Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 79: Ninh Vô Trần đứng dậy**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:49:43 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 79: NINH VÔ TRẦN ĐỨNG DẬY**

Gió chiều tại quán trà nhỏ nơi bìa rừng Thanh Vân bỗng chốc trở nên gắt gỏng. Những tán lá xào xạc không còn mang theo điệu nhạc của tự nhiên, mà thay vào đó là những tiếng rên rỉ của không gian đang bị nén chặt đến cực hạn.

Trên chiếc ghế mây cũ kỹ, Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó. Một bộ đạo bào xám giản đơn, đôi mắt khép hờ như thể cả thế giới ngoài kia có sụp đổ cũng chẳng liên quan gì đến giấc mộng của hắn. Bên cạnh, ấm trà đã nguội ngắt, làn khói mỏng manh cuối cùng cũng đã tan vào thinh không.

"Đại ca… bọn họ đến thật rồi."

Tô Nguyệt Nhi đứng chắn trước hiên quán trà, tay ghì chặt thanh trọng kiếm to bản. Những đầu ngón tay của nàng đang run lên. Không phải vì nàng sợ cái chết, mà vì áp lực từ phía chân trời kia quá đỗi kinh khủng.

Đó không phải là một người, mà là cả một bầu trời đầy rẫy những bóng người.

Mười vạn tu sĩ của "Thiên Quy Ma Giáo", đứng đầu là Thất Đại Trưởng Lão với tu vi nửa bước chân vào cảnh giới "Tiên". Phía sau bọn họ, mười tám con chiến thuyền khổng lồ như những tòa thành bay, che khuất cả mặt trời, khiến mặt đất chìm vào một bóng tối tịch mịch.

Lão Quy đang rúc sâu vào trong mai rùa, chỉ dám ló cái đầu nhăn nheo ra nhìn, giọng run lẩy bẩy: "Lần này là thật rồi… Ninh lão tổ, ngài còn không tỉnh, chúng ta sẽ đều biến thành phân bón cho đám ma tu đó mất!"

Từ trên không trung, một giọng nói ầm vang như sấm sét, mang theo luồng sát khí đặc quánh khiến cỏ cây xung quanh quán trà ngay lập tức héo rũ:

"Ninh Vô Trần! Ngươi sát hại đồ nhi Lục Thiên Phong của ta, phế đi Huyết Ma Thánh Tôn, phạm vào đại kỵ của Tiên giới. Hôm nay, chúng ta phụng mệnh Thiên Đạo, đến đây để thanh trừng dị số!"

Ninh Vô Trần vẫn không mở mắt. Hắn chỉ nhẹ nhàng xoay chuyển chiếc nhẫn bằng cỏ trên ngón tay trỏ.

Hắn thực sự lười. Hắn chỉ muốn yên tĩnh.

"Định."

Hắn khẽ thốt ra một chữ. Ngón tay trỏ vẫn đặt trên tay vịn ghế mây, nhẹ nhàng nhấn một cái vào hư không.

*Uỳnh!*

Không gian trong bán kính mười dặm xung quanh quán trà đột ngột đông cứng lại. Mười vạn tu sĩ đang lao xuống như thác đổ bỗng khựng lại giữa chừng như những con ruồi bị mắc kẹt trong hổ phách. Những chiêu thức hào quang rực rỡ, những đạo lôi điện tím ngắt, tất cả đều hóa thành những khối năng lượng bất động.

Lão Quy thở phào: "Lại là Nhất Chỉ Định Giang Sơn. Ninh lão tổ quả nhiên vẫn là…"

Nhưng lần này, nụ cười của Lão Quy chưa kịp tắt hẳn thì một tiếng rắc rắc khô khốc vang lên.

Giữa bầu trời bị đông cứng, một khe nứt màu đỏ sậm xuất hiện. Từ trong khe nứt đó, một bàn tay khổng lồ bằng sương máu thò ra, bóp nát không gian bị "Định" của Ninh Vô Trần.

*Bùm!*

Pháp tắc bị phá vỡ. Mười vạn tu sĩ thoát khỏi trạng thái bất động, lùi lại phía sau trong sự bàng hoàng. Ở chính giữa vòng vây, một lão giả mặc huyết bào, toàn thân tỏa ra khí tức thối rữa của cái chết bước ra.

