưởi không gian, mà cũng đòi làm loạn?"

Hắn chậm rãi giơ ngón tay trỏ của bàn tay phải lên.

Lão Quy đứng sau lưng nhìn chăm chằm vào ngón tay ấy. Lão từng thấy ngón tay này điểm chết mười vạn ma quân, từng thấy nó xóa sổ nhân quả của một Thánh Tôn. Nhưng lần này, đối thủ là Thiên Địa, là Quy Tắc, là Không Gian vô tận. Liệu một ngón tay gầy guộc ấy có thể làm được gì?

Ninh Vô Trần không niệm chú. Không có linh lực cuộn trào bùng nổ, không có hào quang vạn trượng che khuất mặt trời.

Tối giản đến cực điểm.

Hắn chỉ nhẹ nhàng hướng ngón tay về phía bầu trời xa xăm, nơi vết nứt đang lớn nhất, rồi nhàn nhạt thốt ra một chữ:

"Định."

Chỉ một chữ "Định".

Một tiếng "Oanh" cực trầm vang lên trong linh hồn của mọi sinh linh trên đại lục, không phải âm thanh vật lý, mà là tiếng va chạm của Ý Chí tối cao vào Quy Luật tự nhiên.

Ngay lập tức, một cảnh tượng vạn cổ hiếm thấy diễn ra.

Từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, một vệt sáng mờ nhạt như sương khói bay ra. Vệt sáng ấy đi đến đâu, không gian đang gào thét bỗng chốc im bặt. Những khe nứt đen ngòm đang điên cuồng nuốt chửng vạn vật đột ngột cứng đờ lại như những dòng sông bị đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt.

Bão tố ngừng thổi.
Đất đá đang rơi tự do bỗng đứng yên trong hư không.
Ngay cả những luồng linh khí đang bạo tẩu cũng phục tùng mà nằm xuống.

Toàn bộ Thanh Vân đại lục, hàng triệu dặm giang sơn, vào khoảnh khắc ấy bỗng trở thành một bức tranh thủy mặc đứng tĩnh lặng. Mọi chuyển động, mọi âm thanh đều biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối.

"Trời… trời đất ơi…" Lão Quy lắp bắp, lão cảm nhận được quy luật không gian xung quanh quán trà lúc này không phải bị phá vỡ, mà là bị một sức mạnh bá đạo đến mức phi lý "khâu" lại.

Ngón tay của Ninh Vô Trần vẫn giữ nguyên tư thế chỉ về phía trước. Hắn hơi xoay nhẹ ngón tay một vòng, môi mỏng khẽ mở:

"Hợp."

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Những vết nứt không gian đen ngòm kia, dưới cái chỉ tay của hắn, bắt đầu co rút lại. Chúng giống như những vết thương trên da thịt của thế gian đang được một bác sĩ đại tài dùng chỉ khâu lại một cách thần kỳ. Chỉ trong vài nhịp thở, những lỗ hổng khổng lồ đủ để nuốt chửng cả một quốc gia đã hoàn toàn biến mất, để lại bầu trời trong xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Những tảng núi đang trôi lơ lửng trên không trung, dưới lực định đoạt của ngón tay ấy, từ từ hạ xuống đúng vị trí cũ của chúng. Bụi trần đang bay ngược lên cũng chậm rãi rơi về mặt đất.

Quy luật không gian vốn dĩ đã sụp đổ hoàn toàn, nay bị Ninh Vô Trần cưỡng ép định lại, thậm chí còn vững chắc hơn cả trước đó hàng vạn lần.

Xong việc, Ninh Vô Trần thu tay lại, lười biếng đưa lên che miệng ngáp một cái dài. Hắn cúi đầu nhìn ấm trà trên tay mình, thấy nước bên trong vẫn còn ấm, hài lòng gật đầu một cái.

Cả đại lục im lặng trong giây lát, rồi bùng nổ bởi những tiếng gào thét kinh ngạc và tiếng lạy lục khắp nơi. Hàng triệu tu sĩ quỳ rạp xuống đất, họ không biết chuyện gì vừa xảy ra, họ chỉ biết rằng có một sức mạnh tối thượng vừa cứu mạng họ, một sức mạnh có thể coi rẻ quy luật của vũ trụ.

Nhưng ở bìa rừng Thanh Vân, kẻ vừa thực hiện kỳ tích ấy chỉ nhíu mày nhìn cái hàng rào bị hỏng.

"Nguyệt Nhi, mai gọi người tới sửa lại cái hàng rào này đi. Thật chướng mắt." Hắn nói đoạn, xoay người đi về phía chiếc ghế mây yêu thích của mình.

Lão Quy run rẩy bò đến, nhìn Ninh Vô Trần bằng ánh mắt như nhìn một con quái vật thần thoại: "Đại… đại nhân… Ngài vừa… ngài vừa đóng băng và khâu lại không gian của cả một đại lục chỉ bằng một ngón tay? Đó là 'Định Không Gian' trong truyền thuyết?"

Ninh Vô Trần nằm xuống ghế, tay đan sau gáy, đôi mắt nhắm lại, giọng nói thoảng qua như gió: "Lão già, ngươi thật ồn ào. Không gian hay thời gian, chẳng qua cũng chỉ là một chút quy tắc vụn vặt thôi mà. Nếu một chỉ đã có thể giải quyết, tại sao phải làm nó trở nên phức tạp?"

Lão Quy nghẹn họng. Quy tắc không gian mà cả đời những Tiên Tôn truy cầu, đối với vị này lại là "quy tắc vụn vặt"? Lão nhìn bóng lưng của thanh niên mặc áo xám ấy, cảm nhận được một sự bá đạo chưa từng thấy. Không cần dùng kiếm khí vạn dặm, không cần gọi ra pháp tướng nghìn trượng, chỉ cần ngồi đó, nhấc một ngón tay, cả thế giới phải vận hành theo ý muốn của hắn.

Đây chính là chân lý tối giản của hắn.

Vạn vật trong thiên hạ, từ cát bụi phàm trần đến quy luật tiên giới, hễ một chỉ hạ xuống, hết thảy đều phải quy phục.

Ánh trăng bắt đầu lên, tỏa xuống quán trà nhỏ một làn ánh sáng dịu dàng. Ninh Vô Trần đã sớm chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đều, bình thản như một người phàm chưa từng chạm đến khói lửa tu hành.

Nhưng ngoài kia, ở khắp Cửu Tiêu Trần Giới, các vị lão quái vật đang bế quan trong những không gian mật cảnh bỗng đồng loạt mở mắt. Họ kinh hãi nhìn về hướng Thanh Vân đại lục, nơi mà quy tắc không gian vừa bị một lực lượng đáng sợ cưỡng ép sửa đổi.

Một kẻ nào đó vừa chạm đến cấm kỵ của Thiên Đạo. Một kẻ nào đó vừa "định" lại cả Tiên Trần bằng một cái chỉ tay.

Sóng gió của cả thế giới đang bắt đầu cuộn trào vì hắn, nhưng nhân vật chính của tất cả sự hỗn loạn ấy, Ninh Vô Trần, hiện tại chỉ đang mơ về một giấc mơ giản đơn: đó là không có kẻ nào làm phiền giấc ngủ của hắn vào ngày mai.

Sâu trong đêm tối, chỉ còn tiếng gõ nhẹ của ngón tay Ninh Vô Trần lên thành ghế gỗ, mỗi nhịp gõ như một nốt nhạc đóng lại chương của một ngày đầy biến động.

Nhất Chỉ Định Không Gian.
Thế giới, cuối cùng đã yên tĩnh trở lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8