Đó là Huyết Ma Lão Tổ — kẻ đứng sau Huyết Ma Thánh Tôn, một tồn tại đã vượt qua quy luật của Trần Thế Hải, chạm tới một góc của Tiên giới chân chính.

"Ninh Vô Trần, Nhất Chỉ của ngươi rất mạnh, nhưng muốn 'Định' được ta, e rằng ngươi đang quá tự phụ rồi." Huyết Ma Lão Tổ cười gằn, mỗi lời nói ra đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. "Ngươi vẫn luôn ngồi đó, ra vẻ thanh cao, ra vẻ vạn vật không vào mắt. Nhưng thực chất, ngươi chỉ là một kẻ nhát gan không dám đối diện với Thiên Đạo mà thôi!"

Tô Nguyệt Nhi hét lên một tiếng, thanh trọng kiếm trong tay nàng hóa thành một đạo hắc quang lao về phía Huyết Ma Lão Tổ. Nàng không thể đứng nhìn kẻ khác nhục mạ đại ca của mình. Thế nhưng, đối phương chỉ phẩy tay một cái, một luồng huyết khí đã đánh bật nàng văng ngược về phía quán trà.

"Nguyệt Nhi!" Lão Quy kinh hô.

Tô Nguyệt Nhi ngã xuống sân, thanh kiếm gãy làm đôi, khóe miệng rỉ máu. Nàng cố gượng dậy nhưng áp lực từ Huyết Ma Lão Tổ đã khóa chặt kinh mạch của nàng.

Lúc này, bàn tay của Huyết Ma Lão Tổ lại vung lên, hướng thẳng về phía quán trà nhỏ mà ép xuống: "Nát đi cho ta!"

Một bàn tay bằng huyết vụ to như quả núi đổ ập xuống. Đây là đòn đánh chứa đựng quy tắc "Diệt", thứ quy tắc đối lập hoàn toàn với "Định" của Ninh Vô Trần. Nếu quán trà này sụp đổ, cái không gian yên bình cuối cùng của hắn cũng sẽ tan tành.

Ngay khoảnh khắc bàn tay huyết vụ chỉ còn cách mái lá quán trà một thốn, không gian đột ngột chìm vào một sự im lặng tuyệt đối.

Ninh Vô Trần mở mắt.

Đôi mắt hắn không có nộ hỏa, không có sát ý, chỉ có một nỗi buồn chán đến tận cùng. Nhưng chính cái nỗi buồn chán đó lại chứa đựng một áp lực khiến cả thế giới này phải run rẩy.

Hắn từ từ buông chiếc tách trà xuống bàn đá. Tiếng gốm sứ chạm vào mặt đá rất nhẹ, nhưng trong tai của mười vạn tu sĩ phía trên, nó lại nổ vang như thiên thạch va chạm vào mặt đất.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu câu chuyện, Ninh Vô Trần không chỉ dùng ngón tay.

Hắn chống tay lên tay vịn ghế mây.

Rồi, hắn đứng dậy.

*Ầm!*

Khi thân ảnh xám giản đơn ấy đứng thẳng lên, cả Thanh Vân giới như bị một sức nặng vô hình đè ép đến mức lún sâu xuống vài trượng. Biển cả ngoài vạn dặm đột ngột dâng cao nghìn trượng, mặt đất nứt toác, vạn vật muôn loài đồng loạt phủ phục xuống đất không cưỡng lại được.

Đó là sức mạnh của "Sự hiện diện".

Chỉ cần hắn ngồi, hắn là kẻ quét rác. Nhưng khi hắn đứng dậy, hắn chính là chủ nhân của vạn vật.

"Ngươi… ngươi…" Huyết Ma Lão Tổ trợn tròn mắt, bàn tay huyết vụ của lão đột ngột tiêu tan như gặp phải nắng gắt. Lão cảm nhận được một luồng quy tắc không thể giải thích nổi đang bao trùm lấy mình.

Ninh Vô Trần đứng thẳng người, tà áo xám nhẹ bay dù xung quanh không có chút gió nào. Hắn nhìn lên bầu trời, giọng nói bình thản nhưng lạnh lẽo thấu xương:

"Ta đã nói, ta chỉ muốn ngủ một giấc."

Hắn bước lên một bước.

Mỗi bước đi của hắn, dưới chân lại hiện ra một đóa hoa sen bằng bụi trần trắng xóa. Không gian dưới chân hắn không bị xé rách, mà là tự động thu hẹp lại để đón lấy bàn chân hắn. Đây không phải là thu hẹp khoảng cách bình thường, mà là quy tắc "Vạn vật quy nhất".

"Ngươi muốn thấy ta nghiêm túc?" Ninh Vô Trần nhàn nhạt hỏi.

Huyết Ma Lão Tổ cảm thấy da thịt mình bắt đầu rạn nứt dù Ninh Vô Trần chưa hề ra tay. Lão điên cuồng gào thét, huy động mười vạn tu sĩ: "Giết! Toàn lực ra tay cho ta! Huyết Tế Đại Trận!"

Mười vạn tu sĩ đồng loạt phun ra ngụm máu tinh hoa, kết thành một trận pháp đỏ rực bao trùm lấy trời đất. Những sợi xích bằng huyết sát dài hàng nghìn trượng từ không trung phóng xuống, muốn quấn lấy người thanh niên áo xám.

Ninh Vô Trần không nhìn chúng dù chỉ một cái.

Hắn từ từ đưa ngón tay trỏ lên.

Vẫn là một chỉ đó. Nhưng lần này, khi hắn đứng, ngón tay ấy không chỉ mang theo sức mạnh "Định", mà mang theo ý chí của "Vô".

"Định Thiên, Định Địa, Định Tiên Trần."

Ninh Vô Trần hạ ngón tay xuống, chỉ thẳng vào Huyết Ma Lão Tổ và mười vạn tu sĩ.

*Xoẹt.*

Không có một vụ nổ nào cả. Chỉ có một tia sáng trắng tinh khiết, mỏng như sợi tóc, vạch ngang qua bầu trời.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian ngừng trôi. Tô Nguyệt Nhi đang ôm ngực đau đớn bỗng thấy cơn đau biến mất. Lão Quy đang run rẩy bỗng thấy tâm thế bình tĩnh lạ kỳ.

Tất cả mười vạn tu sĩ, mười tám con chiến thuyền khổng lồ, và cả Huyết Ma Lão Tổ kiêu ngạo… tất cả bỗng chốc trở nên xám xịt.

Màu sắc từ cơ thể bọn họ bị tước đoạt. Linh khí từ đan điền bọn họ bị rút cạn. Sự sống từ đôi mắt bọn họ bị xóa sổ.

*Phù…*

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Mười vạn tu sĩ cùng Huyết Ma Lão Tổ tan ra thành những hạt bụi lấp lánh, sau đó biến mất không để lại một chút dấu vết nào trong nhân gian. Những chiến thuyền khổng lồ cũng vậy, chúng tan biến như thể chưa từng tồn tại, trả lại một bầu trời trong xanh đến mức khiến người ta phải đau mắt.

Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng một hơi thở.

Không cần đao kiếm, không cần pháp bảo, không cần hào quang vạn trượng. Ninh Vô Trần chỉ đứng dậy, đưa ngón tay ra, và mọi thứ "ồn ào" đã bị dọn sạch.

Sự tĩnh lặng bao trùm lên vạn dặm sơn hà. Cả thế giới dường như đang nín thở trước người thanh niên mặc áo bào xám ấy.

Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, hơi thở vẫn bình ổn, gương mặt không chút biểu cảm. Hắn liếc nhìn quán trà của mình, thấy nó vẫn vẹn nguyên, chiếc bàn đá không dính một hạt bụi, lúc này mới khẽ gật đầu hài lòng.

Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Nhi.

"Có đau không?"

Giọng nói của hắn đột nhiên trở nên ấm áp hơn một chút, dù vẫn mang theo cái lười biếng vốn có.

Tô Nguyệt Nhi đờ đẫn nhìn bầu trời trống rỗng, nơi mà vài giây trước còn là địa ngục trần gian. Nàng nuốt nước bọt, giọng run rẩy: "Đại ca… bọn họ… đâu rồi?"

"Đi làm bụi hết rồi." Ninh Vô Trần trả lời giản đơn. "Ta đã nói rồi, tu hành là một quá trình lọc bỏ sự thừa thãi. Bọn họ quá thừa thãi, nên ta giúp họ quy về một."

Lão Quy lúc này mới từ trong mai bò hẳn ra, miệng há hốc không thốt nên lời. Lão đã đi theo Ninh Vô Trần bao nhiêu năm, thấy hắn "nhất chỉ" bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên lão thấy Ninh Vô Trần đứng dậy ra tay.

Cái đứng dậy đó, là sự khẳng định cho một điều: Ninh Vô Trần không phải là một cao thủ bình thường, hắn là giới hạn cuối cùng của vũ trụ này.

"Ninh lão tổ… ngài đứng lên một cái, cả cái ma giáo mạnh nhất lục địa biến mất rồi…" Lão Quy lắp bắp. "Từ nay về sau, ai còn dám tới đây nữa?"

Ninh Vô Trần khẽ liếc mắt nhìn lên chín tầng mây xanh thẳm. Ánh mắt hắn dường như xuyên thấu qua mọi vách ngăn không gian, nhìn thẳng vào những tồn tại vĩ đại đang lén lút quan sát ở Thượng Giới.

Những Tiên Đế, những Thần Minh vốn đang nhìn lén, ngay lập tức đều thu hồi thần thức, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Bọn họ biết, lời cảnh báo của Ninh Vô Trần không dành cho mười vạn ma tu kia, mà dành cho chính bọn họ.

Hắn đã đứng dậy một lần. Bọn họ không muốn thấy hắn đứng dậy lần thứ hai.

Ninh Vô Trần khẽ phủi sạch chút tro bụi không tồn tại trên tay áo, sau đó chậm rãi bước về phía chiếc ghế mây của mình.

Hắn ngồi xuống.

Lưng hắn lại tựa vào ghế mây, đôi mắt lại khép hờ như cũ.

"Nguyệt Nhi, trà nguội rồi." Hắn nói thầm thì.

Tô Nguyệt Nhi bừng tỉnh, nàng vội vàng dùng đôi tay còn run rẩy nhặt lấy chiếc ấm trà: "Dạ! Dạ! Muội đi pha ngay! Pha ngay cho đại ca!"

Nàng nhìn tấm lưng bình thản kia, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, dù cả thế giới có rung chuyển, dù Thiên Đạo có sụp đổ, chỉ cần người nam nhân này còn ngồi ở đây, nàng sẽ luôn có một chốn bình yên nhất.

Quán trà lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Nắng chiều dịu dàng hắt lên đạo bào xám, chim chóc lại bắt đầu ríu rít chuyền cành. Không ai biết rằng vừa có mười vạn tu sĩ vừa biến mất khỏi dòng lịch sử.

Ninh Vô Trần nhẹ nhàng hít một hơi, khóe miệng khẽ nhếch lên.

"Cuối cùng… cũng có thể yên tĩnh ngủ rồi."

Trên tay vịn chiếc ghế mây cũ kỹ, ngón tay trỏ của hắn khẽ gõ nhịp. Mỗi tiếng gõ nhẹ như là sự nhịp nhàng của chính dòng thời gian. Thiên địa này có rầm rộ đến đâu, có bá đạo đến thế nào, cuối cùng cũng chỉ thu lại trong hơi thở của kẻ lười biếng ấy.

Trong sự tối giản đến tận cùng, hắn chính là sức mạnh tối thượng.

Nhất Chỉ Định Tiên Trần.

Một ngón tay không chỉ để định đoạt cái chết, mà để định đoạt sự bình yên của cả một thế giới. Và cái bình yên ấy, đôi khi quý giá hơn mọi thứ hào quang tu hành vạn cổ.

Bóng tối dần bao phủ quán trà, Ninh Vô Trần chìm vào giấc ngủ. Ở đó, không có Tiên, không có Ma, chỉ có làn khói trà và hơi ấm của một buổi chiều tàn.

Đêm hôm đó, toàn bộ Tiên giới chấn động, nhưng tại bìa rừng Thanh Vân, chỉ có tiếng ngáy khẽ khàng của một kẻ "quét rác" vừa đứng dậy quét đi một đống bụi lớn nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8